Chương 297: Chưởng Quỹ Dương Là Thầ
Tần Minh nghe Dương Phong nói vậy thì giật mình, vội vàng giải thích.
- Ừm, vậy cứ như vậy đi, chúng ta ra ngoài trước đã!
Thấy mọi chuyện đã xong, Dương Phong không muốn ở lại đây nữa, nói xong liền đi ra ngoài.
Chờ mọi người ra khỏi Bách Hội Lâu, Dương Phong nắm tay thành quyền.
‘Linh kiện’ của Bách Hội Lâu và thi thể của đám sát thủ Thiên Thứ Lâu đang bay lơ lửng xoay tròn trên không trung cùng lúc hóa thành tro bụi, ngay cả mật thất cất giữ hồ sơ của Thiên Thứ Lâu cũng không ngoại lệ.
- Ting, chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh - tiêu diệt Thiên Thứ Lâu của Thiên Tần đế quốc, phần thưởng của hệ thống đã được phát!
Mãi đến lúc này, âm thanh nhắc nhở hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống mới vang lên.
Lúc đầu Dương Phong nghĩ chỉ cần giết hết đám sát thủ trong Thiên Thứ Lâu này là coi như hoàn thành nhiệm vụ, nhưng sau khi giết hết đám sát thủ trong Bách Hội Lâu, âm thanh hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống vẫn chưa vang lên.
Dương Phong cảm thấy kỳ quái, sau khi hỏi hệ thống mới biết, hệ thống nói tiêu diệt Thiên Thứ Lâu là phải hủy diệt hoàn toàn như thế này, không được để lại bất kỳ dấu vết gì.
- Hai vị, kinh đô của các ngươi chỗ nào náo nhiệt nhất?
Dương Phong nhìn Tần Chấn, Tần Minh hai cha con đang ngây người nhìn nơi Bách Hội Lâu từng tọa lạc.
Bách Hội Lâu đã biến mất hoàn toàn, nơi này chỉ còn lại một khoảng đất trống phẳng lì và một cái hố sâu mười mấy mét!
- Tần Minh, ngươi hãy đưa Dương chưởng quỹ đi dạo xung quanh, ta hồi cung điều tra một chút, lát nữa sẽ đến tìm hai người!
Tần Chấn nói với Tần Minh, Dương chưởng quỹ đường xa đến kinh đô, cái gì cũng không biết. Cần có người dẫn đường!
- Không cần đâu, chúng ta cứ đi dạo lung tung, ngươi xa nhà nhiều năm như vậy, cũng nên ở bên cạnh người nhà.
Dương Phong từ từ chối, Tần Minh rời khỏi kinh đô đã sáu mươi năm, vất vả lắm mới trở về, cứ để hắn đoàn tụ với người nhà.
- Vậy chúng ta đi thôi…
Nói xong với Tần Minh, Dương Phong mang theo Tiểu Bạch, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan rời khỏi nơi Bách Hội Lâu từng tọa lạc.
Trên con đường rộng hơn mười trượng, dòng người qua lại tấp nập, hai bên bày bán đủ loại đồ chơi kỳ lạ, đồ ăn và hàng hóa phong phú, khiến Dương Phong, Tiểu Bạch bọn chúng cảm thấy vô cùng mới lạ, nơi này phồn hoa náo nhiệt hơn Thiên Đan thành, Thiên Phong thành rất nhiều.
Một người ba hổ chậm rãi đi dạo, ánh mắt không ngừng bị những món đồ hai bên đường thu hút.
Đặc biệt là Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan, giống như hai đứa trẻ lần đầu được thấy pháo hoa, cái gì cũng muốn xem, cái gì cũng muốn sờ. Rất nhanh, bọn chúng đã lạc lối trong khu phố buôn bán sầm uất của kinh đô…
Trong hoàng cung của Thiên Tần đế quốc…
- Nhị đệ, là huynh sao? Huynh đã về rồi? Chẳng lẽ Đại Hán đế quốc đã đánh đến nơi rồi sao?
Hoàng đế Thiên Tần đế quốc - Tần Hạo đang ở trong ngự thư phòng phê duyệt tấu Chương, bỗng nhiên phát hiện có người tự tiện xông vào, sắc mặt trầm xuống, kẻ nào to gan như vậy, dám xâm nhập vào ngự thư phòng của hắn, chẳng lẽ không muốn sống nữa sao?
Hắn ngẩng đầu lên, muốn xem xem là kẻ nào, chờ hắn nhìn thấy người bước vào là Thái thượng hoàng Tần Chấn và một người có dung mạo quen thuộc thì…
Nhìn sững sờ trong chốc lát, hắn rốt cục nhận ra người trước mắt này là ai, đây chính là nhị đệ Tần Minh của hắn, đã rời khỏi kinh đô hơn sáu mươi năm!
Thấy huynh đệ rời đi hơn sáu mươi năm trở về, hắn hưng phấn nhảy dựng lên, đột nhiên có một ý nghĩ không hay hiện lên trong đầu, đó chính là Đại Hán đế quốc đã đánh tới.
Có lẽ ba phủ phía tây sông Lan Thương đã rơi vào tay bọn chúng, cho nên nhị đệ mới vội vàng chạy về kinh đô cầu cứu!
- Trước đừng nói những chuyện này, hiện tại có một chuyện quan trọng muốn ngươi đi làm!
Lúc này Tần Chấn đột nhiên nói, làm cho Tần Hạo sững sờ như vịt nghe sấm.
- A, phụ hoàng, người đây là…
Nhìn phụ hoàng, Tần Hạo dùng biểu cảm người da đen dấu chấm hỏi nhìn ông.
- Đừng nói nhảm, nhanh đi tra Phạm Kiến là người phương nào, mau đi!
Tần Chấn không có thời gian ở đây nói nhảm với hắn, Dương chưởng quỹ còn đang chờ tin tức.
- Phụ hoàng, cái này là cái gì?
Tần Hạo càng không hiểu ra sao, phụ hoàng bị làm sao vậy? Già rồi hóa hồ đồ sao? Nói cái gì vậy?
- Hoàng huynh, là như vậy…
Lúc này, Tần Minh đem chuyện đã xảy ra kể lại cho Tần Hạo nghe, Tần Hạo nghe mà sửng sốt.
- A!!!
Khi hắn nghe được Dương chưởng quỹ đã đem Bách Hội Lâu san thành tro bụi, không tự chủ được kêu lên.
- A… Cái đầu ngươi, mau đi, chậm trễ việc của Dương chưởng quỹ thì phải coi chừng!
Lần này Tần Chấn không nhịn được nữa, đã chậm trễ nhiều thời gian như vậy, ngươi còn ở đây a a a, là có ý gì?
- Được được, trẫm lập tức phái người đi điều tra việc này!
Tần Hạo bị Tần Chấn rống tỉnh, vội vàng gọi người đi điều tra việc này.
- Đúng rồi, ngươi đi lấy tấm kim lệnh kia tới đây!
Lúc này Tần Chấn lại lên tiếng nói với Tần Hạo.
- Phụ hoàng, người muốn ban thưởng cho Dương chưởng quỹ sao?