Chương 315: Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1,067 lượt đọc

Chương 315: Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây

Dương Phong không biết là, bên ngoài Thiên Ba hồ có rất nhiều cấm vệ quân canh gác, Thái thượng hoàng và đương kim Hoàng đế giá lâm, tất nhiên phải có rất nhiều cấm vệ quân đến duy trì trật tự.

Từ lúc sáng sớm, bên ngoài Thiên Ba hồ đã có rất nhiều cấm vệ quân canh gác, những người mới tới hoặc là những người muốn đến xem thử đều không dám đến xếp hàng, những người đến xếp hàng đều là khách quen.

Nhìn thấy Hoàng đế giá lâm, tất cả mọi người đều cung kính nhường chỗ cho Tần Chấn, để cho bọn họ đứng ở vị trí đầu tiên.

Đương nhiên, cũng có một số người nhân cơ hội này để được đứng ở vị trí đẹp, ví dụ như mấy người Thương Lan Thiên Tông và Ngụy Bá Thiên, bọn họ đi cùng Tần Chấn, cho nên cũng được đứng ở phía trước.

Khi Dương Phong cầm bảng thông báo viết vật phẩm mới ngày hôm nay đi ra, tất cả mọi người đều tập trung tinh thần, muốn xem thử hôm nay có bán những vật phẩm gì.

- A, Phản Lão Hoàn Đồng Đan và Định Thân Phù lại có hàng.

Có người tinh mắt nhìn thấy hai món đồ ở vị trí đầu tiên, lớn tiếng hô lên.

- Hít… Huyễn Diệt Linh Tiêu này thật lợi hại!

Thái thượng hoàng Tần Chấn nhìn thấy Huyễn Diệt Linh Tiêu, hít sâu một hơi, cảm thán nói.

- Thê Vân Tung, chân trái điểm chân phải, chân phải điểm chân trái, là có thể bay lên trời, đây là võ kỹ thần kỳ gì, lại có thể bay lên trời như vậy?

Một lão giả đứng trước Hướng Vấn Thiên, nhìn thấy tin tức về Thê Vân Tung, không khỏi kinh ngạc thốt lên.

- Phi kiếm, đạp kiếm mà đi, võ giả trở lên đều có thể sử dụng.

Tần Minh nhìn thấy dòng chữ được in đậm, to và khác màu ở cuối cùng, nhịn không được đọc thành tiếng. Sau đó, hắn có chút không hiểu hỏi Dương Phong:

- Dương Chưởng quỹ, đạp kiếm mà đi là có ý gì?

Dương Phong tính được bọn họ khẳng định sẽ hỏi đạp kiếm mà đi là có ý gì, cười giải thích:

- Đạp kiếm mà đi, tên như ý nghĩa, chính là hai chân đạp lên phi kiếm này, phi kiếm này có thể mang các ngươi tự do bay lượn trên bầu trời này!

- A!!!

Mọi người nghe Dương Phong giải thích xong há to miệng, bọn họ không phải kinh ngạc, mà là không hiểu. Chân đạp trên phi kiếm là bay lên như thế nào? Sao lại tự do bay lượn trên trời?

- Dương chưởng quỹ, là thế nào? Ngươi có thể biểu diễn cho chúng ta xem một chút không?

Lúc này Ngụy Phách Thiên đi ra nói!

Đối với một số người như Tần Chấn, bọn họ không dám hỏi vấn đề này, sợ sẽ khiến Dương Phong không vui, nghe Ngụy Phách Thiên hỏi ra vấn đề bọn họ muốn hỏi lại không dám hỏi, liền dùng một loại ánh mắt - ngươi giỏi- nhìn về phía Ngụy Phách Thiên!

Ngụy Phách Thiên không cảm thấy gì, Thái Thượng Hoàng bọn họ dùng ánh mắt như vậy nhìn hắn thì đã sao?

- Được!!!

Dương Phong nói những lời kia, chính là vì chờ câu này, khoe khoang trước mặt người khác một chút, đây chính là chuyện ‘ngầu’ nhất, bản thân không thể để cho người khác giành mất.

Nhưng vì bảo vệ hình tượng cao nhân chưởng quỹ của mình, mặt không biểu tình nhàn nhạt không chứa bất kỳ tình cảm nào nói ra hai chữ.

- Vút!!!

Dương Phong từ hệ thống không gian lấy ra Truy Phong Kiếm, thi triển Dẫn Kiếm Thuật để cho Truy Phong Kiếm biến thành một thanh cự kiếm, dừng ở phía trước!

Dương Phong hai chân đạp trên Truy Phong kiếm, hai tay sau lưng, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, một bộ phong thái người tốt tuyệt thế!

Trong ánh mắt của mọi người, Truy Phong Kiếm chậm rãi lên cao, dừng ở không trung, Dương Phong học theo phong phạm tuyệt thế cao nhân!

- Vút!!!

Còn có một số người trước khi chưa kịp phản ứng, Dương Phong đạp lên Truy Phong Phi kiếm lên trời cao, cực tốc phi hành trên bầu trời hồ Thiên Ba!

- Bay… Bay… bay… bay lên… đứng lên… tới rồi!

Một số người run rẩy dùng ngón tay chỉ vào Dương Phong đang đạp kiếm phi hành trên bầu trời!

- Trời ạ, còn có thể như vậy sao!

- Trời ạ, kiếm này còn có thể phi hành!

Người thấy cảnh này đều không bình tĩnh, còn bình tĩnh được thì không phải người bình thường!

- Cái này… Cái này… Làm sao có thể làm được!!

Có vài người ôm lấy đầu, căn bản không thể nào hiểu được kiếm này làm sao có thể chở người bay được!

Nếu như lúc này là ở Địa Cầu, khẳng định sẽ có người lấy điện thoại di động ra, chụp lại Dương Phong chân đạp phi kiếm, đăng lên mạng xã hội.

Còn khẳng định sẽ kèm theo câu nói:

- Hàn Giang cô ảnh, cố nhân giang hồ, gặp nhau hà tất từng quen biết. Lại đặt cho video một tiêu đề thật ‘ngầu’ như: ‘Cuộc đời ngầu lòi, không cần giải thích’ hoặc là ‘Ta ngự không phải kiếm, mà là sự cô đơn’!

- Nhìn Dương chưởng quỹ chân đạp kiếm phi hành, lại nhìn yêu thú phi hành của ta, đột nhiên thấy nó chẳng ra gì!

Ngụy Thư Tuấn nhìn Dương Phong chân đạp phi kiếm, tự do bay lượn trên bầu trời, nghĩ đến yêu thú phi hành của mình đột nhiên chướng mắt!

- Ta cũng vậy, yêu thú phi hành mua được còn chưa có dịp khoe khoang trước mặt người khác, lại xuất hiện một thứ càng ‘ngầu’ hơn!

Trần Phi Phi trợn mắt há hốc mồm phụ họa bên cạnh Ngụy Thư Tuấn!

- Nếu ta có một thanh kiếm có thể bay như vậy… Mấy nữ tử như Ngụy Đình Đình nhìn Dương Phong đạp phi phi kiếm múa trên bầu trời, lâm vào ảo tưởng!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right