Chương 316: Đừng Để Cuối Cùng Thành Ra Người Mà Mình Ghét

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1,523 lượt đọc

Chương 316: Đừng Để Cuối Cùng Thành Ra Người Mà Mình Ghét

Tất cả mọi người ở hồ Thiên Ba đều rung động ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt chuyển động theo thân ảnh Dương Phong.

Bay được một lúc, Dương Phong quay trở về trước cửa hàng, thu hồi Truy Phong Kiếm, nhìn mọi người đang trợn mắt há hốc mồm nói:

- Đây chính là đạp kiếm mà đi!

- Nhưng mà, phi kiếm này tổng cộng chỉ có tám thanh, ai tới trước thì được trước! Dương Phong bổ sung.

- Ha ha, vậy là vừa đủ tám người chúng ta! Người nói chính là Ngụy Phách Thiên, hắn không có ý đồ chết người như những người kia, sợ này sợ kia, trực tiếp quyết định sự tình rồi nói sau.

Ở phía trước hắn có Tần Chấn, Tần Minh, Tần Anh, một vị Cung Phụng của hoàng cung, một vị Thái Thượng trưởng lão của Thương Lan Thiên Tông, Hướng Vấn Thiên cùng phủ chủ đời trước của Thiên Hổ Phủ - Hạ Triển Bằng, vừa vặn xếp ở vị trí thứ tám chính là hắn!

Mọi người nghe nói chỉ có tám thanh phi kiếm có thể chở người rất thất vọng, điều này có nghĩa là bọn họ không có khả năng có được phi kiếm này, hiện tại bọn họ chỉ có thể hy vọng sau này Dương chưởng quỹ có thể bán ra số lượng lớn phi kiếm này.

Dương Phong đi vào cửa hàng, hiện tại thời gian buôn bán đã đến, hắn sẽ không lãng phí thời gian của mọi người.

- Dương chưởng quỹ, cho ta một thanh phi kiếm, còn có Thê Vân Tung, Huyễn Diệt Linh Tiêu, Tam Chuyển Bổ Dương Đan, Tị Thủy Châu.

Tần Chấn lấy thẻ hội viên ra, rất cung kính nói với Dương Phong!

Dương Phong thầm nghĩ trong lòng: Hoàng đế này đúng là không giống người thường, giàu nứt đố đổ vách.

Tần Chấn thu vật phẩm vào trong nhẫn trữ vật, lại đến quầy tự động mua Phản Lão Hoàn Đồng Đan cùng Định Thân Phù.

- Chưởng quỹ, thứ này sử dụng thế nào?

Tần Minh mua xong, cầm phi kiếm, lật qua lật lại xem xong, không biết nên thao tác như thế nào!

- Sau khi nhỏ máu nhận chủ, ngươi sẽ biết!

Dương Phong giải thích.

- Hóa ra là như vậy!

Tần Minh dựa theo lời hắn nói, nhỏ máu tươi lên phi kiếm, trong nháy mắt liền hiểu rõ cách sử dụng, đi tới quầy tự động mua sắm một phen, vội vàng chạy ra khỏi cửa hàng luyện tập ngự kiếm phi hành.

Mà Tần Chấn cùng Cung Phụng hoàng gia, hai vị Thái Thượng trưởng lão Thương Lan Thiên Tông cùng Hướng Vấn Thiên thì không nhận chủ phi kiếm.

Bọn họ đã đều là cường giả Võ Đế, có thể tự do bay lượn trên không trung, không cần phải lãng phí bảo vật hiếm có như thế, bọn họ đều quyết định để lại phi kiếm cho hậu bối.

Mà bản thân Hướng Vấn Thiên cảm giác được hắn hiện tại sắp đột phá Võ Đế, cũng không cần thiết dùng phi kiếm này, hắn dự định để dành cho đồ đệ, một khi hắn bước vào Võ Đế cảnh, liền muốn từ vị trí tông chủ, trở thành Thái Thượng trưởng lão.

Tông chủ của rất nhiều tông môn trên Thiên Thần đại lục, khi tu vi đạt tới cảnh giới nhất định phải từ bỏ vị trí hiện tại, lui cư phía sau màn trở thành lực lượng ẩn giấu của tông môn. Mà mấy đại đế quốc lại không có quy định như vậy, ngoại trừ Thiên Tần đế quốc, hoàng đế của các đế quốc khác đều là cường giả Võ Đế. Bất quá, Tần Hạo cũng sắp đột phá Võ Đế rồi!

- Dương chưởng quỹ, phi kiếm, phi kiếm, ta muốn phi kiếm, còn muốn Tam Chuyển Bổ Dương Đan, Xích Đồng Giáp cũng cho ta một bộ! Ngụy Phách Thiên đi tới quầy, gấp gáp nói.

Dương Phong dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Ngụy Phách Thiên, lão già này bị làm sao vậy, đã một đống tuổi rồi còn bổ dương cái gì!

Ngụy Phách Thiên thu vật phẩm khác vào trong nhẫn trữ vật, cầm thanh phi kiếm kia nhìn trái nhìn phải, cuối cùng nhỏ một giọt máu tươi lên thân kiếm, kích động chạy ra khỏi cửa hàng.

Người trong cửa hàng cũng dần dần nhiều hơn, nhưng thanh âm lại không lớn, trừ khi có người rút được vật phẩm tốt, tiếng ồn ào, tiếng than thở kia mới liên tiếp vang lên.

- Ha ha ha, bản vương có thể ngự kiếm phi hành rồi!

Bên ngoài cửa hàng, Tần Minh hai chân đạp trên phi kiếm, loạng choạng bay lượn. Còn chưa được thuần thục, hắn đã bắt đầu hô to.

Nhưng cũng chỉ vài phút sau, hắn cũng dần dần thích ứng, bắt đầu bay nhanh về phía không trung.

- Thật hâm mộ!

- Không biết Dương chưởng quỹ khi nào còn bán phi kiếm nữa!

Mọi người vô cùng hâm mộ ghen ghét, hận không thể người đang đạp kiếm phi hành kia là mình!

Lúc này Ngụy Đình Đình mang theo một nam một nữ tiến vào cửa hàng, Dương Phong nhìn hai người có chút quen mặt, nhưng nghĩ không ra là ai.

- Dương chưởng quỹ, giới thiệu với ngươi một chút, đây là gia gia và nãi nãi của ta!

Ngụy Đình Đình ngọt ngào chỉ vào hai người kia giới thiệu với Dương Phong.

- Chậc chậc!!!

Dương Phong vội vàng dùng Thông Thiên Linh Nhãn nhìn lại, quả nhiên là Ngụy Vô Nhai và Tiêu Hương Linh!

Hiện tại bất kể là trang phục hay diện mạo của Ngụy Vô Nhai đều khác xưa rất nhiều, còn Tiêu Hương Linh kia sau khi phục dụng Phản Lão Hoàn Đồng Đan đã khôi phục lại dung nhan thời trẻ, trách không được Ngụy Vô Nhai này bị nàng mê hoặc đến thần hồn điên đảo, tình nguyện từ bỏ tất cả để đi theo Tiêu Hương Linh.

Hiện tại Tiêu Hương Linh đứng cùng một chỗ với Ngụy Đình Đình, nếu nói bọn họ là chị em gái thì cũng có người tin.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right