Chương 268: Nô gia thích lắm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 3,478 lượt đọc

Chương 268: Nô gia thích lắm

- Vậy ta cũng không đi, chẳng qua chỉ là tôm hùm đất thôi mà, không ăn thì thôi!

Bất quá Dương Phong nói ra ngoài dự liệu của hệ thống, nhưng hệ thống cũng không nhụt chí, tiếp tục dụ dỗ:

- Ký chủ, loại ma thú này không có bất kỳ năng lực công kích nào, bắt một ít đặt ở trong hồ Thiên Ba nuôi dưỡng, cũng rất là không tệ!

- Hệ thống, ngươi có phải lại muốn đào hố cho ta nhảy hay không?

Dương Phong nghe hệ thống nói tôm hùm đất không có bất kỳ năng lực công kích nào, hắn ngửi được một tia mùi vị âm mưu, hệ thống này tuyệt đối là đào một cái hố to để hắn nhảy vào!

Hệ thống tránh đi vấn đề này của Dương Phong, tiếp tục suy nghĩ vừa rồi:

- Ký chủ, ta đây cũng là muốn tốt cho ngươi, ngươi ngày ngày ăn những thịt ma thú kia cùng rau xanh kia, chẳng lẽ không cảm thấy ngán sao?

Dương Phong không sao cả nói:

- Vẫn được, mỹ thực Đại Trung Hoa của ta há là một hệ thống nho nhỏ như ngươi có thể lý giải!

Trong lòng Dương Phong, đồ ăn ngon tất nhiên quan trọng, nhưng mà, vẫn là mạng nhỏ của mình quan trọng hơn, tuy hệ thống nói, tôm hùm đất không có năng lực công kích, nhưng gạt chuyện tôm hùm đất sang một bên, trên đường đi đến nơi này, còn có hoàn cảnh xung quanh hồ nước kia, hệ thống đều không nói, nếu như hệ thống cho hắn một tấm thẻ vô địch, vậy những thứ này đều không thành vấn đề!

- Ngươi không muốn biết dị giới này có hải sản gì sao?

Hệ thống tiếp tục dụ dỗ!

- Hải sản? Thế giới này còn có hải sản sao?

Dương Phong có chút hứng thú hỏi!

Hệ thống nói tiếp:

- Không sai, biển của thế giới này vô cùng lớn, Ma Long đảo kia chỉ là một hòn đảo nhỏ trên biển rộng, những thổ dân này gọi biển cả là ‘Cấm Kỵ Chi Dương’!

- Nghe qua đã thấy rất nguy hiểm, ta vẫn phải ổn định, thế đạo này, cẩn thận vẫn hơn!

Dương Phong vừa nghe thấy những từ ngữ như cấm kỵ, tử vong, liền biết những nơi này không phải là nơi người thường có thể đi!

Hệ thống:

- Ký chủ, cho dù ngươi có ẩn mình thêm một vạn năm nữa, thực lực của ngươi cũng sẽ không tăng thêm được chút nào, điểm này ngươi phải rõ ràng!

Hệ thống thấy ký chủ đáng chết này nhát gan như vậy, cũng có chút tức giận, chẳng lẽ mình phải vĩnh viễn ở lại bên cạnh kẻ như vậy sao?

- Không tăng thì không tăng, dù sao ở bên trong lĩnh vực vô địch này, bổn chưởng quỹ là vô địch, vậy là được rồi!

Dương Phong mặc kệ, sau khi trải qua lần màn trời chiếu đất này, quyết định không bao giờ đi xa nhà nữa, mệt mỏi như vậy!

- Ký chủ, ngươi quên rồi sao? Bản hệ thống không thể nào tồn tại vĩnh viễn!

Hệ thống không còn cách nào, lại đưa ra đại sát khí này!

- Không tồn tại thì thôi, cái sau càng tốt hơn, cái sau nghe lời hơn, ặc… Không đúng, không đúng.

Hệ thống, ta cũng nghĩ thông rồi, nếu như sống ở Địa Cầu, nhiều nhất cũng chỉ sống được trăm năm, hiện tại cho dù ngươi rời đi, ta cũng có thể tìm một nơi hẻo lánh nào đó ẩn cư, với cảnh giới hiện tại của ta, sống thêm 100, 200 năm nữa, chắc là không thành vấn đề?

Dương Phong dự định mặc kệ hết thảy, bởi vì hắn đã đoán được hệ thống muốn gì, cho nên mình tuyệt đối không thể rơi vào bẫy của nó!

- Ký chủ, ngươi sai rồi, tất cả những gì ngươi có đều là do hệ thống ban cho, một khi hệ thống biến mất, ngươi cũng chẳng khác gì người thường!

Hệ thống sửa đúng suy nghĩ trong lòng Dương Phong, bất quá có thật là như vậy không, hệ thống có dọa Dương Phong hay không, ai biết được? Có lẽ, chỉ có đến lúc đó mới biết được!

- Không khác gì thì thôi, dù sao đời người ngắn ngủi có mấy chục năm, sống có gì vui, chết có gì phải sợ, hệ thống, ngươi nói xem có đúng hay không?

Lời của Dương Phong khiến hệ thống không còn lời nào để nói, đành im lặng! Dương Phong âm thầm so với mình một dấu V, lần giao phong này xem như hắn thắng lợi, bất quá sự thật có thật sự như vậy sao?

- Ha ha, muội cũng rút trúng giải thưởng thần bí, Đình Đình tỷ, tỷ xem, muội cũng rút trúng giải thưởng thần bí!

Trong cửa hàng truyền ra tiếng reo vui mừng rỡ của Triệu Nhã Chi!

- Nhã Chi, muội mau mở ra xem bên trong có phải thẻ Quan Ảnh hay không!

Ngụy Đình Đình ở bên cạnh cũng vui mừng thay Triệu Nhã Chi, thúc giục nàng mở hộp ra, xem bên trong có phải là thẻ Quan Ảnh hay không!

- Đúng rồi, mọi người xem, là thẻ Quan Ảnh nè, muội cũng có thể vào phòng xem Phong Vân rồi!

Triệu Nhã Chi hưng phấn vô cùng, nàng hâm mộ Ngụy Đình Đình đã lâu, hiện tại nàng cũng có thể vào phòng xem phim rồi, tấm thẻ này ai nói nàng cũng sẽ không đưa!

- Tốt… Không hổ là nữ nhi Triệu gia ta, tối nay về bảo cha ngươi thưởng cho ngươi một ít kim tệ!

Triệu Tung Minh cũng hưng phấn không thôi, hiện tại ngoại trừ hai nhà Ngụy Triệu, còn ai có thẻ Quan Ảnh? Không có, Triệu lão kia là người của cửa hàng, không tính!

- Nhã Chi, muội mau rút tiếp đi, muội còn ba cơ hội!

Không biết có phải vận may hôm nay của Triệu Tung Minh đã hết hay không, ba lần tiếp theo đều không rút được gì!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right