Chương 227: Còn Ai Đi Thanh Tú Võ Đạo Hội
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Dương Phong cảm thấy rất đắc ý. Có nhiều người như vậy đi theo phía sau, còn sợ cái gì nữa? Mặc dù những người này đều là tôm tép nhãi nhép, nhưng mà người đông náo nhiệt, cũng xua tan được phần nào nỗi sợ hãi trong lòng Dương Phong.
Ngụy Đình Đình cùng hai tỷ muội Triệu Nhã Phương, Triệu Nhã Chi ríu rít giới thiệu cho Dương Phong những nơi thú vị, những món ăn ngon trong Thiên Phong Thành, khiến hắn hận không thể lập tức đến đó ngay bây giờ.
Cứ như vậy, một đám người vừa đi vừa cười nói, đi về phía cổng thành Thiên Phong Thành. Đi khoảng nửa canh giờ, bọn họ cũng đã đến cổng thành.
Hôm nay không biết là Dương Phong vận khí không tốt, hay là Ngụy gia vận khí không tốt, bọn họ lại gặp được người quen ở ngay cổng thành.
- Ngụy Phách Thiên, quả nhiên là ngươi, còn có cả Triệu Thế Phương nữa, tốt lắm, tốt lắm, ta đang định vào thành tìm các ngươi, không ngờ lại gặp được ở đây, đúng là đỡ tốn công!
Nghe thấy có người gọi mình, Ngụy Phách Thiên và Triệu Thế Phương đồng thời nhìn về phía người lên tiếng, thì ra là người quen, người lên tiếng chính là Ân Hàn trưởng lão của Ngân Nguyệt Môn!
- Ta còn tưởng là ai, thì ra là Ân Hàn trưởng lão, sao rồi? Thương thế đã khỏi hẳn chưa? Không để lại di chứng gì chứ?
Ngụy Phách Thiên ân cần hỏi han, dù sao lúc trước bọn họ đã đánh cho đám người Ân Hàn rất thảm.
- Ta đã nói rồi, chuyện này sẽ không bỏ qua như vậy, hôm nay ta đến đây chính là để đòi lại công đạo!!!
Ân Hàn trưởng lão nghiến răng nghiến lợi nói, ánh mắt oán độc nhìn đám người Ngụy Phách Thiên!
- Ta nói này, lại còn muốn đến báo thù nữa à!
Thế giới này thật sự là quá nguy hiểm rồi, có chuyện gì là muốn báo thù, là muốn đánh đánh giết giết, sao không ngồi xuống nói chuyện tử tế với nhau có phải tốt hơn không? Cần gì phải đánh đánh giết giết như vậy chứ?
Kỳ thực Dương Phong đã lầm, thế giới tu luyện chính là thế giới của kẻ mạnh, người tốt thì có bao nhiêu? Vì lợi ích mà huynh đệ tương tàn, phụ tử tương sát cũng không phải là chuyện hiếm gặp.
Trong mắt người ngoài, Dương Phong chính là nhân vật sâu không lường được, một con ma sủng đã là Thiên Cảnh ma thú, còn có Huyền Cảnh ma thú canh cửa, ai còn dám động đến hắn, chẳng lẽ chán sống rồi sao?
Những kẻ có ý đồ bất chính với hắn đều đã bị hắn tiễn xuống địa ngục rồi, à không… bọn chúng không xuống được địa ngục, mà đã biến mất khỏi thế gian này, ngay cả luân hồi cũng không được.
- Chẳng phải là… là ai nhỉ? À đúng rồi… Ân Hàn trưởng lão, là trưởng lão của cái tông môn gì ấy nhỉ? À phải rồi… là Ngân Nguyệt Môn.
Nực cười, thật sự là nực cười, lần trước như chó nhà có tang chạy trối chết khỏi Thiên Phong thành chúng ta, vứt bỏ hết đệ tử đi theo mình, chẳng lẽ người của Ngân Nguyệt Môn các ngươi đều là hạng người tham sống sợ chết như vậy sao?
Lúc này, Trần Lưu Trung - gia chủ Trần gia bước ra, chỉ vào Ân Hàn nói.
- Chậc chậc, ta nói này, gọi là chó nhà có tang cũng đã là khen ngợi rồi, các ngươi còn nhớ hôm đó, bị Ngụy lão gia gia một chiêu đánh rớt xuống khỏi tửu lâu, à không… là một đám người bị Ngụy lão gia gia một chiêu đánh rớt xuống khỏi tửu lâu, từng tên một hôn mê bất tỉnh, miệng phun máu tươi, bị đội tuần tra thành ném vào trong đại lao như ném chó chết vậy.
Nếu không phải thành chủ nhân từ, cho người đi mời y sư đến chữa trị cho bọn chúng, thì làm sao bọn chúng có thể sống sót mà rời đi được.
Tên… à… Ân Hàn trưởng lão kia, lúc ngươi rời đi là thừa dịp ban đêm mà lén lút chuồn mất, cho nên ta nói, dùng chuột chạy qua đường để hình dung còn chính xác hơn!
- Lời này nói rất đúng, chuột chạy qua đường mà bây giờ còn dám vác mặt đến đây, đúng là khiến người khác chê cười!
- Cười thì cứ cười thôi, ai biết được bọn chúng có phải đã chuẩn bị kỹ càng hay không, da mặt của bọn chúng còn dày hơn cả tường thành Thiên Phong thành chúng ta nữa kìa!!
- Này này, chẳng phải hắn ta còn dẫn theo mấy người đến sao? Chỉ dựa vào mấy tên tôm tép nhãi nhép này mà cũng dám đến Thiên Phong thành chúng ta báo thù sao? Đầu óc của hắn ta bị lừa đá choáng váng rồi à?
Trong nháy mắt, cả đám người vang lên tiếng cười lớn…
Sắc mặt Ân Hàn lúc xanh lúc trắng, những lời bọn họ nói đều như đâm vào tim hắn, khiến hắn nhớ lại dáng vẻ chật vật chạy trối chết khỏi Thiên Phong Thành lúc trước, quả thật giống như bọn họ nói, giống hệt như chuột chạy qua đường!
- Hừ!!! Một tiếng hừ lạnh vang lên…
- Câm miệng… Tất cả các ngươi đều câm miệng cho lão phu!!!
Một lão giả đứng bên cạnh Ân Hàn tức giận quát lớn!
- Ngươi chính là Ngụy Phách Thiên? Ngươi giỏi lắm… gan cũng rất lớn, vậy mà dám không xem Ngân Nguyệt Môn ta ra gì!
Còn đám dân đen các ngươi, vậy mà dám vũ nhục trưởng lão Ngân Nguyệt Môn ta, là ai cho các ngươi lá gan đó? Lão giả tức giận quét mắt nhìn đám người trước mặt, cuối cùng dừng lại trên người Ngụy Phách Thiên!