Chương 317: Đến Lúc Công Bố Kết Quả

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 2,278 lượt đọc

Chương 317: Đến Lúc Công Bố Kết Quả

Dương Phong mỉm cười gật đầu với bọn họ, xem như chào hỏi, hàn huyên vài câu với Ngụy Đình Đình, bọn họ liền theo dòng người rời khỏi quầy.

Triệu Trường Thanh và Thẩm Giai Nghi tay trong tay đi vào!

Triệu Trường Thanh cầm thiệp cưới màu đỏ, đặt lên quầy, nói với Dương Phong:

- Dương chưởng quỹ, đây là thiệp cưới của chúng ta, mong đến lúc đó ngươi có thể tới dự.

Dương Phong hơi kinh ngạc, nhanh như vậy đã kết hôn rồi sao? Chẳng lẽ là… Dương Phong nhìn về phía bụng của Thẩm Giai Nghi!

Cử động này của Dương Phong khiến Triệu Trường Thanh và Thẩm Giai Nghi đỏ mặt, Triệu Trường Thanh vội vàng giải thích:

- Dương chưởng quỹ, không phải như ngươi nghĩ đâu, đây là ngày phụ huynh hai bên cùng quyết định.

- Ta hiểu ta hiểu, haha… Đều là người trẻ tuổi mà, xung động một chút cũng là bình thường! Đến lúc đó ta nhất định sẽ đi!

Dương Phong ném cho bọn họ một ánh mắt - ta hiểu mà. còn hướng Triệu Trường Thanh nhướng mày, ra vẻ tán thưởng!

Hai người sau khi nhận được hứa hẹn của Dương Phong, vội vàng che mặt rời đi. Thẩm Giai Nghi thẹn thùng nghĩ:

- Dương chưởng quỹ này thật là, đã nói không phải như hắn nghĩ, còn cố ý làm ra vẻ mặt kia, thật là ngại chết đi được!

Nhưng mà, nàng cũng vô cùng chờ mong ngày khoác lên mình bộ hỷ phục, càng chờ mong khoảnh khắc tân hôn!

Hồ Thiên Ba, trong một ngôi nhà mà Tần Minh đang ở, có một đám người từ trong một căn phòng canh phòng cẩn mật đi ra.

Người dẫn đầu chính là hoàng đế Thiên Tần đế quốc - Tần Hạo, những người vây quanh hắn đều là quan to trong triều, trong đó có tả hữu thừa tướng, thượng thư thị lang, nguyên soái…

Mấy ngày nay bọn họ đều đang thương lượng về chuyện khai chiến với Đại Hán đế quốc, đánh hay là hòa!

Cuối cùng bọn họ quyết định phái Trần Tiên dẫn theo 50 vạn đại quân đóng ở bờ sông Lan Thương xuất phát về phía Hổ Lao Quan.

Đồng thời phái Lễ bộ thị lang - Lưu thị lang mang theo sứ giả đến Hổ Lao Quan.

Mục đích của hắn chỉ có một, đó chính là kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền. Nếu Đại Hán đế quốc không bồi thường một khoản tiền lớn thì bọn họ sẽ tiếp tục đánh, đánh đến khi nào Đại Hán đế quốc chịu thua thì thôi.

Quan viên cả triều đều tràn đầy tin tưởng với Lưu thị lang, bởi vì bọn họ đều biết vị Lưu thị lang này vì đạt được mục đích sẽ không từ thủ đoạn nào.

Chỉ riêng chuyện hắn đuổi con trai ra khỏi nhà đã chứng minh tất cả, trong triều không ai có thể làm tốt hơn hắn.

Hắn còn tự tin tràn đầy lập quân lệnh trạng với Tần Hạo, nếu không vơ vét được một khoản lớn từ Đại Hán đế quốc thì sẽ không trở về.

- Hoàng thượng, nơi này là?

Hữu thừa tướng - Phùng Thiếu Lương nhìn cảnh tượng xung quanh, nói.

- Haha, chư vị ái khanh, nơi này chính là Thiên Phong Thành của Thiên Chủ Phủ đấy!

Tần Hạo nói xong, vẻ mặt đầy chờ mong nhìn biểu cảm của các đại thần.

- A, hoàng thượng, đây… Nơi này là Thiên Chủ Phủ?

- Không sai, chúng ta đến đây bằng truyền tống trận!

Các đại thần đều ngây người, ngơ ngác không nói nên lời.

- Hoàng thượng, chúng ta từ kinh thành đến Thiên Chủ Phủ chỉ trong nháy mắt?

Phùng Thiếu Lương phục hồi tinh thần, kinh ngạc nhìn hoàng đế đang nhếch mép cười.

- Hoàng thượng, nếu mỗi tòa thành trì của Thiên Tần chúng ta đều có truyền tống trận, như vậy Thiên Tần chúng ta muốn phát triển đến mức nào cũng được!

Tả thừa tướng - Lý Tư vội vàng dụi mắt, vỗ vỗ mặt, để cho mình tỉnh táo lại.

- Haha, chư vị ái khanh yên tâm, việc này đang được tiến hành, không bao lâu nữa, giao thông giữa các thành trì của Thiên Tần chúng ta sẽ vô cùng thuận tiện!

Tần Hạo cười to, lần đầu tiên hắn sử dụng truyền tống trận, phản ứng cũng không khác gì bọn họ bây giờ.

Ngay khi đến cửa hàng, hắn đã mua rất nhiều truyền tống trận cỡ lớn, để kinh thành có thể kết nối với tất cả thành trì khác.

Đến lúc đó, việc xây dựng truyền tống trận giữa các thành trì sẽ do bọn họ tự mình an bài, triều đình sẽ không can thiệp, nhưng phải được triều đình phê duyệt.

- Hoàng thượng, là ai tạo ra truyền tống trận thần kỳ như vậy?

Ánh mắt của Đại nguyên soái - Vương Kiên lóe lên tinh quang.

- Là một cửa hàng bán ra, lần này chúng ta đến đây là vì cửa hàng đó.

Lần này Tần Hạo dẫn bọn họ đến đây là muốn mở mang kiến thức, cũng để bọn họ thư giãn một chút.

- Cửa hàng?

Mọi người không dám tin, truyền tống trận nghịch thiên như vậy lại là vật phẩm do một cửa hàng bán ra.

- Hoàng thượng, chúng ta phải nắm giữ cửa hàng này trong tay, nếu để truyền tống trận này lọt vào tay thế lực khác, như vậy…

Lúc này, Tả thừa tướng - Lý Tư bước ra, ý vị thâm trường nói.

- Ái khanh, ta hy vọng đây là lần cuối cùng nghe được những lời như vậy, Thiên Thứ Lâu và Phạm gia bị diệt như thế nào, chẳng lẽ các ngươi đã quên rồi sao?

Tần Hạo xoay người lại, nghiêm nghị nhìn các đại thần.

- Chẳng lẽ… cửa hàng kia… là của vị kia…

Lúc này, Đại nguyên soái - Vương Kiên run rẩy nói, đến nay hắn vẫn không thể quên được cảnh tượng kinh khủng khi ấy ở Phạm gia.

- Không sai, cho nên các ngươi hãy từ bỏ ý nghĩ đó đi!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right