Chương 215: Trải Nghiệm Phi Kiếm
Không sai, đây đúng là do vận khí của Hứa Nguy mà có được, hắn ở trong bí cảnh thí luyện bị Người Lùn Thiết Chùy hành hạ đến chết đi sống lại, đừng nói có thể cùng Người Lùn Thiết Chùy chống đỡ một hai chiêu, ngay cả tránh né hắn cũng không thể làm được, có lẽ hệ thống thương hại hắn, cho hắn một phần quà.
- Trong hộp của huynh chứa cái gì vậy?
Ngụy Thư Tuấn nhìn cái hộp trong tay Hứa Nguy hỏi.
- Hắc hắc, ta cũng không biết, ta cũng còn chưa mở ra, ta muốn nhờ lệnh muội giúp ta mở ra!
Hứa Nguy này cũng có cùng tâm tư với Ngụy Thư Tuấn!
Ngụy Thư Tuấn nhìn Hứa Nguy cười nói:
- Ha ha, vậy chúng ta cùng nhau qua đó, ta cũng đang có ý này.
- Ha ha…
Hai người cùng nhau đi về phía chỗ Ngụy Đình Đình!
Ngụy lang nhìn Ngụy Thư Tuấn đi xa, trên mặt lộ ra nụ cười khó hiểu, nhưng trong nháy mắt lại khôi phục bình thường.
Lúc này, một người đội nón lá cũng đi tới bên cạnh hồ Thiên Ba. Hắn nhìn đội ngũ xếp hàng dài phía trước, chau mày.
Không lâu sau, hắn không xếp hàng phía sau đội ngũ, mà đi thẳng về phía cửa hàng.
Khi đi đến giữa đội ngũ, nhìn thấy đám người Tần Anh, hắn bỗng dừng lại.
Khi nhìn thấy bên cạnh, trong đội ngũ có đệ tử Thương Lan Thiên Tông, con mắt hắn co rụt lại. Lại nhìn thấy đám người Hướng Vấn Thiên, Tần Anh, hắn xoay người rời đi, không một chút do dự.
- Người của Thương Lan Thiên Tông sao cũng ở chỗ này, lần này khó xử lý rồi đây, không biết bọn họ có quan hệ với cửa hàng hay là có quan hệ với Tần gia!
Bất quá, người đội nón lá này cũng không có đi xa, mà là đi tới cuối hàng xếp hàng.
Hắn muốn xem thử cửa hàng này có ma lực gì có thể khiến cho cha con Tần Minh và Tần Anh phải đến đây.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, mặt trời cũng dần dần ngả về tây, đám người xếp hàng cũng dần dần thưa thớt.
Xung quanh hồ Thiên Ba đều đứng đầy người, những người từ trong cửa hàng đi ra, trên cơ bản không có ai rời đi. Mà là tụ tập chung quanh cửa hàng, chia nhóm thảo luận sôi nổi.
Trong cửa hàng, Ngụy lang cầm ba cái hộp đi ra khỏi đám người bên cạnh máy rút thưởng.
Nàng đi tới quầy, hỏi Dương Phong:
- Dương chưởng quỹ, ba cái hộp này theo thứ tự là cái gì vậy?
Dương Phong nhìn ba cái hộp, nói:
- Trong hộp thứ nhất và thứ hai chính là nhẫn trữ vật cùng bông tai trữ vật bình thường. Thứ ba có chút đặc thù, gọi là vòng tay phòng ngự!
- Vòng tay phòng ngự? Có tác dụng gì?
Đây là lần đầu tiên nàng nghe nói đến cái tên này!
- Vòng tay phòng ngự này có thể hoàn toàn ngăn cản được công kích của Võ Tông, có thể ngăn cản 10 lần công kích của Võ Vương, sau khi dùng hết số lần, vòng tay phòng ngự này sẽ bị tổn hại!
Dương Phong giới thiệu cho nàng công năng của vòng tay phòng ngự!
- Có thể ngăn trở công kích của Võ Tông, ngăn cản 10 lần công kích của Võ Vương, vậy là được rồi. Đa tạ Dương chưởng quỹ!
Nàng hướng Dương Phong cáo tạ, sau đó đi ra cửa hàng.
Nhưng khi nhìn thấy Hổ Thiên Thiên ở cửa hàng, nàng liền đi tới.
- Có chuyện gì vậy?
Hổ Thiên Thiên nhìn thấy người nữ cải nam trang này đi về phía mình, có chút nghi hoặc!
- Vị Hổ huynh đài, huynh có thể giúp ta một việc được không?
Ngụy lang dùng nụ cười vô hại nói với Hổ Thiên Thiên.
- Ừm, nói thử xem…
Hổ Thiên Thiên cũng cảm thấy kỳ quái, nữ nhân này muốn nhờ hắn làm chuyện gì, nên cũng không lập tức cự tuyệt!
- Giúp ta đem cái hộp này đưa cho cô nương tên Đình Đình kia!
Ngụy lang nhìn cái hộp trong tay, lại nhìn về phía Ngụy Đình Đình ở đằng xa.
Hổ Thiên Thiên nhìn nhìn hộp trong tay nàng, lại nhìn nàng, rồi lại nhìn về phía Ngụy Đình Đình, sau đó nghiêng đầu suy nghĩ một chút, cuối cùng há to miệng nói:
- Chuyện này không thành vấn đề!
- Đa tạ Hổ huynh, đa tạ Hổ huynh. Nhưng mà, huynh có thể đợi ta đi rồi hãy đưa qua được không?
Ngụy lang ngàn ân vạn tạ Hổ Thiên Thiên, đem cái hộp đưa cho Hổ Thiên Thiên.
- Được, không có vấn đề!
Hổ Thiên Thiên cũng biết, tại sao nàng ta lại muốn đợi sau khi mình rời đi mới đưa qua.
Chờ nữ nhân kia đi rồi, Hổ Thiên Thiên cầm hộp, đi tới chỗ đám người Ngụy Bá Thiên.
Hổ Thiên Thiên dùng móng vuốt khẽ chạm vào chân Ngụy Đình Đình, nói:
- Tiểu nha đầu, quà tặng này có người nhờ ta chuyển tặng cho muội, cầm lấy…
Nói xong, nó dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Ngụy Đình Đình, lại nhìn Ngụy Thư Tuấn, cuối cùng nhìn Ngụy Khiếu Đình.
- Ha ha…
Hổ Thiên Thiên không hiểu sao lại phát ra một trận cười, sau đó liền quay đầu đi về phía cửa hàng.
- Thiên Thiên… Cái này muội không thể nhận!!
Ngụy Đình Đình vội vàng gọi Hổ Thiên Thiên lại.
- Bảo muội cầm thì muội cứ cầm lấy, đây là thứ người ta có lòng tặng cho muội, muội đừng chối từ! Hổ Thiên Thiên trịnh trọng nói.
- Là ai nhờ huynh chuyển giao?
Ngụy Đình Đình cảm thấy kỳ quái, rốt cuộc là ai tặng quà cho nàng? Lễ vật Trùng Dương này trân quý như vậy, ai lại vô duyên vô cớ tặng cho nàng chứ?
- Sau này muội sẽ biết, các ngươi rồi sẽ gặp mặt!
Hổ Thiên Thiên nói xong, liền mặc kệ Ngụy Đình Đình, tự mình đi về phía cửa hàng.