Chương 328: Xin lỗi, ta cũng là nội giá
Nam tử kia đột nhiên mở miệng, thản nhiên nói.
- Ta đã đợi ngươi rất lâu rồi, tại sao bây giờ ngươi mới đến?
Nam tử bạch y như tuyết xoay người lại, khi hắn khẽ giơ tay lên, linh khí xung quanh lập tức ngưng tụ thành vô số thanh kiếm.
- Đi!
Hắn chậm rãi giơ tay phải, khẽ quát một tiếng - Đi, vô số thanh kiếm do linh khí ngưng tụ mà thành lập tức lao về phía Dương Phong.
Trong mắt Dương Phong hiện lên vẻ rung động mãnh liệt, khi vô số thanh kiếm kia lao đến, có một đạo kiếm khí cực kỳ sáng chói ở giữa, vô cùng chói mắt.
Dương Phong cảm thấy bản thân như bị một cỗ khí thế sắc bén bá đạo khóa chặt, cỗ khí thế này khiến hắn trong nháy mắt sinh ra cảm giác không thể địch nổi.
- Ta biết đây là thứ gì rồi!
Ngay khi Dương Phong vừa dứt lời, cơ thể hắn lập tức bị vạn kiếm xuyên tim, sau đó biến mất tại chỗ.
Hắn rốt cuộc cũng biết cỗ khí thế kia là gì, đó là ý, là kiếm ý, là kiếm ý viên mãn!
Kiếm thế đại thành của hắn ở trước mặt cỗ kiếm ý này, ngay cả cặn bã cũng không bằng, giống như con kiến hôi gặp phải đế vương, không sinh ra nổi một chút ý niệm phản kháng.
Lần này, hắn không tiếp tục tiến vào nữa, mà trực tiếp rời khỏi bí cảnh thử thách.
Bởi vì hắn biết rõ cho dù có thử bao nhiêu lần, kết quả cuối cùng vẫn là thất bại, sự chênh lệch về đẳng cấp này căn bản không thể bù đắp. Trừ phi kiếm thế của hắn có thể đột phá, đạt đến cảnh giới kiếm ý, nếu không hắn chỉ có thể mặc cho người ta chém giết.
- Ký chủ, chẳng phải ngươi nên ra ngoài đi một chút sao?
Ngay khi Dương Phong chuẩn bị lên lầu, thanh âm của hệ thống bỗng nhiên vang lên trong đầu hắn!
- A… Chuyện này… Thật ngại quá hệ thống, ta quên mất rồi!
Dương Phong có chút ngượng ngùng nói với hệ thống.
Chẳng lẽ Dương Phong thật sự quên mất sao? Đương nhiên là không.
Nếu như hệ thống không nhắc nhở, hắn căn bản sẽ không đi ra ngoài, mặc dù đã đáp ứng với hệ thống là sẽ ra ngoài làm nhiệm vụ, nhưng hắn lại không hề nói rõ là ngày nào sẽ đi!
…
Hệ thống á khẩu không nói nên lời, chuyện này mà cũng có thể quên? Ngươi lừa ai chứ, sau khi trầm mặc một hồi, hệ thống mới lên tiếng:
- Vậy thì, ký chủ, ngươi dự định ngày nào sẽ đi?
- Vài ngày nữa đi, ta phải suy nghĩ xem nên đi dạo ở đâu đã!
Lần này, Dương Phong không hề có ý định qua loa cho xong chuyện, hắn thật sự muốn suy nghĩ xem nên đi đâu, dù sao thế giới này rộng lớn như vậy, hắn cũng không quen thuộc lắm, trước tiên phải tìm hiểu xem nơi nào thú vị rồi mới đi.
…
Sau khi rửa mặt xong, Dương Phong nằm xuống chiếc giường lớn mềm mại.
Đêm đã khuya, nhưng Dương Phong lại không hề buồn ngủ.
Hắn đang suy nghĩ xem nên đi dạo ở nơi nào, hiện tại đối với hắn mà nói, nếu muốn tăng cường thực lực thì chỉ có thể ra ngoài làm nhiệm vụ phụ, từ đó thu được vật phẩm để tăng cường thực lực.
- Hệ thống, ngươi có đó không?
Dương Phong âm thầm kêu gọi hệ thống trong lòng.
- Chuyện gì?
Một lúc sau, hệ thống mới lên tiếng đáp.
- Hệ thống, tại sao lần này ngươi trả lời ta muộn như vậy? Trước kia không phải đều là tùy gọi tùy đến sao?
Dương Phong cảm thấy có chút kỳ quái, vì sao lần này hệ thống lại trả lời hắn muộn như vậy?
- Ký chủ, có chuyện gì thì cứ nói thẳng!
Hình như hệ thống không muốn nói nhảm với Dương Phong, có vẻ như vẫn còn oán niệm với việc hắn không giữ chữ tín!
- Nhìn khẩu khí của ngươi hôm nay có vẻ không đúng lắm, hay là để ngày mai chúng ta nói tiếp đi!
Dương Phong nhận ra hệ thống có gì đó không đúng, vội vàng đổi lời, nếu như lúc này kêu hệ thống chọn địa điểm, chắc chắn sẽ bị hắn đưa vào chỗ chết, cho nên hắn quyết định dừng lại, chờ khi nào hệ thống khôi phục bình thường rồi nói tiếp.
Sáng ngày hôm sau.
Dương Phong rửa mặt xong liền xuống lầu, thấy Nhất đã bày bữa sáng lên bàn.
- Xem ra ta vẫn là sáng suốt nhất!
Dương Phong vừa ăn sáng vừa thầm nghĩ.
Sau khi mở cửa tiệm, hắn phát hiện hôm nay khách hàng còn đông hơn hôm qua, không khỏi ngây người!
- Xem ra các thế lực lớn nhỏ trong Thiên Tần đế quốc đều đã biết đến sự tồn tại của cửa hàng chúng ta rồi!
Dương Phong nhìn những gương mặt xa lạ phía sau, thầm nghĩ!
Dương Phong đoán không sai, hiện tại, các thế lực lớn nhỏ trong Thiên Tần đế quốc đều đổ xô đến.
Bọn họ muốn xem thử, chưởng quỹ của cửa hàng dám tùy tiện diệt Thiên Thứ Lâu và Phạm gia rốt cuộc là người thế nào!
- Chưởng quỹ, chào buổi sáng!
Mọi người đang xếp hàng thấy Dương Phong mở cửa tiệm, liền đồng loạt lên tiếng chào hỏi.
Dương Phong gật đầu với bọn họ, hiện tại vẫn chưa đến giờ mở cửa, bọn họ cũng chỉ có thể đứng bên ngoài chờ đợi.
Lúc này, một đám người vội vã chạy đến, đứng ở trước mặt Dương Phong.
- Xin lỗi, chúng ta đến muộn, Dương chưởng quỹ, chúng ta đến để nhận lỗi, xin ngài hãy tha thứ cho lỗi lầm của chúng ta!
Dương Phong còn tưởng lại có người đến gây sự, muốn thêm chút gia vị cho cuộc sống nhàm chán của hắn!
Nhưng mà, tình huống lại hoàn toàn trái ngược, không phải đến gây sự như hắn tưởng tượng, mà là đến để xin lỗi.