Chương 296: Không biết uy lực của kiếm pháp này ra sao

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1,994 lượt đọc

Chương 296: Không biết uy lực của kiếm pháp này ra sao

Ngay khi mọi người ngẩng đầu tìm kiếm, tiếng Hổ Thiên Thiên vang lên, mọi người nghe thấy tiếng động liền nhìn về phía Hổ Thiên Thiên đang chỉ, trên mặt đất có một cái nắp hình vuông trông giống như có thể mở ra!

- Rất có thể, qua đó xem sao! Dương Phong gật đầu!

Chờ mọi người đi đến trước nắp hình vuông, dẫm chân lên đó.

Nghe tiếng động thì bên dưới rỗng tuếch, xác định đây là một cửa mật đạo thông xuống lòng đất, bên dưới quả nhiên có một mật thất, có lẽ chính là nơi cất giữ hồ sơ của Thiên Thứ Lâu.

- Ta đi trước!

Tiểu Bạch dùng móng vuốt mở nắp hình vuông ra, nhảy vào trong, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan theo sát phía sau.

Chờ Dương Phong cùng mọi người đi xuống, phát hiện đây là một đường hầm, cuối đường hầm có ánh sáng, chắc nơi có ánh sáng kia chính là đích đến của bọn họ.

Mọi người dọc theo đường hầm đi vào căn phòng sáng sủa, trong phòng có hai lão già.

Trên tường phía sau căn phòng có một giá sách, trên giá sách bày la liệt từng chồng sổ sách, có lẽ đây chính là hồ sơ ghi chép thông tin về người thuê mà bọn họ muốn tìm.

- Các ngươi…

Hai lão già thấy có người xông vào, lập tức đứng dậy, vừa nói hai chữ đã bị Dương Phong cắt ngang…

- Lắm mồm!

Tiểu Bạch vừa nghe Dương Phong nói hai chữ này, lập tức động thủ, trong nháy mắt đã đến trước mặt hai lão già, mỗi người một móng vuốt, tiễn hai người này đi gặp đồng bọn.

- Dương chưởng quỹ, nơi này hẳn là nơi cất giữ hồ sơ!

Tần Minh nhìn xung quanh, nhìn giá sách nói.

- Ừm, tìm xem, là kẻ nào muốn thuê người giết bổn chưởng quỹ!

Dương Phong cũng gật đầu, hẳn là nơi này, nói xong liền đi tới.

Dương Phong, Tần Chấn, Tần Minh mỗi người cầm một quyển sổ bắt đầu lật xem, còn Tiểu Bạch bọn chúng, chúng là ma thú, không biết chữ, cho nên chỉ có thể đứng bên cạnh chờ.

Dương Phong cầm quyển sổ trong tay lật xem, quyển sổ này ghi lại chuyện về một Kim bài sát thủ tên là Vô Mệnh, những năm gần đây hắn đã ám sát những ai.

Nếu quyển sổ này ở Địa Cầu, tìm một người có văn phong tốt, sửa chữa một chút, hoàn toàn có thể trở thành một quyển tiểu thuyết, Dương Phong thậm chí đã nghĩ ra tên cho quyển tiểu thuyết này, gọi là.

- Dương chưởng quỹ, tìm được rồi!!!

Đang lúc Dương Phong đang say sưa xem quyển sổ trong tay, tiếng Tần Chấn vang lên, Dương Phong quay đầu nhìn lại, thấy Tần Chấn đang cầm một quyển sổ, đưa đến trước mặt mình!

Dương Phong nhận lấy quyển sổ, bắt đầu xem!

- Phạm Kiến?

Khi Dương Phong nhìn thấy tên của kẻ đã thuê sát thủ Thiên Chi La đến giết mình là Phạm Kiến, hắn ngẩn người.

Phạm Kiến, phạm tiện?

Mẹ kiếp, cha mẹ hắn đúng là nhân tài, lại đặt cho hắn cái tên có thâm ý như vậy.

Không biết nhà bọn họ có ai tên là Thùng Cơm, Phạm Nhân gì đó không.

Tại sao tên Phạm Tiện này lại muốn thuê sát thủ Thiên Chi La đến giết mình, hình như mình và hắn không quen không biết, bát nước cũng chẳng chung.

Khoan đã, họ Phạm…

Hình như mình đã từng giết vài tên họ Phạm, chẳng lẽ là người nhà của bọn chúng, rất có khả năng.

- Đây là người của Phạm gia?

Dương Phong nhìn về phía hai cha con Tần Chấn.

- Dương chưởng quỹ, người và người của Phạm gia có thù oán gì sao?

- Coi như là có…

Dương Phong kể lại chuyện trước đó một cách đơn giản cho bọn họ nghe.

Hai cha con Tần Chấn nghe xong, cũng cảm giác đây là do người của Phạm gia làm, nhưng hiện tại vẫn chưa có chứng cứ xác thực. Phải đợi bọn họ trở về hoàng cung, phái người đi điều tra một phen mới biết được.

- Dương chưởng quỹ, chuyện này chúng ta không rõ lắm, nhưng chúng ta sẽ cho người đi điều tra, nhất định sẽ tra rõ!

Tần Chấn thành thật nói, hắn không dám chắc chắn đây là do người của Phạm gia làm, lỡ như không phải thì sao? Vừa oan uổng cho Phạm gia, lại để hung thủ tiêu dao ngoài vòng pháp luật.

- Dương chưởng quỹ, hay là người theo chúng ta vào hoàng cung ngồi một lát, chờ chúng ta điều tra rõ ràng, sẽ lập tức báo cho người biết!

Tần Minh không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để mời Dương Phong đến hoàng cung, nếu Dương Phong có thể đến hoàng cung của bọn họ, đó là vinh hạnh vô cùng.

Nghĩ đến tên Ngụy Khiếu Thiên kia, suốt ngày khoe khoang Dương chưởng quỹ đã từng ở phủ hắn như thế nào, bộ dạng tiểu nhân đắc chí.

- Không cần phiền phức như vậy, ta vừa đến đây, cũng muốn đi dạo một chút, đợi đến tối, ta sẽ đến hoàng cung tìm ngươi.

Dương Phong không muốn làm phiền người khác, hơn nữa vất vả lắm hắn mới có thể ra ngoài một chuyến, phải đi chơi cho thỏa thích. Không thể lãng phí thời gian vào việc này, đợi đến lúc đó, hắn đến hoàng cung tìm Tần Minh là được.

- A, cái này!

Tần Minh có chút thất vọng, nhưng cũng may, Dương chưởng quỹ nói tối nay sẽ đến hoàng cung tìm hắn, như vậy cũng được.

- Sao lâu như vậy rồi mà vẫn chưa tra ra?

Dương Phong nghĩ chuyện này hôm nay không tra ra được, nên mới hỏi như vậy!

Nếu chút chuyện nhỏ này mà hôm nay còn không tra ra được, vậy thì năng lực của hoàng thất Thiên Tần đế quốc cũng quá kém.

- Không… Không… Không phải, Dương chưởng quỹ, người hiểu lầm rồi, không phải, thời gian vẫn còn đủ…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right