Chương 248: Ngươi Có Phải Đang Chế Nhạo Ta
Dương Phong ném ra mấy đồng kim tệ, nói:
- Một người, dẫn ta lên tầng cao nhất!
- Vâng, mời ngài…
Tiểu nhị hấp tấp dẫn Dương Phong đi tới lầu bảy!
Diện tích tầng bảy không lớn lắm, bình thường những người có tiền có thế lực hay mở tiệc chiêu đãi gì đó đều sẽ ở chỗ này.
Lúc Dương Phong bước vào, đang có bốn, năm bàn khách nhân đang dùng cơm, bất quá cộng lại cũng chỉ có hai mươi người, cho nên toàn bộ lầu bảy có vẻ rất trống trải!
Dương Phong chọn một chỗ gần cửa sổ ngồi xuống, đặt Tiểu Bạch lên bàn, cầm thực đơn trên bàn, gọi vài món ăn!
Ngay khi Dương Phong và Tiểu Bạch đang chờ đồ ăn, một chiếc xe ngựa sang trọng cùng mười mấy người đi tới cửa Thiên Tinh tửu lâu!
Sau đó, một giọng nói cực kỳ kiêu ngạo từ trong xe ngựa truyền ra:
- Đổng Phúc, giống như lần trước, ngươi đi bao trọn lầu bảy cho bản thiếu gia ta, bản thiếu gia ta muốn dùng bữa!
…
Theo tiếng hô, chỉ thấy trong đám thị vệ bước ra một trung niên nam tử dáng người thấp bé, người này chính là Đổng Phúc, tu vi Võ Vương cảnh. Người này và những thị vệ kia đều mặc trang phục của Tử Đan Huyền Tông.
Ngay khi Đổng Phúc bước vào trong tiệm, từ trong xe ngựa sang trọng bước ra một nam tử trẻ tuổi, thanh niên này có vẻ ngoài tuấn tú, nhưng mà, ánh mắt lại lộ vẻ nham hiểm, khiến cho người ta nhìn thấy rất không thoải mái!
Thấy nam tử này, chúng thị vệ lập tức phân thành hai hàng, cung kính khom người!
Nam tử này mặc một bộ trường bào màu xanh, trên ngực áo có thêu hai chữ ‘Tử Đan’ bằng chỉ vàng, xem ra địa vị của hắn ta ở Tử Đan Huyền Tông hẳn là không thấp!
Nam tử này tên là Dương Văn Lễ, là cháu trai của tông chủ Tử Đan Huyền Tông Dương Nghĩa Chí, bởi vì trên đường trở về tông môn có đi ngang qua đây, nên muốn ở chỗ này nghỉ ngơi một chút! Dương Văn Lễ dường như không nhìn thấy sự cung kính của đám thị vệ, vênh váo tự đắc, hai mắt nhìn trời, bước vào trong!
Nếu như lúc này có một con chim bay qua, vừa vặn con chim này lại thải ra một bãi phân, mà bãi phân đó lại rơi trúng mặt Dương Văn Lễ, có khả năng rất cao là bãi phân đó sẽ rơi vào lỗ mũi của hắn ta, từ lỗ mũi đi vào thực quản, sau đó đi vào dạ dày.
Nhưng mà, đây cũng chỉ là tưởng tượng mà thôi, trên thực tế rất ít khi xảy ra sự trùng hợp như vậy!
Dương Văn Lễ sau khi đi vào, thấy Đổng Phúc còn đang nói chuyện với người ở quầy, không khỏi nhíu mày, nhịn không được lên tiếng:
- Chưa xong nữa à?
Nghe thấy tiếng gọi của hắn ta, Đổng Phúc bước tới nói:
- Thiếu gia, trên lầu bảy bây giờ còn có người đang dùng cơm, bọn họ nói muốn chúng ta chờ một chút!
- Cái gì? Kêu bản thiếu gia chờ?
- Tửu lâu các ngươi còn muốn kinh doanh nữa không? Bản thiếu gia bây giờ muốn lên đó ngay, ngươi bảo bọn họ cút hết xuống cho ta!
Dương Văn Lễ nghe xong liền nhảy dựng lên, chỉ vào mặt Đổng Phúc mà quát.
Đổng Phúc lộ vẻ mặt khó xử, nói:
- Thiếu gia, những người trên lầu kia hẳn là sắp ăn xong rồi, hay là chúng ta…
- Ta nói này Đổng Phúc, ở đây là ngươi quyết định hay ta quyết định? Phụ thân ta phái ngươi đi theo ta là để bảo vệ ta chu toàn, không phải là để nghe ngươi sai bảo, ngươi cần phải phân biệt rõ chủ thứ!
Dương Văn Lễ nhướng mày, hung hăng trừng mắt nhìn Đổng Phúc!
Da mặt Đổng Phúc giật giật, nhưng không nói gì, vẻ mặt cam chịu!
Dương Văn Lễ thấy Đổng Phúc không nói gì nữa, hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến hắn ta nữa, mà tự mình đi về phía cầu thang, đám thị vệ kia đương nhiên là vội vàng đi theo!
Đổng Phúc thấy Dương Văn Lễ trực tiếp đi lên lầu, bất đắc dĩ lắc đầu, cũng chỉ có thể đi theo.
Nhóm người này vừa lên lầu bảy, lập tức trở thành tiêu điểm chú ý, mọi người đều nhìn về phía bọn họ, ngay cả Dương Phong cũng không ngoại lệ.
Nhưng Dương Phong chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi cúi đầu xuống, hắn hiển nhiên không có hứng thú lắm với đám người này, còn Tiểu Bạch thì ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên, chuyên tâm ăn uống.
Nhìn thấy mọi người đều đang nhìn mình, Dương Văn Lễ rất hài lòng, ra hiệu cho tên thị vệ bên cạnh bằng ánh mắt.
Tên thị vệ kia lập tức hiểu ý, lớn tiếng quát:
- Bọn ngươi nghe cho kỹ đây, hiện tại lập tức cút hết xuống cho ta, nơi này đã được Tử Đan Huyền Tông chúng ta bao rồi!
Những tên thị vệ khác dường như là muốn phối hợp với hắn ta, nhao nhao rút vũ khí ra khỏi vỏ, dùng ánh mắt hung ác nhìn những người đang dùng cơm, có tên còn đặt tay lên chuôi kiếm!
Toàn bộ lầu bảy vốn dĩ cũng không có mấy bàn, bọn họ cũng không muốn gây chuyện thị phi, càng không muốn trêu chọc vào đám người kia, cho nên nhao nhao đứng dậy, nhanh chóng rời khỏi lầu bảy.
Tuy rằng những người đến đây dùng cơm đều là những người giàu có, nhưng so với Tử Đan Huyền Tông thì vẫn kém xa, trước mặt Huyền Tông thế gia, bọn họ chẳng khác nào con kiến hôi!
Nhìn thấy mọi người lần lượt rời đi, trên mặt Dương Văn Lễ lộ ra nụ cười đắc ý!
Dương Văn Lễ nhìn thấy Dương Phong vẫn ngồi im ở chỗ đó, chậm rãi ăn uống, trong lòng không khỏi dâng lên lửa giận, thật sự có kẻ dám xem lời nói của hắn ta như gió thoảng bên tai sao? Lập tức ra lệnh cho hai tên thị vệ bên cạnh:
- Các ngươi qua đó, đuổi bọn họ đi cho ta!