Chương 228: Một mình lên đường

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 2,060 lượt đọc

Chương 228: Một mình lên đường

Ngụy Phách Thiên nhìn lão giả, hỏi:

- Ngươi là…

- Lão phu là Tạ Lập Đình - môn chủ Ngân Nguyệt Môn!

Tạ Lập Đình ngạo nghễ nói, còn ngẩng đầu lên 45 độ nhìn trời, làm ra vẻ cao thâm khó lường.

- Cái gì??? Tạ Lập Đình?? Ha ha… Tên này thật sự là sáng tạo, ha ha ha…

Nghe thấy cái tên này, Dương Phong không nhịn được mà bật cười thành tiếng, không biết có phải nhà lão già này mở tiệm thuốc hay không, lúc hắn sinh ra, phụ mẫu vì quá bận rộn, nên tiện tay lấy đại một cái tên thuốc trong tiệm đặt cho hắn.

- Tiểu tử ngươi nói cái gì?

Tạ Lập Đình chỉ vào Dương Phong, tức giận nói.

- Ta nói Tạ Lập Đình đấy, thế nào? Không thể nói à?

Dương Phong nhìn lão già bằng ánh mắt cười như không cười, sau đó làm ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ.

- Chẳng lẽ nhà ngươi mở hiệu thuốc? Nếu không thì sao lại đặt tên ngươi là Tạ Lập Đình?

Mọi người nghe Dương Phong nói, đều không hiểu hắn đang nói gì, nhưng đến khi nghe đến ba chữ ‘hiệu thuốc’, những người nhanh nhạy liền hiểu ra, Dương Phong đang nói cái gì!

- Ha ha ha ha…

Cả đám người đồng thời cười ầm lên!

Vừa mới bắt đầu, Dương Phong còn tưởng mình nghe nhầm, bèn dùng Thông Thiên Nhãn xem qua tin tức của lão giả này, quả nhiên là đồng âm với Tạ Lập Đình, tiện thể xem qua tin tức của mấy người kia một chút, thấy mấy người kia đều là thực lực gà mờ liền yên tâm.

- Ngươi là người phương nào? Họ gì tên gì? Dám trêu đùa lão phu như thế? Ngươi thật sự không sợ chết sao?

Tạ Lập Đình tức nổ phổi, hắn cũng vừa mới phản ứng lại, bất quá hắn cũng không lập tức động thủ, mà là trước hỏi thăm rõ ràng lai lịch của Dương Phong sau mới quyết định có nên động thủ hay không!

Người có thể đứng giữa Ngụy bá bá và Thành chủ Thiên Phong thành chắc chắn không phải là một nhân vật đơn giản!

- Nực cười, loại mặt hàng như các ngươi cũng xứng biết tục danh của Dương mỗ sao? Thực là không biết trời cao đất rộng…

Ngụy bá bá khinh thường bĩu môi, lời nói ra cùng với giọng điệu lúc này, hơn nữa bộ dáng cà lơ phất phơ kia, nhìn thế nào cũng giống như một tên du đãng!

Hiện tại, Ngụy bá bá đang rất muốn được cùng môn chủ Ngân Nguyệt môn là Tạ Lập Đình đánh một trận ra trò!

Những người xung quanh nghe vậy cũng nhao nhao phụ họa:

- Đúng vậy, Ngụy lão gia nói đúng, loại mặt hàng như bọn chúng sao có thể xứng biết tục danh của Dương đại chưởng quỹ chứ!

- Loại người không có ý tốt như các ngươi, Thiên Phong thành chúng ta không chào đón!

- Đúng vậy, Thiên Phong thành chúng ta không chào đón các ngươi, mau cút ra ngoài!

- Mau cút đi…

Mọi người cùng nhau hò hét!

Sắc mặt Ân Hàn cực kỳ khó coi, thấp giọng nói với Tạ Lập Đình: - Tông chủ, xem ra hảo ngôn khó khuyên cái đám quỷ chết tiệt này, cùng đám người này không cần phải nói nhảm nữa, trực tiếp dùng vũ lực giải quyết là thỏa đáng nhất!

- Khốn kiếp, khốn kiếp… Các ngươi đều im miệng cho ta!

- Gấp rồi, gấp rồi kìa, ngươi xem hắn ta gấp đến mức nào rồi kìa! Diêu Thịnh chỉ vào Tạ Lập Đình!

- Hắc hắc… Gấp gáp chẳng phải rất bình thường sao? Đã một đống tuổi như vậy rồi, giờ mới biết được nguồn gốc cái tên của mình, có thể không gấp sao!

Sĩ Bang khoanh tay trước ngực cười tủm tỉm nói!

- Không phun máu tươi tại chỗ đã là vạn hạnh lắm rồi, nếu là người khác, e rằng đã sớm hộc máu ngã lăn ra đất rồi! Đỗ Lôi cũng nói ra cách nhìn của mình!

- Các vị, đừng đùa nữa, chúng ta vẫn nên làm chính sự đi, không thể để cho Dương đại chưởng quỹ cứ đứng mãi ở cửa thành như thế này được!

Ngụy bá bá quay sang nói với mọi người phía sau, rồi nhìn đám người Ngân Nguyệt môn với hai mắt bừng bừng lửa giận, nói:

- Các ngươi lần này đến đây muốn khiêu chiến như thế nào? Muốn tỷ thí hay là quần công?

Mấy tên Ngân Nguyệt môn nhìn Ngụy bá bá với bộ dạng ngông cuồng kia thì rất khó hiểu, một người Võ Tông nhất giai, là dựa vào đâu mà dám mạnh miệng nói ra những lời như vậy trước mặt người Võ Tông ngũ giai chứ?

Môn chủ của bọn chúng đã đột phá đến Võ Tông ngũ giai, khoảng thời gian trước là bởi vì môn chủ đang trong giai đoạn đột phá quan trọng, cho nên mới không đến tìm bọn hắn tính sổ.

Sau khi đột phá, vừa nghe nói đám người của tiểu gia tộc Thiên Phong thành này, vậy mà lại dám nhục nhã trưởng lão Ngân Nguyệt môn bọn chúng như thế, hơn nữa người của tiểu gia tộc kia lại còn có người thân mang võ kỹ Hoàng giai, bởi vậy, Tạ Lập Đình vừa mới đột phá đến Võ Tông ngũ giai liền nảy lòng tham!

- Ha ha… Họ Ngụy kia, ngươi còn tâm trạng nói ra loại lời nói đùa cợt này sao? Thực sự là không biết chữ chết viết như thế nào a!!

Nhìn bộ dạng của Ngụy bá bá, Ân Hàn tức đến mức bật cười, cười lạnh nói:

- Nói đi… tỷ thí với quần công thì như thế nào?

- Ha ha, tỷ thí chính là một mình lão phu đơn đấu với tất cả các ngươi, còn quần công chính là một mình lão phu đánh bại tất cả các ngươi!!!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right