Chương 338: Hệ Thống Lại Lỗi Rồi
- Hắc hắc, muốn tiền không có, muốn sắc không cho, bất quá mạng nhỏ này chỉ có một, đương nhiên là giữ lại cho mình rồi!
Đây là lần đầu tiên trong đời Dương Phong gặp phải cướp bóc, trong lòng còn có chút hưng phấn.
- Vậy là không cho, giết!!
Nghe Dương Phong nói, tên đại hán hô khẩu hiệu cướp bóc kia không nói nhảm nữa, trực tiếp mở miệng muốn giết Dương Phong trước rồi tính.
Hai người bọn hắn từ khi di tích thượng cổ xuất hiện đến nay, vẫn luôn cướp bóc ở khu vực này.
Bọn hắn cũng chuyên môn chọn những người có thực lực cảnh giới thấp hơn bọn hắn để ra tay.
Mấy ngày nay bọn hắn không hề thất thủ, kiếm được cũng đầy bồn đầy bát. Bọn hắn cũng quyết định xong xuôi hai ngày này sẽ ngừng tay.
Bởi vì người đến cũng ngày càng nhiều, thế lực cũng ngày càng mạnh, bọn hắn cũng sợ những người bị cướp bóc tìm người đến báo thù.
Dương Phong là người đầu tiên bọn hắn cướp bóc hôm nay. Nhìn hắn là một người trẻ tuổi, tuy rằng nhìn không rõ thực lực cảnh giới, nhưng trẻ tuổi như vậy thì có thể mạnh đến đâu? Có thể, trên người mang theo bảo vật che giấu khí tức gì đó cũng không chừng.
Nếu như trên người tên này thật sự mang theo bảo vật gì đó, vậy sau khi làm xong vụ này, bọn hắn có thể ngừng tay, rời khỏi Thiên Tiêu phủ này, đến phủ khác sống cuộc sống tiêu dao khoái lạc.
- Ngọa tào!!!
Dương Phong nghe tên đại hán này nói xong, thiếu chút nữa bị nước miếng của mình sặc.
Tên này sát tính thật nặng, một lời không hợp liền muốn giết người, chẳng lẽ không uy hiếp thêm một chút sao? Không gõ một chút sao? Biết đâu ta sẽ đồng ý thì sao? Đương nhiên, điều này là không thể nào.
Hai người rút vũ khí trong tay ra, một trái một phải tấn công Dương Phong.
Nhìn hai người đầy sơ hở, Dương Phong bĩu môi, thản nhiên lấy Truy Phong Kiếm ra, nhìn khuôn mặt dữ tợn của hai người, cùng ánh mắt tham lam như nhìn thấy bảo tàng, Dương Phong chậm rãi rút Truy Phong Kiếm ra.
Hai người nhìn động tác chậm chạp của Dương Phong, lộ ra nụ cười khinh thường, công tử bột không có bản lĩnh gì như vậy, bọn hắn thích nhất.
Kiếm của bọn hắn sắp đâm vào người Dương Phong. Vẻ đắc ý trong mắt ngày càng đậm, hôm nay muốn mở màn tốt đẹp, đồ vật trên người tiểu tử này đều là của bọn hắn.
Bất quá lúc này Dương Phong cũng nhếch miệng.
- Tạm biệt.
Dương Phong nói với hai người, đây là câu nói cuối cùng mà bọn chúng được nghe thấy trên đời này.
Dương Phong ra tay.
Chỉ một câu nói bình thản như vậy, sau đó vung một kiếm về phía hai người.
Hai tên cướp nhìn Dương Phong với vẻ khinh thường, bây giờ mới lấy vũ khí ra, còn tác dụng gì nữa? Vô dụng thôi, đã muộn rồi, đồ trên người ngươi sắp thuộc về chúng ta.
Ngay lúc này, chuyện khiến hai người bọn hắn khó tin đã xảy ra.
Người trẻ tuổi kia vung ra một kiếm, theo đó là uy thế kinh thiên.
Uy thế kinh thiên này khiến bọn hắn đứng im tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Cùng lúc đó, theo nhát kiếm kia chém ra, một đạo kiếm quang kinh thiên từ trong kiếm bay về phía bọn hắn.
Hai người còn chưa kịp phản ứng, đã mất đi tri giác!
- Sảng khoái!!!
Đây là lần đầu tiên Dương Phong chân chính tự mình xuất thủ.
Trước kia hắn đều ở trong lĩnh vực vô địch của cửa hàng hoặc mượn thực lực của Thẻ vô địch để đối địch.
Mà bây giờ là hắn chân chính dùng thực lực của mình để giết địch, loại cảm giác này mang đến cho Dương Phong một trạng thái hoàn toàn khác biệt.
Giống như lúc đi thi chép bài của học bá ngồi cùng bàn, so với việc bản thân là học tra, sau khi nỗ lực không ngừng mà thi được điểm cao lại là hai tâm trạng khác nhau.
Dương Phong sau khi giết người, thu hồi Truy Phong Kiếm, đi qua bên cạnh hai người.
Sau khi đi qua, hắn lại nghĩ nghĩ, rồi quay lại chỗ hai người!
Nhìn hai người đầu một nơi thân một nẻo, lắc đầu nói:
- Đã có câu ‘đến mà không trả lễ thì không hay’, các ngươi muốn cướp của ta, bị ta giết chết, vậy tất cả mọi thứ trên người các ngươi cũng nên thuộc về ta.
- Tuy rằng bổn chưởng quỹ không thích tiền, rất ít khi chạm vào tiền, nhưng bổn chưởng quỹ rất thích lấy tiền của người khác.
Dùng vỏ kiếm khều khều bên hông hai người, phát hiện không ít túi trữ vật, xem ra gần đây thu hoạch của hai người này không tệ.
Dương Phong đổ hết đồ vật trong mấy túi trữ vật ra.
Trong mấy túi trữ vật này thứ nhiều nhất chính là kim tệ, Dương Phong đại khái nhìn qua, ước chừng có hơn mười vạn miếng, có nhiều kim tệ như vậy, đến một tòa thành nhỏ cũng có thể sống cuộc sống phú ông rồi.
Xem ra lòng người thật khó lấp đầy, nếu bọn hắn sớm ngày thu tay lại, mang theo số kim tệ này cao chạy xa bay, có lẽ đã có thể tiêu dao tự tại rồi.
Còn có một ít vũ khí, đan dược gì đó, Dương Phong không thèm để ý, còn có một ít quần áo, Dương Phong càng không thèm liếc mắt.
Thu hồi số kim tệ kia, những thứ khác Dương Phong không có ý định thu dọn, cứ ném ở chỗ này.
Ngay khi Dương Phong muốn rời đi, bỗng nhìn thấy trong đống quần áo kia có một cái lệnh bài đen như mực!
- Ồ… Đây là cái gì?
Dương Phong cảm thấy hiếu kỳ, bèn đưa tay nhặt lên quan sát.
Đây là một cái lệnh bài màu đen như mực, hình tròn.
Vì sao lại nói là lệnh bài? Bởi vì trên đó có khắc một chữ - Lệnh, cho nên Dương Phong cho rằng đây chính là một cái lệnh bài.
Dương Phong lật ngược lại, chỉ thấy mặt sau lệnh bài có hai chữ - Thần Tàng.
Dương Phong cảm thấy thú vị, có lẽ về sau sẽ dùng đến, bèn cất nó vào không gian hệ thống.
Làm xong tất cả, Dương Phong đi về phía di tích thượng cổ.