Chương 339: Ta Có Tên Rồi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 3,396 lượt đọc

Chương 339: Ta Có Tên Rồi

- Đinh, chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn, dùng thực lực bản thân đánh chết địch nhân, phần thưởng đã được phát.

- Ồ… Không ngờ lại có kinh hỉ!

Thẻ ưu hóa bí cảnh: Vật phẩm cửa hàng, có thể ưu hóa bí cảnh, gia tăng nhân số cùng với tăng thêm cảm giác chân thực cho người dùng.

Kiếm thế tiểu thành: Có thể khiến người sử dụng trong nháy mắt đạt đến cảnh giới kiếm thế tiểu thành, giá bán 1000 kim tệ, mỗi ngày bán được một lần.

Nhìn hai thứ này, trong lòng Dương Phong rất hài lòng.

Hổ Lao quan…

Bên trong một căn phòng không quá rộng rãi.

Chính giữa đặt một cái bàn dài năm sáu mét, hai bên bàn có hơn mười người đang ngồi.

Một bên là các tướng lĩnh Bắc Mang thành của Đại Hán đế quốc, một bên là quan viên của Thiên Tần đế quốc.

Hôm nay bọn họ ngồi cùng một chỗ là vì hòa đàm.

- Các ngươi muốn bao giờ mới thả chủ soái và tướng sĩ của chúng ta?

Vừa mới ngồi xuống, một vị tướng quân của Đại Hán đế quốc đã lên tiếng.

- Ta thấy các vị tướng quân của Đại Hán đế quốc hình như không được vui cho lắm.

Lưu thị lang ngồi ở vị trí chính giữa, không thèm nhìn vị tướng quân vừa nói chuyện, mà quay sang đám người phía sau hô lớn:

- Người đâu, mang tên Triệu Quát kia ra đây chém cho ta, giúp cho tinh thần của các vị tướng quân Đại Hán đế quốc phấn chấn hơn.

- Ha ha, vị đại nhân này nói đùa rồi, nói đùa rồi, chúng ta rất vui, rất vui.

Các tướng lĩnh Đại Hán đế quốc tham gia hòa đàm đều bị dọa sợ, người này bị làm sao vậy, vừa đến đã muốn chém người, vội vàng giải thích.

- Vui là tốt rồi, ta còn sợ các ngươi buồn chán đấy!

Lưu thị lang thản nhiên nói, dường như lại nhớ ra chuyện gì đó, nhìn vị tướng quân vừa lên tiếng:

- Đúng rồi, ngươi vừa nói gì thế?

Vị tướng quân kia vội vàng xua tay:

- A… Ta không nói gì, không nói gì.

- Không nói gì là tốt rồi, hiện tại chúng ta bắt đầu hòa đàm chính thức đi.

Lưu thị lang đưa mắt nhìn hắn, ý là ngươi thông minh đấy.

Sau đó Lưu thị lang nhìn các tướng lĩnh Đại Hán đế quốc, chậm rãi nói:

- Trận chiến Tần Hán lần này là do Đại Hán đế quốc các ngươi đơn phương khiêu khích, khiến cho Thiên Tần ta chịu oan ức.

- Cũng may tướng sĩ Thiên Tần ta anh dũng thiện chiến, không màng sống chết, hy sinh vô số người, mới miễn cưỡng ngăn cản được cuộc xâm lược của các ngươi.

Nghe được những lời này, các tướng lĩnh Đại Hán đế quốc thầm oán hận trong lòng, các ngươi mới chết có mấy ngàn người, bị thương hơn vạn người, đã nói là hy sinh vô số tướng sĩ mới miễn cưỡng ngăn cản được, thật là không biết xấu hổ!

- Hiện tại các ngươi muốn hòa đàm, có thể, nhưng các tướng sĩ và gia quyến của những tướng sĩ đã hy sinh, hàng vạn con dân Thiên Tần đế quốc, chưa chắc đã đồng ý đâu.

Lưu thị lang nói đến đây, trên mặt lộ ra vẻ phẫn uất.

- Các ngươi nói đánh là đánh, nói dừng là dừng, rốt cuộc coi Thiên Tần đế quốc chúng ta là cái gì? Chẳng lẽ máu của tướng sĩ chúng ta đều đổ vô ích sao? Trừ phi…

Câu trước còn hùng hồn, đến hai chữ - trừ phi- cuối cùng, Lưu thị lang bỗng nhiên biến thành bộ mặt của một tên gian thương!

- Trừ phi cái gì?

Các tướng lĩnh Đại Hán đế quốc rốt cuộc cũng nhìn ra, vị quan văn này của Thiên Tần đế quốc rất khó đối phó, có thể nói chết thành sống, đen thành trắng, muốn bồi thường thì nói thẳng ra đi, cần gì phải vòng vo tam quốc như vậy.

- Trừ phi Đại Hán đế quốc các ngươi bồi thường tổn thất kinh tế cho Thiên Tần ta. Cuối cùng Lưu thị lang cũng nói ra mục đích.

- Không thể nào, ngươi giết nhiều tướng sĩ của chúng ta như vậy, còn muốn chúng ta bồi thường tổn thất cho các ngươi sao?

Các tướng lĩnh Đại Hán đế quốc đương nhiên không thể nói bồi thường là bồi thường, ít nhất phải tranh luận một phen.

- Hỗn xược, rõ ràng là Đại Hán các ngươi đơn phương khiêu khích, bây giờ lại thành lỗi của chúng ta sao?

Một vị tướng quân của Thiên Tần đế quốc nghe vậy, lập tức đập bàn đứng bật dậy quát lớn.

- Được rồi, vị tướng quân này đừng nóng, đừng nóng, có chuyện gì từ từ nói, ngồi xuống, ngồi xuống.

Lưu thị lang thản nhiên đứng dậy, đi đến phía sau vị tướng quân kia, ấn hắn ngồi xuống, sau đó mới quay lại chỗ của mình, nhìn vị tướng quân Đại Hán đế quốc vừa nói:

- Không biết trận chiến này là Đại Hán các ngươi thắng, hay là Thiên Tần ta thắng?

- Hừ, chiến sự trên chiến trường ngàn hóa vạn biến, ai có thể nói rõ ràng, hoàng thượng nhà ta thương xót tính mạng của tướng sĩ hai nước, cho nên mới phái chúng ta đến đây hòa đàm, hơn nữa trận chiến này cũng chưa đến hồi kết thúc, ai biết ai thắng ai thua?

Vị tướng quân Đại Hán đế quốc này da mặt thật dày, có thể nói thảm bại thành như vậy, cũng thật là lợi hại.

Cũng khó trách, nếu da mặt không dày, cũng sẽ không được phái đến tham gia hòa đàm.

Lưu thị lang nghe vậy, khóe miệng nhếch lên nụ cười mỉa mai, trong nụ cười có ba phần chờ mong, ba phần âm hiểm và chín mươi tư phần bá khí.

Hắn đột nhiên đứng bật dậy, dùng sức vỗ bàn, gầm lên:

- Đánh… đánh cho ta… Hạ phủ chủ tiếp tục đánh…

Tiếng gầm này không chỉ khiến cho các tướng lĩnh Đại Hán đế quốc khiếp sợ, mà ngay cả những người bên phía Thiên Tần đế quốc cũng bị dọa cho giật mình.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right