Chương 337: Những đồng bọn này sao lại xanh lè rồi?
Nhưng mà lúc này hệ thống, không biết là đang giả chết hay là đang làm gì, lại không trả lời Dương Phong.
Dương Phong cũng giống như người bị mất sổ gạo, không biết làm sao. Chẳng lẽ hệ thống bị lỗi, hay là bị treo máy?
Dương Phong ăn uống no nê, sau đó lại đi dạo ở phủ thành Thiên Tiêu phủ, có lẽ đi dạo sẽ có nhiệm vụ được ban bố cũng không chừng.
Cho đến khi trời tối đen, Dương Phong vẫn không thấy hệ thống ban bố nhiệm vụ, trong lòng bắt đầu thầm nghĩ:
- Chẳng lẽ hệ thống này cố ý?
Sau khi gọi hệ thống rất nhiều lần mà không có kết quả, Dương Phong cũng không để ý đến nữa, tìm một khách điếm để nghỉ ngơi.
Đêm đó cũng không có chuyện gì xảy ra, nhưng sáng sớm hôm sau, Dương Phong đã thức dậy.
Lý do không gì khác, là tiểu nhị của khách điếm gõ cửa, mang bữa sáng đến.
Lúc Dương Phong mới đến, tiểu nhị của khách điếm đã thông báo cho hắn ta buổi sáng sẽ có bữa sáng miễn phí.
Mở cửa phòng, nhận lấy bữa sáng từ tay tiểu nhị, ăn qua loa cho xong. Dương Phong tính toán bây giờ sẽ lập tức đi Lâm Trạch sơn mạch, không trì hoãn thêm nữa.
Lấy Truy Phong Kiếm ra, chân đạp phi kiếm bay thẳng lên trời cao, chỉ trong chốc lát, phủ thành Thiên Tiêu rộng lớn, chỉ còn lại một chấm đen nhỏ.
Dương Phong hai tay chắp sau lưng, chân đạp phi kiếm xuyên qua tầng mây trên trời cao.
Lúc này, ở phía trước cách đó không xa, có vài con phi hành ma thú, trên mỗi con phi hành ma thú đều có hai ba người ngồi.
Có một nam tử trẻ tuổi nhìn ngắm cảnh vật trên trời dưới đất, đột nhiên hắn ta vô tình nhìn thấy Dương Phong chân đạp phi kiếm bay đến với tốc độ cực nhanh, hắn ta sợ đến ngây người.
- Phụ.. phụ.. phụ.. phụ thân, sau.. sau.. sau.. sau lưng.. có.. có.. có người.. người đuổi theo.. theo kịp.
Nam tử trẻ tuổi trợn to hai mắt, chỉ vào Dương Phong lắp bắp nói với phụ thân bên cạnh.
- Tiểu tử ngươi nói chuyện kiểu gì vậy? Nhìn thấy cái gì mà đã sợ thành thế này rồi, xem ra sau này phải dẫn ngươi ra ngoài để mở mang tầm mắt nhiều hơn mới được.
Vị trung niên kia có chút khinh thường liếc nhìn con trai mình, sau đó quay đầu nhìn về phía sau, ông ta muốn xem thử là thứ gì đã dọa con trai mình đến mức như vậy.
Ngay sau đó, ông ta trợn tròn hai mắt…
Ông ta nhìn thấy cái gì, ông ta nhìn thấy một thiếu niên, đang giẫm lên một thanh kiếm khổng lồ, đang bay đến với tốc độ cực nhanh từ phía sau.
- Cái.. cái.. cái.. cái.. cái này là tình huống gì? Tại sao thanh kiếm kia lại.. lại.. lại.. lại bay được?
Vị trung niên này dù sao cũng là tộc trưởng của một gia tộc lớn, những năm qua đã đi khắp nam bắc, kiến thức cũng rất uyên bác.
Lúc còn trẻ ông ta cũng từng gặp cường giả Võ Đế ngự không phi hành, nhưng lại chưa từng thấy qua cảnh tượng giẫm lên kiếm mà bay như thế này.
- Phụ.. phụ.. phụ thân, cái này.. cái này là thật sao?
Nam tử trẻ tuổi kia không dám tin vào những gì mình nhìn thấy, muốn xác nhận với phụ thân, đây có phải là thật hay không? - Giẫm lên kiếm mà bay? Đừng nói là tận mắt nhìn thấy, ngay cả nghe cũng chưa từng nghe nói qua.
- Vèo!!!
Chỉ trong nháy mắt, Dương Phong đã giẫm lên kiếm bay vụt qua những con phi hành ma thú kia với tốc độ cực nhanh.
Hai người ngây ngốc nhìn theo, một thiếu niên chân đạp phi kiếm, bay vụt qua bên cạnh bọn họ, sau đó biến mất không thấy tăm hơi, nhìn thiếu niên kia hai tay chắp sau lưng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, thật sự là tiêu sái đến cực điểm.
…
Sau khi Dương Phong bay một khoảng thời gian, trước mắt liền xuất hiện một dãy núi cao thấp nhấp nhô.
Lâm Trạch sơn mạch này cũng rất kỳ lạ, có nơi tuyết trắng xóa phủ kín, có nơi cây cối xanh tươi rậm rạp.
Có núi cao nước chảy, có hồ nước mênh mông.
Bay trên không trung khoảng hai canh giờ, liền nhìn thấy một khu vực khác biệt hoàn toàn so với những nơi khác, dựa theo bản đồ thì đó chính là di tích thượng cổ.
Dương Phong lơ lửng trên không trung quan sát phía dưới.
Thổ địa của khu vực kia bị bao phủ bởi một màn hào quang màu đen kịt. Mà hắc quang kia tràn ngập ra một ít hắc vụ, hắc vụ kia đến đâu cây cối hoa cỏ đều héo úa.
Hắc vụ đã lợi hại như vậy, hẳn là hắc quang kia cũng không tầm thường.
Dương Phong ước chừng, khu vực bị hắc quang bao phủ này đủ chứa được mấy chục cái Thiên Phong Thành.
Dương Phong đánh giá trên không trung một hồi lâu, thực sự không nhìn ra điểm khác biệt nào, bèn tính toán tìm một chỗ đáp xuống rồi đi bộ tới.
Sau khi nhìn một vòng, Dương Phong tìm được địa điểm đáp xuống, liền giẫm lên Truy Phong Kiếm mà đi, trong nháy mắt đã biến mất trên không trung.
Dương Phong dừng lại trên một ngọn núi nhỏ, nếu cứ như vậy giẫm lên phi kiếm đi đến trước di tích thượng cổ này, vậy thì quá mức thu hút sự chú ý.
Đối với Dương Phong, luôn hành sự khiêm tốn, âm thầm phát tài, đi bộ qua mới là lựa chọn tốt nhất.
Ngay khi Dương Phong đi xuống núi đi tới lối vào di tích.
Có hai người đột nhiên từ hai bên đường nhảy ra, chặn trước mặt Dương Phong.
- Núi này là ta mở, cây này là ta trồng, muốn đi qua đây, lưu lại lộ phí!
Một người trong số hai người chỉ vào Dương Phong hô lớn.
Dương Phong lúc đầu cũng bị trận thế này làm cho giật mình, sau khi dùng Thông Thiên Linh Nhãn nhìn lại mới thở phào nhẹ nhõm.
- Hai tên Võ Tông rác rưởi cũng muốn cướp của bổn chưởng quỹ.
Dương Phong nhìn tin tức của hai người, khinh thường nói.