Chương 329: Chúng ta mau đi, nếu không chỉ có thể húp nước
Dương Phong có chút mơ hồ, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Xin lỗi? Xin lỗi cái gì chứ!
Nhưng có một số người nhìn thấy trang phục bọn họ đang mặc, lập tức hiểu rõ bọn họ đến đây là vì chuyện gì.
- Chẳng phải là người của Thứ Lôi Huyền Tông sao? Sao bọn họ lại đến chỗ Dương chưởng quỹ để xin lỗi?
- Ha ha, ngươi không biết sao? Ta nói cho ngươi biết, trước kia có mấy tên đệ tử Thứ Lôi Huyền Tông đến đây gây sự, nói là muốn báo thù cho cháu trai gì đó, kết quả bị Dương chưởng quỹ một tay diệt sạch?
Những người có mặt ở đó hôm đó liền đem chuyện đã xảy ra kể lại cho những người không biết.
- A, ta nhớ ra rồi, hình như là muốn báo thù cho tên Phạm Vinh Nguyên của Phạm gia đúng không?
Lúc này, Vương mập đứng ra, nói:
- Chuyện này ta biết rõ, hôm đó ta tận mắt chứng kiến!
- Này, mập mạp, vậy ngươi kể lại tình hình lúc đó cho mọi người nghe xem nào!
Vương mập liền đem chuyện lúc trước Tư Mã Hiến dẫn người đến gây sự, muốn báo thù cho cháu trai kể lại cho mọi người nghe.
Lôi Diệu và những người khác đứng nghe mà trong lòng run sợ, không biết vị chưởng quỹ này có tính sổ chuyện này lên đầu bọn họ hay không.
- A, thì ra các ngươi là đến để xin lỗi chuyện đó, không cần đâu, chuyện này đã qua rồi, ta đã diệt Phạm gia rồi, coi như chuyện này đến đây là kết thúc!
Nghe mọi người kể lại, Dương Phong mới nhớ ra chuyện này. Bất quá chuyện này cũng đã theo việc hắn tiêu diệt Phạm gia mà kết thúc rồi.
Hắn cũng không muốn truy cứu Thứ Lôi Huyền Tông nữa, dù sao bọn họ cũng không có thù oán gì lớn.
- Đa tạ chưởng quỹ khoan dung độ lượng, đa tạ chưởng quỹ không truy cứu.
Lôi Diệu vội vàng lên tiếng, đồng thời dùng ánh mắt ra hiệu cho Tư Mã Viêm.
Tư Mã Viêm hiểu ý, vội vàng lấy ra một cái nhẫn trữ vật, đi đến trước mặt Dương Phong, áy náy nói:
- Tất cả đều là do lão phu quản giáo con cái không nghiêm, gây thêm phiền phức cho chưởng quỹ. Tuy chưởng quỹ đã nói không truy cứu chuyện này nữa, nhưng trong lòng lão phu vẫn áy náy, chút lòng thành này mong chưởng quỹ nhận cho.
Dương Phong nhìn vẻ mặt cung kính, hối lỗi của Tư Mã Viêm, không hề có chút giả dối nào, liền gật đầu với Nhất, ý bảo hắn nhận lấy.
Hắn cảm thấy nếu như mình không nhận, chỉ sợ những người này sẽ ăn không ngon, ngủ không yên, cả ngày lo lắng đề phòng.
Cho nên, vì để cho bọn họ được ăn ngon ngủ yên, sống vui vẻ mỗi ngày, hắn đành miễn cưỡng nhận lấy chút lòng thành ít ỏi này vậy.
Nhất bước lên, nhận lấy nhẫn trữ vật từ tay Tư Mã Viêm, sau đó quay trở lại bên cạnh Dương Phong.
- Ê… Người này là ai vậy? Sao trước giờ ta chưa từng thấy qua?
- Không biết, có lẽ là nhân viên mới của cửa hàng?
Một số người nhìn thấy Nhất, đều cảm thấy kỳ quái, người này sao lại đột nhiên xuất hiện vậy?
- Hắn là người phụ trách đồ ăn thức uống của cửa hàng, tên là Nhất Hào.
Lúc này, Triệu Kính Chi ngồi dưới tán dù, lên tiếng giải thích.
- Ồ, thì ra là tên tiểu nhị phụ trách cơm nước của cửa tiệm!
- Có thể phụ trách cơm nước của cửa tiệm, người này chắc chắn không phải người thường!
Cả đám người lại bắt đầu bàn tán về chuyện của tên tiểu nhị kia.
- Báo thêm, báo thêm…
Lúc này, một tiếng hô lớn vang lên bên ngoài Thiên Ba hồ.
- Báo thêm gì thế?
- Xảy ra chuyện gì vậy?
Vài người vội vàng kéo tên kia lại, hỏi hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
- Lâm Trạch sơn mạch xuất hiện di tích, hơn nữa còn có khả năng là di tích thượng cổ!
Tên kia có chút hưng phấn nói.
- Lâm Trạch sơn mạch xuất hiện di tích? Sao ngươi biết?
- Hắc hắc, ta từ Thiên Tiêu phủ truyền tống đến đây, bên đó đã truyền điên rồi, hơn nữa Đại Hán đế quốc cũng phái rất nhiều cao thủ chạy tới đó rồi!!
- Đại Hán đế quốc cũng phái cao thủ tới sao? Xem ra di tích này không đơn giản a!
Chuyện di tích xuất hiện tại Lâm Trạch sơn mạch, chẳng mấy chốc đã bị truyền ra ngoài.
- Ting, hệ thống phát động nhiệm vụ chi nhánh, kí chủ một mình đi tới Lâm Trạch sơn mạch thăm dò di tích, thưởng hoạt động phúc lợi x1, thưởng vật phẩm ngẫu nhiên x3, mở khóa vật phẩm x3, rút thưởng x1, Tu Vi Đan x10.
Lúc này, tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên.
- Hệ thống, một mình đi tới là có ý gì?
Dương Phong vừa rồi mới nghe được bọn họ bàn tán về chuyện di tích, không ngờ hệ thống lập tức phát động nhiệm vụ liên quan tới di tích này.
Nhưng mà hắn lại có chút nghi vấn về việc một mình đi tới Lâm Trạch sơn mạch thăm dò di tích.
- Một mình đi tới có nghĩa là kí chủ phải một mình đi, không được mang theo ma sủng.
Hệ thống trả lời.
- Hệ thống, ngươi chính là thấy ta còn bốn lần sử dụng thẻ Vô Địch Vương nên mới ghen tị, bằng không tại sao lại không cho ta mang theo ma sủng?
Lần này hệ thống không trả lời câu hỏi của Dương Phong, mà tự mình nói:
- Di tích này không đáng sợ như kí chủ nghĩ đâu, với thực lực hiện tại của kí chủ hoàn toàn có thể ứng phó được, nếu như kí chủ không sử dụng thẻ Vô Địch Vương, phần thưởng sẽ được tăng lên gấp bội đấy.