Chương 269: Thế Giới Của Người Có Tiền Ngươi Không Tưởng Tượng Được
- Đình Đình tỷ, cố lên!!
Người tiếp theo là Ngụy Đình Đình, chờ khi nàng đi tới trước máy rút thưởng, khí chất liền lập tức trở nên khác biệt.
- Không biết Ngụy tiểu nương tử hôm nay sẽ rút trúng vật gì!
- Ta đoán, nhất định là rút được bảo vật, trực giác của ta luôn luôn rất chuẩn!
Lúc Ngụy Đình Đình đứng trước máy rút thưởng, mọi người xung quanh bắt đầu nghị luận ầm ĩ.
- A!!!
Mấy người Ngụy Đình Đình nhảy dựng lên, kim đồng hồ trên máy rút thưởng dừng lại ở ô giải thưởng thần bí!
- Các ngươi xem, ta đã nói rồi mà, trực giác của ta rất chuẩn!
Người vừa rồi nói Ngụy Đình Đình nhất định rút được bảo vật cũng hưng phấn kêu lên, giống như chính hắn là người trúng thưởng vậy.
- Đình Đình, mau mở ra xem, bên trong là cái gì vậy? Ngụy Thư Tuấn ở phía sau thúc giục, hắn cũng rất buồn bực, vì sao đều là con của một nhà mà khác biệt lớn như vậy, vận khí của hắn so với muội muội này quả thực một trời một vực.
- Đáng tiếc quá, lại là thẻ Quan Ảnh!
Ngụy Đình Đình mở chiếc hộp màu vàng nhạt trong tay ra, có chút thất vọng nói.
- Nói vậy mà nghe được sao? Còn đáng tiếc, cái gì gọi là đáng tiếc?
- Làm người ta tổn thương quá, thật sự!
Nghe được lời nói của Ngụy Đình Đình, mọi người lại bắt đầu nghị luận, lời này của nàng thật sự quá đả kích người khác, những người như bọn hắn, rút sống rút chết cũng không trúng nổi một cái thẻ Quan Ảnh, vậy mà Ngụy Đình Đình lại có vẻ chê bai nó, điều này khiến bọn hắn có chút muốn đập đầu vào tường.
- Ha ha, muội lại trúng giải thưởng thần bí rồi!
Chưa đầy ba phút sau, tiếng reo vui mừng rỡ của Ngụy Đình Đình lại vang lên lần nữa.
- Ta muốn nhảy hồ tự tử cho rồi, sống trên đời chỉ lãng phí tài nguyên!
- Cùng đi…
- Ta cũng vậy…
Những người đứng xem xung quanh đã mấy ngày không bị đả kích như vậy, hôm nay lại được nếm trải cảm giác này một lần nữa!
- A, là Truyền Âm Thạch, ta thích nhất!
Ngụy Đình Đình nhìn năm viên ngọc thạch trong hộp, lộ ra nụ cười hài lòng!
- Nghe nói lần trước tiểu nương tử này rút được Truyền Âm Thạch, bán được giá rất cao!!
- Chắc chắn rồi, Thế tử và Hướng tông chủ nhất định đã bỏ ra rất nhiều tiền để mua!
- Lần này lại rút được Truyền Âm Thạch, lại kiếm được một khoản lớn rồi!
- Nói thật… Ta chua quá!
- Ta cũng vậy!!!
Mọi người giống như ăn phải chanh, giọng điệu nói chuyện đều chua xót.
Không biết hôm nay mọi người vận khí tốt, hay là do hệ thống cố ý sắp đặt, tỷ lệ trúng thưởng hôm nay rất cao, rất nhiều người đều rút trúng giải thưởng may mắn, một nữ tử của Liên Hoa dong binh đoàn thậm chí còn rút được Tụ Linh Ngọc Bội.
- Dương chưởng quỹ, có thể giúp ta xem đây là ma thú gì được không?
Lúc này, một giọng nói ngọt ngào vang lên bên tai Dương Phong. Dương Phong nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, thì ra là Sở Mộng Vân.
Hắn liếc mắt nhìn trứng ma thú trong tay nàng, ồ, không tệ, là một quả trứng ma thú màu vàng, bất quá Dương Phong không nhìn thấy chữ viết trên đó, bèn hỏi: - Là ma thú gì vậy?
- Mê Đồng Huyễn Điêu!!
- Ồ, thì ra là Mê Đồng Huyễn Điêu, rất xứng đôi với ngươi, Mê Đồng Thuật của nó cũng giống như Huyễn Thuật của ngươi, có thể khiến người ta rơi vào ảo cảnh, ban đầu có thực lực Nhân cảnh, nếu được bồi dưỡng tốt có thể đạt tới Thiên Cảnh. Nếu như may mắn, nói không chừng còn có thể đột phá đến cảnh giới cao hơn Thiên Cảnh!
Dương Phong thuật lại lời của hệ thống, nhưng sau đó lại dặn dò:
- Không được để nó thi triển huyễn thuật trong phạm vi hồ Thiên Ba, nếu không hậu quả ngươi tự gánh lấy!
- Vâng vâng, ta biết, xin Dương chưởng quỹ yên tâm, Ma Nhân tộc chúng ta yêu chuộng hòa bình!
Sở Mộng Vân vội vàng gật đầu, nàng rất sợ vị Dương chưởng quỹ này. Hiện tại nàng chỉ muốn an phận thủ thường, đợi đến khi nào thực lực bản thân đủ mạnh, có thể dẫn dắt tộc nhân thoát khỏi bóng tối, hưởng thụ ánh sáng mặt trời.
…
- Ha ha, lão phu trở về rồi!
Lúc này, bên ngoài hồ Thiên Ba vang lên một giọng nói quen thuộc, mọi người nhìn lại, thì ra là ba người đang đi tới, trong đó có hai người rất nhiều người đều nhận ra, chính là Sở Vương Tần Minh và Tần Càn công tử, người còn lại là Hàn Tề cung phụng!
Một đám người vội vàng tiến lên hành lễ với Sở Vương, Tần Minh phất tay, ý bảo bọn họ giải tán, đừng tụ tập ở đây, nếu không Dương chưởng quỹ nhìn thấy lại cằn nhằn.
Lần này Tần Minh đến đây bằng truyền tống trận, bất quá là thông qua truyền tống trận riêng từ Sở Vương phủ đến nơi ở của hắn ở hồ Thiên Ba.
Hiện tại, phủ thành vẫn chưa xây dựng trạm truyền tống trận đến Thiên Phong thành, tình hình hiện tại không mấy khả quan, Tần Minh đã hạ lệnh, ngoại trừ tuyến truyền tống từ Thiên Phong thành đến Thiên Lạc thành, những thành trì khác tạm thời chưa được xây dựng thêm, chờ khi giải quyết xong chuyện của Đại Hán đế quốc và Vô Thiên giáo rồi tính tiếp!
Lần này, Tần Càn mang theo truyền tống trận bàn đến phủ thành Thiên Chủ phủ, còn Tần Anh thì mang theo truyền tống trận bàn đến Thiên Hổ phủ.