Chương 330: Hắc Y Nhân Đột Ngột Xuất Hiệ
- Hừ hừ, ta nói hệ thống ngươi nói chuyện thật dễ nghe, nhiều phần thưởng như vậy mà ngươi còn nói không nguy hiểm, ngươi lừa quỷ đấy à?
Dương Phong nhìn thấy phần thưởng mà hệ thống đưa ra, trong lòng liền lộp bộp một tiếng, chắc chắn sẽ không đơn giản như lời hệ thống nói.
Cuối cùng, nghe được hệ thống dùng giọng điệu dụ dỗ nói phần thưởng sẽ được tăng lên gấp bội, hắn biết nhiệm vụ lần này chắc chắn rất nguy hiểm.
- Kí chủ, ngươi chưa nghe nói ‘đầu tư lớn thì hồi báo lớn’ sao? Nhưng mà nhiệm vụ lần này thật sự không có chút uy hiếp nào với kí chủ đâu.
- Ta tin ngươi mới là lạ, hệ thống các ngươi xấu lắm.
Hệ thống này chắc chắn là thấy hắn lúc nào cũng mang theo Tiểu Bạch nên cảm thấy nhiệm vụ quá mức đơn giản, có nguy hiểm thì để Tiểu Bạch ra, có khó khăn cũng để Tiểu Bạch ra.
Bởi vậy nên mới đưa ra nhiệm vụ một mình đi tới Lâm Trạch sơn mạch thăm dò di tích cho hắn.
Nếu như là trước kia, Dương Phong nhất định sẽ mặt dày mày dạn không đi, nhưng mà lần này thì khác, hắn có thẻ Vô Địch Vương, hắn không cần phải sợ hãi.
Tới lúc đó, cùng lắm thì sử dụng một lần công năng vô địch của thẻ Vô Địch Vương, dù sao cũng còn bốn lần cơ hội, hắn không cần phải sợ.
Nhiệm vụ chi nhánh lần này là tự mình đi, không thể để hệ thống truyền tống. May mà hiện tại truyền tống trận đã được mở, có thể dùng truyền tống trận để đi.
Sau đó lại dùng phi kiếm bay tới chỗ di tích, như vậy có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Nhưng mà hiện tại Dương Phong cũng không vội đi, dù sao cũng không cần nhiều thời gian như vậy, nếu như có yêu cầu về thời gian, hệ thống nhất định sẽ nhắc nhở hắn.
- Hệ thống, hoạt động phúc lợi kia là cái gì?
Đối với hoạt động phúc lợi này, Dương Phong có chút nghi hoặc, rốt cuộc là hoạt động bán vật phẩm được hưởng phúc lợi, hay là hoạt động mua vật phẩm của cửa tiệm và vật phẩm chuyên dụng được hưởng phúc lợi?
Nếu như là hoạt động bán vật phẩm được hưởng phúc lợi, vậy thì đối với hắn chẳng có ích lợi gì, ngoại trừ tăng thêm một chút thu nhập cá nhân và doanh thu ra thì chẳng có gì tốt.
Nếu như là hoạt động mua vật phẩm của cửa tiệm và vật phẩm chuyên dụng được hưởng phúc lợi thì còn được.
- Kí chủ, hoạt động phúc lợi lần này là toàn diện, bao gồm cả mua vật phẩm, mua vật phẩm của cửa tiệm và vật phẩm chuyên dụng.
Nghe hệ thống giải thích xong, Dương Phong mới có chút hứng thú.
Xem ra đến lúc đó hắn phải chuẩn bị một ít thẻ không gian mở rộng mới được, dù sao đây cũng là vật phẩm rất hữu dụng, nếu như đến lúc đó thiết bị tăng lên mà lại phát hiện không gian không đủ thì ngại lắm.
Ngay lúc Dương Phong đang suy nghĩ về phúc lợi nhiệm vụ lần này của hệ thống và những thứ cần chuẩn bị khi đi tới di tích thượng cổ kia, thì bên ngoài cửa tiệm bỗng nhiên xuất hiện một đám người, bọn họ nói mấy câu khiến Dương Phong nhíu mày.
- Này, vị trí này ta muốn, cầm tiền rồi cút đi!
Một tên trung niên mặc y phục hoa lệ đi tới trước cửa tiệm, chỉ vào một người trong số những người đang xếp hàng nói.
- Cút… Đại gia ta thiếu chút tiền ấy của ngươi chắc?
Người bị chỉ, chính là gia chủ Mã gia Mã Trí Viễn của Thiên Phong thành.
Bị người ta dùng tiền đuổi đi, đây không phải là đang sỉ nhục hắn sao? Đại gia ta tuy không nhiều tiền, nhưng cũng đâu đến mức thèm khát chút tiền ấy của ngươi?
- Ngươi muốn chết phải không? Ngươi biết ta là ai không hả?
Tên kia nghe thấy Mã Trí Viễn nói như vậy, cơn tức giận bỗng chốc bùng lên, chỉ vào Mã Trí Viễn quát.
- Ta mặc kệ ngươi là ai, cút sang chỗ khác cho mát.
Hắn hôm nay dậy từ sớm tinh mơ đã tới đây xếp hàng rồi, muốn hắn nhường vị trí này, nằm mơ đi.
Tên kia thấy vậy cũng không dám làm lớn chuyện, chỉ có thể nói với người phía sau:
- Ngươi có muốn nhường vị trí này cho ta không? Nếu như ngươi đồng ý, số tiền này là của ngươi.
Nhưng xui xẻo là, người đứng sau Mã Trí Viễn lại là Vương Cường, Vương mập mạp.
Chỉ thấy Vương mập mạp chỉ vào ngực mình nói:
- Huynh đệ, ngươi nhìn xem bộ y phục trên người ta đây, không phải do kim tệ mua đâu, ngươi nghĩ ta thiếu chút kim tệ ấy của ngươi sao?
- Ngươi…
Tên kia nghẹn lời.
Nhưng mà mấy tên tùy tùng đi theo hắn lại không vui, chỉ vào Vương mập mạp mắng: - Mẹ kiếp, tên mập chết tiệt, cho ngươi cơ hội nhường vị trí này là nể mặt ngươi, đừng có mà không biết điều, ngươi biết chủ tử nhà chúng ta là ai không hả?
- Mẹ kiếp, ông đây mặc kệ ngươi là ai, muốn tới đây gây chuyện thì phải xem xem mình có mệnh để chôn hay không đã.
Vương mập mạp nổi giận, từ trước tới nay chưa từng có ai dám chỉ vào mặt hắn mà mắng như vậy.
- Người gây chuyện ở đây cũng không ít, nhưng mà trên mộ của bọn họ cỏ đã mọc cao rồi đấy, các ngươi cũng muốn thử xem sao?
- Đúng vậy, lại là một lũ người tự cho mình là đúng.
Những người đang đứng xếp hàng đều chỉ vào đám người kia mà nghị luận, bọn họ rất muốn biết lát nữa sẽ có kết cục gì.