Chương 230: Đây Là Địa Bàn Của Ta

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1,527 lượt đọc

Chương 230: Đây Là Địa Bàn Của Ta

Bất quá, trong số những người này cũng có một vài tu luyện giả nhận ra Dương Phong, tất cả đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc, chẳng phải đây là Dương đại chưởng quỹ của cửa hàng Duyên Đến Duyên Đi đó sao? Không ngờ lại đến Thiên Phong thành dạo chơi. Bất quá, bọn họ cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ là tiến lên chào hỏi Dương Phong mà thôi.

Dương Phong làm như không nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hắn vừa đi vừa đánh giá khung cảnh xung quanh, nhìn thấy rất nhiều đồ vật và món ăn mang đậm phong cách dị vực, sau một hồi, Dương Phong đã mua được một ít món đồ trang sức khá độc đáo, cũng ăn uống no nê.

Sau khi dạo chơi gần một canh giờ, Dương Phong cùng mọi người đi tới quảng trường Thiên Phong thành, nhìn thấy một bức tượng vô cùng cao lớn và uy nghiêm được dựng ngay giữa quảng trường, đó chính là tượng của Triệu Kính Chi.

Dương Phong còn nói đùa vài câu về chuyện lúc còn trẻ, Triệu huynh phong độ ngời ngời như thế nào, khiến cho Triệu Kính Chi nghe xong vui vẻ ra mặt.

Lý Tú Ngưng đứng bên cạnh nhìn bức tượng của trượng phu, trong mắt tràn đầy vẻ si mê, chỉ tiếc là nàng không được tận mắt chứng kiến khoảnh khắc oai hùng năm đó của trượng phu.

- Hệ thống, hiện tại ta trở về có được tính là hoàn thành nhiệm vụ hay không?

Đây đã là lần thứ ba Dương Phong hỏi hệ thống, kỳ thật hắn cũng không phải là nóng lòng muốn trở về, chỉ là muốn hỏi thăm xem nếu lát nữa có phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn, hắn có thể lập tức rời đi hay không. Như vậy thì hắn sẽ không cần phải lo lắng đến việc nhiệm vụ có hoàn thành hay không nữa!

- Ký chủ, khi nào hoàn thành nhiệm vụ ta sẽ tự động nhắc nhở ngươi.

Thanh âm của hệ thống mang theo chút bất mãn.

- Vậy ngươi có thể nói cho ta biết cụ thể là bao lâu nữa hay không?

Dương Phong vẫn không chịu bỏ qua, tiếp tục hỏi.

- Ít nhất ngươi phải ở lại Thiên Phong thành ba canh giờ, mới tính là hoàn thành nhiệm vụ. Hệ thống thấy không thể nào trốn tránh được nữa, dù sao thì yêu cầu của nhiệm vụ này cũng không phải là quá quan trọng, cho nên nói cho Dương Phong biết cũng không sao.

- Biết vậy thì ngươi nói sớm cho ta biết có phải tốt hơn không, còn bày đặt thần thần bí bí.

Dương Phong bĩu môi, hệ thống chết tiệt này thật đúng là nhàm chán.

Hệ thống: …

- Dương đại chưởng quỹ, hiện tại trời cũng đã không còn sớm nữa, ta đã chuẩn bị xong tiệc rượu ở phủ rồi, mong Dương đại chưởng quỹ có thể nể mặt.

Ngụy bá bá đứng bên cạnh cẩn thận nói.

Ngụy bá bá vừa dứt lời, Dương Phong mới sực nhớ ra, hiện tại trời đã sắp tối rồi, ở trong Ngụy gia phủ khẳng định sẽ an toàn hơn ở bên ngoài rất nhiều!

- Cũng được… Vậy thì làm phiền Ngụy bá bá rồi.

Dương Phong giả vờ ngẩng đầu nhìn trời, sau đó gật đầu đồng ý.

Đám người Ngụy gia nghe vậy thì mừng rỡ như điên, Dương đại chưởng quỹ có thể đến phủ đệ của bọn họ, đó chính là vinh hạnh của Ngụy gia bọn họ, đến lúc đó ra ngoài cũng có thể vênh váo với người khác.

Đúng lúc này, có một đám người, khoảng chừng hơn mười người, đột nhiên xuất hiện chắn ngang trước mặt bọn họ.

Người dẫn đầu là một gã thanh niên khoảng hai mươi tuổi, ăn mặc vô cùng hoa lệ, trên mặt mang theo vẻ kiêu ngạo.

Hai đám người cứ như vậy đứng giằng co giữa đường, Dương Phong thì chờ đám người kia nhường đường, còn đám người kia cũng chờ Dương Phong tránh đường.

Vừa lúc này, một tên thị vệ đi sau đi tới, lớn tiếng quát:

- Lũ nhà quê các ngươi, mau tránh đường cho thiếu gia nhà ta, còn đứng ngây ra đó làm gì?

Hừ… Vậy mà dám nói bọn họXjQwxgḞ là lũ nhà quê, nếu đổi lại là người khác, có lẽ đã sớm sợ hãi mà tránh đường cho bọn chúng rồi. Nhưng, bọn họ là ai chứ? Kẻ thấp nhất trong số bọn họ cũng là gia chủ của một gia tộc đấy, đó là còn chưa kể đến những người như Triệu Kính Chi.

Còn Dương Phong thì theo bản tính đa nghi của mình, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu chính là:

- Chẳng lẽ đám người này đến tìm mình để trả thù? Nghĩ vậy, Dương Phong vội vàng thi triển Thông Thiên Nhãn để dò xét đám người kia.

May mắn thay, đám người này đều là đám gà mờ, chắc là không phải đến trả thù mình, xem ra chỉ là đám thiếu gia công tử bột nhà nào đó ra ngoài dạo chơi mà thôi.

Sắc mặt đám người Ngụy bá bá hơi trầm xuống, lạnh giọng nói:

- Các ngươi là người phương nào? Sao lại ăn nói hỗn xược như thế?

Còn Ngụy Thư Tuấn thì tức giận trừng mắt nhìn đối phương, nói:

- Các ngươi là ai hả? Ăn nói bẩn thỉu, phụ mẫu các ngươi không dạy các ngươi cách tôn trọng người khác sao?

Cái gì? Tên nhóc này nói cái gì cơ? Nói bọn họ ăn nói bẩn thỉu sao? Lũ nhà quê này dựa vào cái gì mà dám nói chuyện với bọn họ như thế?

Ngụy Thư Tuấn nhìn chằm chằm đối phương, chỉ thấy đám người kia đều ngây ngốc nhìn mình, trong lòng thầm nghĩ:

- Lũ ngu ngốc này bị sao vậy? Vừa rồi còn hung hăng lắm mà, sao bây giờ lại ngây người ra thế kia?

- Hỗn láo, tên tiểu tử thối tha ngươi nói cái gì đấy hả? Muốn chết có phải không? Dám nói chuyện với thiếu gia nhà ta như vậy?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right