Chương 331: Trời sáng rồi cũng nên kết thúc thôi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 983 lượt đọc

Chương 331: Trời sáng rồi cũng nên kết thúc thôi

Mấy tên kia nghe vậy, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, nhưng lại không dám làm gì.

- Chưởng quỹ, ta ra xem thử là tên nào không biết sống chết dám tới đây gây chuyện.

Hổ Thiên Thiên ở trong cửa tiệm nhìn thấy Dương Phong nhíu mày, nhìn ra phía ngoài, nói với Dương Phong một tiếng rồi đi ra.

- Ta nói… Các ngươi tới đây là muốn gây chuyện sao?

Hổ Thiên Thiên tản mát khí thế ma thú Huyền cấp, đi tới trước mặt đám người kia, lạnh lùng nói.

- Là ma thú Huyền cấp, chủ tử, người cẩn thận.

Trong đám người kia có một tên hộ vệ Võ Vương, hắn chắn trước mặt đám người, trầm giọng nói.

- Ha ha, Thiên gia ra tay rồi, đám người kia chết chắc.

- Các ngươi nói xem, Thiên gia sẽ xử lý bọn họ như thế nào đây?

- Đám người kia chắc chắn không xong rồi, dám tới đây gây chuyện, bọn họ không biết nơi này là nơi nào sao?

- Nhìn bộ dáng của đám người kia là biết ngay không phải hạng người tốt lành gì rồi, ngày thường chắc chắn là ỷ thế hiếp người quen rồi.

Những người xung quanh thấy vậy, sôi nổi nghị luận.

- Nói cho ngươi biết, đừng có mà làm càn, chúng ta không có gây chuyện, chúng ta chỉ muốn bỏ tiền ra mua vị trí của bọn họ thôi, hơn nữa ta là hoàng tôn Tần Ngọc.

Tần Ngọc là con trai thứ sáu của Nhị thập tứ hoàng tử Tần Bách, ngày thường ỷ vào thân phận hoàng tôn của mình, hắn ta không ít lần ỷ thế hiếp người, nhưng mà hôm nay coi như hắn ta xui xẻo, đụng phải Hổ Thiên Thiên.

Hoàng tôn Tần Ngọc cảm nhận được khí thế cường đại của Hổ Thiên Thiên, sợ tới mức trốn sau lưng tên Võ Vương kia, sau đó giải thích với Hổ Thiên Thiên, đồng thời cũng nói ra thân phận của mình.

- Hừ, ta còn tưởng là ai, thì ra là một tên hoàng tôn.

- Hắn ta cho rằng hoàng tôn thì lợi hại lắm sao?

- Ha ha, hoàng tôn thì sao chứ? Tố chất kém cỏi như vậy, ngay cả mấy tên đệ tử của Thương Lan Thiên Tông cũng không bằng.

- Đúng vậy, ngay cả mấy tên đệ tử của Thương Lan Thiên Tông cũng phải ngoan ngoãn xếp hàng, ngay cả tông chủ của bọn họ, bệ hạ và thái thượng hoàng cũng phải xếp hàng, hắn ta dựa vào cái gì mà đòi dùng tiền mua vị trí?

- Nghe nói thái thượng hoàng cũng đang ở đây, nếu như ông ấy biết cháu trai của mình tới đây gây chuyện, không biết có tức giận tới mức đánh chết hắn ta hay không.

- Ha ha, loại người như hắn ta, nếu như không có thân phận hoàng tôn, sợ là ngay cả người bình thường cũng không bằng.

Tần Ngọc cùng đám người kia nghe thấy mọi người nghị luận, sắc mặt trắng bệch.

Hổ Thiên Thiên nghe vậy, bĩu môi nói:

- Ta mặc kệ ngươi là hoàng tôn hay cái gì, cho dù là hoàng đế tới đây cũng phải xếp hàng, nếu không…

Hổ Thiên Thiên nhe hàm răng trắng tinh ra, uy hiếp nói.

Bởi vì đám người kia cũng không làm ra chuyện gì quá đáng, bằng không Hổ Thiên Thiên đã sớm ra tay dạy dỗ bọn họ rồi, cần gì phải phí lời với bọn họ như vậy.

Tần Ngọc nghe vậy, sợ tới mức ngồi bệt xuống đất, quần áo phía dưới ướt một mảng.

Hổ Thiên Thiên thấy vậy, trợn mắt há mồm, hắn ta còn chưa làm gì mà tên hoàng tôn kia đã sợ tè ra quần rồi, tố chất kém cỏi như vậy sao?

- Hỗn láo, ai cho các ngươi tới đây gây chuyện?

Lúc này, Tần Minh mặt mày giận dữ đi tới.

- Hoàng… Hoàng gia gia, chúng cháu… Chúng cháu không có gây chuyện.

Tần Ngọc vừa khóc vừa bò tới bên chân Tần Minh.

- Chờ lát nữa về rồi ta sẽ dạy dỗ các ngươi sau.

Tần Minh tức giận đến mức không muốn nhìn Tần Ngọc nữa, mấy ngày nay bọn họ đang bận rộn chuyện quan trọng, bởi vậy nên chỉ dặn dò đám người kia một chút, không được phép tới cửa tiệm gây chuyện, nếu không hậu quả rất nghiêm trọng.

Ai ngờ vẫn còn có người không rõ chuyện, dám tới cửa tiệm gây chuyện.

- Thiên Thiên, thật ngại quá, gây thêm phiền phức cho ngươi rồi, mấy tên hỗn láo này cứ giao cho ta xử lý là được.

Tần Minh đi tới trước mặt Hổ Thiên Thiên, áy náy nói.

- Ừ, dẫn bọn họ cút đi, bảo Tần Bách dạy dỗ bọn họ cho tốt, đừng có thả loại người này ra ngoài, nếu không đến lúc đó gây ra sai lầm lớn thì hối hận không kịp.

Hổ Thiên Thiên nhìn Tần Minh, ý vị thâm trường nói.

- Nhất định, nhất định, sẽ không có lần sau nữa.

Tần Minh vội vàng dẫn người rời đi, hiện tại bọn họ còn có chuyện quan trọng cần làm, không có thời gian ở lại đây.

Lúc này, Dương Phong cũng viết xong tin tức về trận pháp, hắn cầm tấm bảng thông báo đi ra, đặt ở trước cửa tiệm.

- Dương chưởng quỹ, lại có vật phẩm mới sao?

Mọi người thấy Dương Phong cầm tấm bảng thông báo đi ra, lập tức biết cửa tiệm lại có vật phẩm mới.

- Ừ, là vật phẩm mới, từ nay về sau sẽ có thêm một nghề nghiệp mới, trận pháp sư. Dương Phong nói.

- Dương chưởng quỹ, trận pháp sư là gì?

- Có phải là người chuyên môn chế tác trận bàn, ngọc UPDqQẀ tụ linh, nhẫn trữ vật hay không?

Nghe thấy ba chữ - trận pháp sư, mọi người lập tức nghĩ tới người chế tác trận pháp tụ linh, ngọc bội tụ linh, huy Chương tụ linh, nhẫn trữ vật,…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right