Chương 216: Bụi hồng nay mới vì quân khai
- Đình Đình, nó đã nói như vậy rồi, con cầm lấy đi!
Lúc này, Ngụy Khiếu Đình đi tới, nhìn Ngụy Đình Đình nói.
- Vâng, phụ thân!
Ngụy Đình Đình cũng chỉ có thể như thế!
- Đình Đình, muội mau mở ra xem bên trong là vật gì!!
Lúc này, Ngụy Thư Tuấn đi tới, nói với Ngụy Đình Đình. Hắn mới không quan tâm là ai tặng quà cho muội muội hắn, có tiện nghi mà không chiếm đó là đồ ngốc, cứ nhận lấy trước đã rồi tính sau.
- Chưởng quỹ, huynh nói bọn họ sẽ có một ngày nhận ra nhau sao?
Hổ Thiên Thiên đi vào cửa hàng, nhảy lên quầy hàng, kể lại tình huống cho Dương Phong, rồi hỏi.
- Thời gian bọn họ nhận ra nhau có lẽ không còn xa nữa đâu! Dương Phong làm ra vẻ cao thâm khó lường.
- A… Ta thật chờ mong!
…
Thời gian trôi qua cực nhanh, chẳng mấy chốc đã đến lúc kết thúc thời gian buôn bán, người xếp hàng phía sau cũng lần lượt rời khỏi hàng ngũ, tìm một chỗ đứng thở dài ngao ngán!
Người đội nón lá kia cuối cùng cũng không thể tiến vào cửa hàng trước khi thời gian buôn bán kết thúc, nhưng hắn cũng nghe được đôi câu vài lời từ những người xung quanh, đại khái hiểu được cửa hàng này bán những vật phẩm gì.
Nghe xong, hắn trợn tròn mắt, suýt chút nữa thì rớt tròng mắt ra ngoài, khó trách Sở Vương cùng người của Thương Lan Thiên Tông đều đến đây. Hóa ra tất cả đều là vì cửa hàng này, xem ra ngày mai phải đến xếp hàng sớm một chút, nhất định phải tiến vào cửa hàng, tiến vào bí cảnh thí luyện, chơi cái máy rút thưởng kia một chút!
Rất nhanh, thời gian buôn bán kết thúc, Dương Phong vỗ tay: - Đã đến giờ đóng cửa, mong mọi người lần lượt rời khỏi cửa hàng. Những ai chưa nhận được quà tặng cũng đừng nản chí, hoạt động sẽ được tổ chức định kỳ, mọi người sau này còn có cơ hội!
- Dương chưởng quỹ, vậy sau này còn có hoạt động như vậy nữa chứ?
- Sẽ có, có lẽ ngày mai, cũng có lẽ tháng sau, đến lúc đó ta sẽ thông báo, mọi người chú ý bảng thông báo của cửa hàng là được.
- Ha ha… Vậy thì lần sau ta nhất định phải đến xếp hàng thật sớm!
- Đúng vậy, hôm nay bỏ lỡ thật sự là quá đáng tiếc, nếu không với vận khí của ta, chắc chắn sẽ nhận được quà tặng!
- Thôi đi, với vận khí của ngươi, cho ngươi chơi cả ngày, ngươi cũng không trúng được đâu…
- Ngươi người này thật không biết nói chuyện, quá đả kích người khác!
- Ha ha… Cái này mà đã bị đả kích, vậy ngươi bảo những người còn chưa rút được phần thưởng nghĩ như thế nào?
- Này, ngươi đừng có chỉ sang mắng quế, không rút được phần thưởng thì đã sao nào?
Một đám người vừa nói vừa cười rời khỏi cửa hàng, tìm một chỗ để tiếp tục bàn tán sôi nổi!
Dương Phong đi ra cửa hàng, liếc mắt nhìn, đám người đông nghịt. Xem ra, đến bây giờ vẫn còn rất nhiều người chưa chịu rời khỏi. Dương Phong cũng không để ý đến bọn họ nữa, gọi Hổ Thiên Thiên đi vào Huyễn Nguyệt Ma Sâm săn một con ma thú, bảo Triệu Kính Chi hái thêm rau tươi, hôm nay là ngày lễ, làm một bữa thịnh soạn!
Hổ Thiên Thiên tiến vào Huyễn Nguyệt Ma Sâm không lâu, vừa vặn gặp được đội ngũ Thương Minh từ Hổ tộc lãnh địa đi ra, dẫn đầu là Triệu Tung Minh và Tôn Hưng.
Hổ Thiên Thiên nhìn thấy bọn họ, vô cùng hưng phấn, nó không biết lần này Hổ tộc phái ai đi ra:
- Các ngươi đã trở lại rồi sao? Tộc chúng ta bên kia…
Lời còn chưa dứt, một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên:
- Thiên Thiên đại ca, Thiên Thiên đại ca!
- A!!! Hoan Hoan, là muội sao, lần này là muội đi ra, thật tốt quá!
Hổ Thiên Thiên nhìn về phía phát ra âm thanh, nhìn thấy người nói chuyện, thân thể lập tức biến trở về kích thước vốn có, hưng phấn chạy tới trước mặt Hổ Hoan Hoan.
- Là muội, là muội, muội đã cầu xin trưởng lão rất lâu, lão mới đồng ý cho muội đi ra! Hổ Hoan Hoan cũng kích động không thôi, sau đó giống như nhớ ra điều gì, vội hỏi:
- Thiên Thiên đại ca, sao huynh lại ở đây? Tộc trưởng đâu?
- Hai người các ngươi cứ về trước đi, Chưởng quỹ bảo ta đi săn một con ma thú, Hoan Hoan, muội đi cùng ta. Lão Triệu, lão Tôn, chúng ta gặp sau!
Hổ Thiên Thiên nói với Triệu Tung Minh và Tôn Hưng, sau đó kéo Hổ Hoan Hoan chạy vào sâu trong Huyễn Nguyệt Ma Sâm!
Hai hổ vừa chạy vừa nói chuyện, Hổ Thiên Thiên kể cho Hổ Hoan Hoan nghe tình huống trong cửa hàng!
- Thiên Thiên đại ca, cửa hàng kia thật sự thần kỳ như vậy sao?
Hổ Hoan Hoan cảm thấy khó tin!
- Hắc hắc, không sai, muội cầm lấy mà ăn…
Vừa nói, Hổ Thiên Thiên dừng lại, lấy một bình ngọc từ trong túi trữ vật buộc ở chân trước ra, đổ ra mấy viên Ma Thú Tụ Linh Đan, đưa cho Hổ Hoan Hoan.
- Thiên Thiên đại ca, đây là thứ gì vậy? Là đan dược sao? Nhưng mà đan dược đối với ma thú chúng ta không có tác dụng mà?
Hổ Hoan Hoan nghi hoặc nhìn Hổ Thiên Thiên, chẳng lẽ Hổ Thiên Thiên không biết chuyện này sao?
- Hoan Hoan, muội cứ ăn một viên trước đi, rồi sẽ biết nó có tác dụng hay không!
Hổ Thiên Thiên ra vẻ cao thâm khó lường, đưa Ma Thú Tụ Linh Đan đến trước mặt Hổ Hoan Hoan.