Chương 270: Ra Mắt Trận Ảo Ảnh
Hiện tại, tổng cộng có ba tuyến truyền tống trận đã được mở, đó là Thiên Phong thành - Thiên Lạc thành, hồ Thiên Ba - phủ thành Thiên Chủ phủ, và Thương Lan Thiên Tông - hồ Thiên Ba!
Đợi sau khi giải quyết xong chuyện của Đại Hán đế quốc và Vô Thiên giáo, các thành trì trực thuộc phủ thành Thiên Chủ sẽ lần lượt được xây dựng truyền tống trận.
Đến lúc đó, khi truyền tống trận của phủ thành Thiên Chủ được mở, người ở những phủ thành khác cũng sẽ đến đây mua truyền tống trận bàn, danh tiếng của cửa hàng Duyên Đến Duyên Đi sẽ ngày càng vang xa, nhiệm vụ chính tuyến cũng sẽ sớm hoàn thành!
- Dương chưởng quỹ, đã lâu không gặp, ngài vẫn ung dung như vậy!!!
Mấy người Tần Minh đi đến bên cạnh Dương Phong, cười nói.
- Ồ, là Sở Vương, đã lâu không gặp!
Dương Phong quay đầu nhìn thấy Tần Minh, gật đầu chào.
Tuy bình thường Dương Phong là người ít nói, có lúc lạnh lùng, có lúc lại độc miệng, nhưng lễ nghi cơ bản vẫn phải có, người khác đã tươi cười chào hỏi, hắn tự nhiên cũng phải đáp lễ.
- Xem ra lão phu đã bỏ lỡ rất nhiều chuyện!
Nhìn những ma thú xung quanh đang vui đùa, nghe những lời bàn tán của mọi người, cộng thêm những gì Tần Càn, Tần Anh đã nói với hắn trước đó, Tần Minh cảm thấy bản thân đã bỏ lỡ cơ hội trở thành cường giả Thiên Cảnh!
- A, đây chẳng phải là Sở Vương lão Tần sao? Sao giờ mới đến vậy?
Lúc này, một giọng nói quen thuộc khác vang lên, Tần Minh nhìn sang, thì ra là Hướng Vấn Thiên!
- Ngươi… Ngươi đây là…
Tần Minh vốn định mỉa mai hắn vài câu, nhưng khi nhìn thấy con ma thú uy vũ hùng tráng giống như chim ưng đứng bên cạnh Hướng Vấn Thiên, ánh mắt liền không dời đi được.
Hướng Vấn Thiên rất đắc ý, đưa tay vuốt đầu Liệt Diễm Thiên Điêu, thản nhiên nói:
- Không có gì, chỉ là ma sủng của ta thôi, hiện tại nó mới là Nhân cảnh, nhưng ta nghĩ không quá mấy năm nữa, nó sẽ là cường giả Thiên Cảnh, Liệt Diễm, ngươi nói xem ta nói có đúng không?
- Đúng vậy, chủ nhân, không bao lâu nữa Liệt Diễm có thể đột phá đến Huyền cảnh!
Liệt Diễm Thiên Điêu đứng thẳng người, cao khoảng một mét rưỡi, dáng vẻ vô cùng uy phong, thu hút ánh nhìn của mọi người. Đặc biệt là đôi mắt sắc bén của nó, khiến người ta khó quên!
- Hừ, không cần phải khoe khoang trước mặt lão phu, nói cho ngươi biết, lần này lão phu mang cả vốn liếng ra đây, nhất định phải mua được ma sủng còn lợi hại hơn của ngươi!
Tần Minh bị Hướng Vấn Thiên chọc tức, nhìn Liệt Diễm Thiên Điêu, nếu như không mua được ma sủng ngang ngửa hoặc lợi hại hơn nó, vậy hắn sẽ bị lão hữu đè đầu cưỡi cổ mất!
Tuy rằng địa vị của hắn không bằng Hướng Vấn Thiên, nhưng đó là chuyện bất khả kháng. Nhưng nếu ngay cả ma sủng cũng bị Liệt Diễm Thiên Điêu áp chế, vậy hắn sẽ bị Hướng Vấn Thiên cười nhạo cả đời!
- Ha ha, vậy thì phải chờ xem, bất quá ngươi cũng đừng nên quá cố chấp, những thứ này đều là do duyên phận, ha ha… Không phải ai muốn mua cũng có thể mua được Cầu Ma Thú màu vàng!
Hướng Vấn Thiên như đổ thêm dầu vào lửa, khiến Tần Minh tức giận đến mức râu tóc dựng ngược.
- Ngươi chờ đó cho ta, có ngày ngươi sẽ hối hận!!!
Tần Minh tức giận đến mức không nói nên lời, chờ sau khi mua được Cầu Ma Thú màu sắc rực rỡ, hắn sẽ cho Hướng Vấn Thiên một cái tát vào mặt, hiện tại có nói gì cũng vô dụng, chỉ đành buông một câu hung ác, rồi bước vào trong cửa hàng.
Nhìn thấy bộ dáng của Tần Minh, Hướng Vấn Thiên cười ha hả:
- Ha ha ha… Chúc ngươi thành công!
Dương Phong nhìn hai người bọn họ, không khỏi bật cười, đã lớn tuổi như vậy rồi mà tính tình vẫn trẻ con như vậy.
- Ký chủ…
- Hệ thống, ngươi đừng phí công nữa, ta sẽ không đi đâu hết, nhiệm vụ gì ta cũng không muốn làm, ta chỉ muốn nằm im hưởng thụ…
Chưa đợi hệ thống nói hết lời, Dương Phong đã ngắt lời!
- Kí chủ, ta chỉ muốn nói cho ngươi hay, qua mấy ngày nữa sẽ bộc phát chiến tranh, đến lúc đó sẽ sinh linh đồ thán, những nơi bị ảnh hưởng sẽ trở thành một mảnh luyện ngục nhân gian, rất không khéo là Thiên Phong Thành cũng nằm trong phạm vi bị tấn công!
Hệ thống rất trịnh trọng nhắc nhở Dương Phong.
- Hệ thống, ngươi đang nói gì vậy? Không phải mọi chuyện vẫn tốt đẹp sao? Tại sao lại có chiến tranh?
Dương Phong ban đầu không tin hệ thống, mọi chuyện vẫn tốt đẹp như vậy, tại sao lại xuất hiện chiến tranh? Nếu thật sự có chiến tranh, Sở Vương còn có thể ung dung mua sắm vật phẩm trong cửa tiệm của hắn sao?
- Kí chủ, ngươi phải biết chiến tranh rốt cuộc đều là do hai chữ ‘dục vọng’ và ‘tham lam’ tạo thành, tranh giành tài nguyên tu luyện sinh tồn, cướp đoạt thành quả lao động của người khác, tất cả đều là bản năng thể hiện của sinh linh, cho nên chiến tranh là chuyện thường tình!
Hệ thống chậm rãi nói.
- Hệ thống, ý ngươi là muốn ta ngăn cản trận chiến này?
Dương Phong hồ nghi hỏi.
- Chiến tranh là không thể tránh khỏi, kí chủ, ngươi đừng suy nghĩ nhiều, có người là có chiến tranh, đây là điều không thể tránh khỏi, điều ngươi cần làm là không để chiến tranh lan đến gần cửa tiệm!
Hệ thống nói cho Dương Phong mục đích chính của nhiệm vụ lần này.