Chương 249: Kết Thúc Sự Kiệ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1,003 lượt đọc

Chương 249: Kết Thúc Sự Kiệ

Hai tên thị vệ kia vội vàng lĩnh mệnh, đi về phía bàn của Dương Phong.

- Này, đã bảo các ngươi cút đi rồi, sao còn chưa cút? Điếc à?

Hai tên thị vệ đi tới bên cạnh bàn, vênh váo quát.

Dương Phong từ lúc bọn chúng vừa bước lên đây đã dùng Thiên Ma Linh Nhãn xem xét, phát hiện lũ người này đều là gà mờ, hắn cũng đã hỏi thăm hệ thống, toàn bộ Thiên Hổ phủ này không có ai là đối thủ của Tiểu Bạch, lúc này Dương Phong mới dám cứng rắn như vậy.

- Cút!

Dương Phong thậm chí còn chẳng thèm ngẩng đầu lên, nhưng giọng điệu lại vô cùng kiêu ngạo, khiến cho tất cả mọi người ở đây đều ngây người!

Đặc biệt là hai tên thị vệ kia, bọn chúng trợn mắt há hốc mồm, không ngờ rằng ở đây lại có kẻ dám nói chuyện với bọn chúng như vậy, chẳng lẽ không nhìn thấy hai chữ ‘Tử Đan’ được thêu trên ngực áo bọn chúng sao?

Cảnh giới của ngươi chẳng phải chỉ là Võ Tông sao? Sao dám ngông cuồng như vậy?

Bất quá rất nhanh bọn chúng đã kịp phản ứng, không nổi giận như trong tưởng tượng, mà lại lộ ra vẻ mặt do dự, âm thầm suy đoán thân phận của Dương Phong, sợ rằng bởi vì lỡ lời mà đắc tội với người không nên đắc tội.

Nhìn Dương Phong và con hổ nhỏ kia ăn uống ngon lành, trong lòng mấy tên thị vệ không khỏi dâng lên một tia nghi ngờ.

Nếu là người thường thì bọn chúng muốn làm gì thì làm, cho dù đánh chết cũng không sao, nhưng nếu thân phận của đối phương không tầm thường, vậy bọn chúng sẽ gặp rắc rối lớn!

Dương Văn Lễ cũng hơi sững sờ, tuy rằng hắn ta cũng từng gặp người cự tuyệt mình, nhưng ngông cuồng như vậy, hắn ta vẫn là lần đầu tiên gặp phải.

Tên nhóc này rõ ràng là không coi hắn ta ra gì, à không, là không coi Tử Đan Huyền Tông ra gì, thật là to gan, muốn tạo phản sao!

Càng nghĩ càng tức giận, Dương Văn Lễ suýt chút nữa thì xông lên lật bàn, tức giận quát:

- Khốn kiếp, còn lề mề cái gì nữa, chỉ là một tên phế vật Võ Tông mà thôi, cũng muốn lãng phí thời gian của bản thiếu gia sao?

Dương Văn Lễ không hề kiêng kỵ điều gì, cho dù đối phương là con em thế gia thì hắn ta cũng chẳng sợ, ai bảo hắn ta có gia thế lớn chứ! Huống hồ, nơi này là địa bàn của Tử Đan Huyền Tông!

Nghe thấy Dương Văn Lễ quát, mấy tên thị vệ kia không dám do dự nữa, nhìn Dương Phong, lạnh lùng nói:

- Ta khuyên ngươi nên thức thời một chút, mau chóng rời khỏi đây, đừng ép bọn ta phải động thủ!

- Ta cũng nói lại lần nữa, cút!

Dương Phong thản nhiên nói, xem ra lần sau phải mua một bộ Liễm Tức Thuật tu luyện rồi mới ra ngoài, bất quá hắn cũng chẳng sợ, hắn đã từng trải qua vô số sóng gió, ngay cả sóng thần ở Indonesia và Nhật Bản hắn cũng từng chứng kiến, làm sao có thể sợ hãi đám nhãi ranh này chứ? Nếu như sợ hãi thì hắn đã chẳng cần phải ra ngoài mở tiệm, chi bằng về nhà trồng khoai lang cho rồi!

Lúc này Dương Phong vô cùng tự tin, dù sao hệ thống cũng đã nói, ở cái đất nước nhỏ bé này, Tiểu Bạch chính là vô địch, hắn đến đây là để tiêu diệt Tử Đan Huyền Tông, cho nên chẳng cần phải kiêng kỵ điều gì.

Tục ngữ có câu:

‘Rượu gặp tri kỷ ngàn chén cũng ít, lời bất đồng nửa câu cũng nhiều’ mấy tên thị vệ thấy Dương Phong cố ý không phối hợp, biết nói nhiều cũng vô dụng.

Bọn chúng không muốn phí lời với Dương Phong nữa, đồng loạt rút kiếm ra khỏi vỏ, chuẩn bị động thủ!

Tiểu Bạch thấy bọn chúng muốn động thủ, lập tức giơ móng vuốt nhỏ ra, nhẹ nhàng vung về phía mấy tên thị vệ kia.

- Phụt!

Hai tên thị vệ lập tức bay ra ngoài cửa sổ, rơi từ trên lầu bảy xuống.

- Ầm! Ầm!

Hai tiếng động lớn vang lên.

Đột nhiên, trên đường vang lên những tiếng thét chói tai, mọi người đều bị cảnh tượng này dọa sợ.

- Chuyện… chuyện gì vậy? Sao lại có người rơi từ trên lầu xuống?

- Mau nhìn kìa, hình như là người của Tử Đan Huyền Tông…

- Trời ơi! Ai mà to gan như vậy, dám ra tay với người của Tử Đan Huyền Tông?

- Có trò hay để xem, lại dám ra tay với người của Tử Đan Huyền Tông, khẳng định cũng là nhân vật không tầm thường!

Trong lúc nhất thời, người trên đường nghị luận ầm ĩ, ngẩng đầu, đều dùng ánh mắt tò mò nhìn về phía lầu bảy của Thiên Tinh tửu lâu!

- Sao vậy?? Chuyện gì xảy ra vậy?

Vừa rồi là chuyện gì xảy ra? Vì sao hai tên thị vệ kia lại tự mình bay ra ngoài cửa sổ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Người kia… Hắn cũng không có hành động gì, vẫn luôn ở đó bới thức ăn, ngược lại là con hổ nhỏ kia, vung vẩy móng vuốt… Chờ chút… Con hổ nhỏ, vung vẩy móng vuốt, hai tên kia liền bay ra ngoài cửa sổ.

Chẳng lẽ là con hổ nhỏ này làm? Mọi người dùng ánh mắt hồ nghi nhìn về phía Tiểu Bạch, nếu thật sự là nó làm, như vậy nó ít nhất là ma thú Huyền cảnh!

Giờ khắc này, hô hấp và nhịp tim của một số người tựa hồ đều nhanh hơn một ít, bọn họ nghĩ đến một ít chuyện đáng sợ, người có Huyền Linh ma thú làm ma sủng, là người bình thường sao? Tử Đan Huyền Tông bọn họ có chọc nổi sao?

Dương Văn Lễ ở đầu cầu thang quan sát cũng là nhìn ngây ngốc một lát, lại có kẻ dám động thủ với thị vệ của hắn? Quả thực là muốn tạo phản.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right