Chương 336: Có khi ngươi lấy thêm chút nữa đi, nếu không ta không yên tâm
Mọi người coi trọng nhất chính là tác dụng của thiên phú tăng lên này, có thiên phú, thực lực sẽ từ từ tăng trưởng lên.
Có thể nói thiên phú đại diện cho tất cả.
Nghe được tin tức này mọi người đều vì đó mà động dung, động dung không phải tăng lên thực lực, mà là tăng lên thiên phú trên diện rộng.
Mà ngay lúc này, Dương Phong dưới sự quấy rối của hệ thống, cũng đưa ra quyết định khởi hành đi di tích thượng cổ.
Sau khi cửa hàng ngừng buôn bán, Dương Phong gọi các nhân viên cửa hàng lại.
- Ta muốn đi ra ngoài mấy ngày, lần này không mang các ngươi đi theo đâu!
Sau khi dặn dò mọi người một tiếng, nhìn thời gian, chắc là phải xuất phát rồi.
Nghĩ lại mình cũng không có gì muốn bàn giao, có nhân viên cửa hàng điểm này chính là tốt, có một số việc mình cũng không cần quản.
Lần này hắn ta đi là thăm dò di tích thượng cổ, không phải đi ngắm cảnh du lịch, cho nên những thứ như nồi niêu xoong chảo gì đó, hắn ta đều không mang theo.
Đột nhiên, hắn ta nghĩ tới một chuyện rất quan trọng, đó chính là vấn đề thực lực cảnh giới của mình.
Bây giờ mình một mình đi, không phải đi khu vực không người, mà là di tích thượng cổ, đến lúc đó hẳn là sẽ có rất nhiều người đi vào tìm kiếm cơ duyên.
Tu vi chân chính của mình sẽ bại lộ trước mắt mọi người, điểm này Dương Phong không có cảm giác an toàn.
Liễm Tức Thuật (Phàm): Thu liễm khí tức, dưới Thánh Cảnh không cách nào nhìn ra thực lực cảnh giới, giá bán 1000 linh nguyên.
Dương Phong tìm được Liễm Tức Thuật có thể thu liễm khí tức trong hệ thống.
Bỏ ra 1000 linh nguyên mua Liễm Tức Thuật, như vậy hắn ta không cần lo lắng người khác nhìn thấu cảnh giới chân chính của mình!
Dương Phong đi ra cửa tiệm, gọi Truy Phong Kiếm ra, chân đạp phi kiếm, bay về phía Thiên Phong thành.
Dương Phong bay đi Thiên Phong thành, đương nhiên là muốn mượn dùng truyền tống trận đến Thiên Tiêu phủ, bằng không, nếu như bay qua như vậy, e là đến nơi thì hoa cũng tàn mất.
Đương nhiên cũng có thể sử dụng Thẻ Vô Địch Vương, xé rách không gian trực tiếp thuấn di qua, nhưng Thẻ Vô Địch Vương này dùng một lần liền mất một lần, không biết lần tiếp theo là lúc nào mới có thể mở ra.
Bởi vậy, Dương Phong không nỡ dùng, sau đó nhìn địa đồ hệ thống cho hắn ta, dù sao di tích thượng cổ ở Lâm Trạch sơn mạch kia cách phủ thành Thiên Tiêu phủ không xa, đến lúc đó truyền tống đến Thiên Tiêu phủ, trực tiếp bay qua, cũng không tốn quá nhiều thời gian.
Dương Phong đến địa điểm truyền tống trận ở quảng trường Thiên Phong thành, nhìn đám người đông nghịt, Dương Phong nhíu mày, lúc này một vị thành vệ binh nhìn thấy Dương Phong, lập tức tới chào hỏi.
Nghe nói Dương Phong muốn sử dụng Truyền Tống Trận, bọn họ lập tức biểu thị, nếu Dương chưởng quỹ muốn dùng Truyền Tống Trận thì không cần phải xếp hàng mà cứ việc đi thẳng qua.
Cứ như vậy Dương Phong được thành vệ binh dẫn đến truyền tống trận truyền tống đến phủ Thiên Chủ, sau đó lại từ phủ Thiên Chủ truyền tống đến kinh đô.
Sau đó không dừng lại một lát, trực tiếp từ truyền tống trận của kinh đô truyền tống đến Thiên Tiêu phủ.
- Những vị bằng hữu trong truyền tống trận, xin mời mau chóng ra ngoài, đừng dừng lại, nhóm người tiếp theo sẽ lập tức truyền tống đến đây.
Vốn dĩ truyền tống trận qua lại giữa Thiên Tiêu phủ này và kinh đô không có bao nhiêu người. Nhưng từ sau khi tin tức Lâm Trạch sơn mạch xuất hiện di tích thượng cổ được lan truyền ra ngoài, hôm nay người đến Thiên Tiêu phủ cứ thế nối liền không dứt, một nhóm kế tiếp một nhóm.
Dương Phong đi ra khỏi truyền tống trận, truyền tống trận của Thiên Tiêu phủ cũng được đặt trong một quảng trường.
Dương Phong theo dòng người đi ra khỏi quảng trường, đi về phía con đường phồn hoa kia.
Nơi này dù sao cũng là phủ thành của Thiên Tiêu phủ, mặc dù là thành trì biên giới, nhưng nó cũng là phủ thành.
Thiên Tiêu phủ này so với Thiên Chủ phủ cũng không kém là bao, dù sao gần Lâm Trạch sơn mạch, người đến đây thám hiểm tìm kiếm bảo vật cũng không ít.
Hơn nữa đây là thành trì biên giới, quân đội đóng quân ở đây cũng rất nhiều, người nhiều thì buôn bán cũng phát đạt, dù sao loại phủ thành biên giới này nhu cầu về vật tư bổ sung gì đó cũng rất lớn.
Dương Phong đi trên đường cái, nhìn thấy người ở đây bất kể là trang phục hay là đồ dùng sinh hoạt đều không khác mấy so với những thành trì mà hắn ta từng đi qua, không có thứ gì khác biệt quá lớn.
Trời dần tối, Dương Phong cũng tìm được một tửu lâu không tệ để dừng chân.
Dương Phong dự định, đến nơi này nhất định sẽ có nhiệm vụ du lịch được ban bố. Đợi sau khi hoàn thành nhiệm vụ du lịch, sẽ đi Lâm Trạch sơn mạch thăm dò di tích thượng cổ kia.
Lúc từ cửa tiệm đi ra, Dương Phong bụng đã trống rỗng, gọi một bàn lớn thức ăn, sau khi ăn xong, Dương Phong cũng không thấy hệ thống ban bố nhiệm vụ du lịch.
- Hệ thống, nhiệm vụ du lịch mà ngươi giao cho ta đâu, có phải ngươi quên ban bố rồi không?
Dương Phong nhịn không được hỏi hệ thống.