Chương 229: Lên Đường Đến Dãy Núi Lâm Trạch
Nhìn thấy sau khi nghe mình nói ra những lời này, con ngươi của đám người Ngân Nguyệt môn đều trợn to, miệng cũng há hốc, vẻ mặt không thể tin được.
Đối mặt với bộ dạng này của đám người Ngân Nguyệt môn, Ngụy bá bá mỉm cười nói:
- Xem ra sau khi nghe lão phu nói xong, các ngươi đều cảm thấy rất kinh ngạc, không thể tưởng tượng nổi phải không? Lão phu cũng chỉ muốn nói cho các ngươi biết một sự thật!!!
- Sự thật? Sự thật gì?
Tạ Lập Đình thản nhiên nhìn người vô cùng cuồng vọng trước mắt.
Ngụy bá bá cười hắc hắc, chỉ vào đám người Ngân Nguyệt môn, đợi đến khi ánh mắt của đám người Ngân Nguyệt môn đều tập trung trên người mình, lúc này mới mở miệng nói:
- Ta muốn nói chính là, không phải lão phu quá mức cuồng vọng, mà là đám người Ngân Nguyệt môn các ngươi hiện tại… Nói đến đây, lão gằn từng chữ một:
- Đều… Là… rác… rưởi…
- Oanh!!!
Một tiếng này, giống như một đạo thiểm điện đánh thẳng vào trong đầu đám người Ngân Nguyệt môn, khiến tâm thần bọn chúng chấn động, trong khoảng thời gian ngắn không cách nào bình tĩnh nổi…
Hắn nói cái gì cơ?
Hắn nói chúng ta là rác rưởi!
Hắn dựa vào cái gì mà dám nói như thế?
Chỉ là một tên gia tộc nhỏ nhoi mà thôi, hơn nữa cũng chỉ là một tên Võ Tông nhất giai mà thôi!
- Ngươi… Có kẻ định mắng chửi, nhưng lời còn chưa nói hết đã bị Ngụy bá bá cắt ngang!
- Được… Được… Được… Đừng có ở đó mà nói nhảm giống như đàn bà nữa, có bản lĩnh thì ra đây so tài cao thấp đi!!!
Ngụy bá bá sải bước đi tới, vẫy tay với đám người Ngân Nguyệt môn, ý tứ hết sức rõ ràng. Muốn đánh thì mau lên, đừng có ở đó mà lề mề nữa.
- Không biết ngươi lấy đâu ra dũng khí mà chỉ bằng thực lực Võ Tông nhất giai lại dám bảo chúng ta cùng xông lên vậy?
Ân Hàn vẫn như cũ không nhịn được mà lên tiếng giễu cợt!
- Cái gì?? Võ Tông nhất giai?? Thật ngại quá, ta đã sớm không phải là Võ Tông nhất giai nữa rồi, hiện tại ta là Võ Tông ngũ giai! Vừa dứt lời, Ngụy bá bá liền bộc phát ra toàn bộ khí thế Võ Tông ngũ giai của mình!
- Cái gì???? Làm sao có thể?? Ngươi… Ngươi… Ngươi… Không phải là Võ Tông nhất giai sao?
Ân Hàn bị khí thế cường đại này của Ngụy bá bá dọa đến mức hồn phi phách tán, run rẩy từng đốt ngón tay chỉ vào Ngụy bá bá.
- Đừng nói nhảm nữa, các ngươi mau cùng tiến lên đi! Ngụy bá bá lúc này khí thế ngút trời, bá khí ngập tràn!
Nói đến nước này rồi, còn có thể nói gì được nữa? Đám người Ngân Nguyệt môn lập tức cùng nhau xông về phía Ngụy bá bá.
- Ha ha ha ha…
Nhìn thấy cảnh tượng này, Ngụy bá bá ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng!
- Nhất Tả Thiên Lý!
Ngụy bá bá rút kiếm ra, thi triển chiêu thức thứ ba của Kinh Đào Kiếm Pháp với uy lực mạnh nhất!
- A… A… A… A… A…
Mấy tiếng kêu thảm thiết vang lên, đám người Ngân Nguyệt môn lần lượt bị đánh bay ra ngoài!
…
- Ầm… Ầm… Ầm… Ầm…
Từng thi thể không nguyên vẹn với máu tươi đầm đìa nằm la liệt trên đất, khiến cho Dương Phong nhìn thấy mà dạ dày không khỏi cuồn cuộn.
Dương Phong cũng không phải là chưa từng giết người, chỉ là, hắn chưa từng giết người theo kiểu này, những người bị hắn giết trước kia đều bị hắn đánh cho hồn phi phách tán, không còn lưu lại một chút dấu vết.
Không giống như Ngụy bá bá, đánh người ta đến mức thây chia năm xẻ bảy, máu thịt be bét, loại tình cảnh này là lần đầu tiên Dương Phong được tận mắt chứng kiến, cho nên có chút không quen cũng là chuyện bình thường!
- Thật là đáng sợ a!
Dương Phong đè nén sự khó chịu trong lòng, quay đầu sang chỗ khác, không muốn nhìn cái cảnh tượng ghê tởm này nữa.
Ngụy bá bá ngược lại cảm thấy vô cùng thoải mái, cả người nhẹ nhõm, sai người tới dọn dẹp.
- Dương đại chưởng quỹ, thật ngại quá, để ngươi phải chờ lâu rồi!
Ngụy bá bá mang vẻ mặt áy náy đi tới bên cạnh Dương Phong.
Lúc này, Ngụy bá bá đã không còn giữ vẻ bá đạo như vừa rồi nữa, mà thay vào đó là một thái độ vô cùng cung kính, tự mình dẫn đường cho Dương Phong tiến vào Thiên Phong thành.
- Ha ha… Không sao, không sao, cũng không tốn quá nhiều thời gian.
Dương Phong khoát tay, hắn cũng không để ý chuyện này cho lắm, hơn nữa còn được xem một màn kịch đặc sắc như vậy, chỉ là cảnh tượng có hơi máu me một chút. Nếu là người thường xuyên chứng kiến loại cảnh tượng này thì sẽ không cảm thấy gì, nhưng Dương Phong thì khác, xem ra sau này phải rèn luyện thêm mới được!
Dương Phong tiến vào Thiên Phong thành, con đường tuy không tính là quá rộng nhưng lại vô cùng náo nhiệt, hai bên đường người đi lại tấp nập, tiếng rao bán hàng rong vang lên không ngớt, loại cảnh tượng phồn hoa đô thị này đã lâu rồi hắn chưa được thấy lại.
Bất quá phần lớn những người này đều là dân thường, không có chút tu vi nào, dù sao thì ở bất kỳ thế giới nào, số người có thể tu luyện vẫn là chiếm một phần rất nhỏ.
Khi những người này nhìn thấy lão thái gia của Ngụy gia - Ngụy bá bá, cùng với rất nhiều người khác đang cung kính vây quanh một nam tử trẻ tuổi, tất cả đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc, bởi vì bọn họ chưa từng nhìn thấy Dương Phong, cũng chưa từng đến cửa hàng của hắn.