Chương 343: Ngươi Còn Thu Nhận Tay Chân Không?

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 4,343 lượt đọc

Chương 343: Ngươi Còn Thu Nhận Tay Chân Không?

Dương Phong sau khi bay được một thời gian ngắn, lại phát hiện một chiến đội hơn mấy trăm người và một đám yêu vật giống như tang thi đang giao chiến.

Vừa nhìn thấy trang phục của bọn chúng, Dương Phong bỗng cảm thấy có chút quen thuộc, sau khi hồi tưởng lại một chút mới nhớ tới, những kẻ ở Hổ Lao Quan hắn từng gặp qua với trang phục y hệt, chính là Phá Thần Quân của Đại Hán đế quốc.

- Xem ra quân Phá Thần này quả nhiên danh bất hư truyền, tiến thoái có trật tự, lực sát thương này thật quá sức trâu bò, nếu như không có Huyền Linh Diệt Ma Nỗ kia, e là Hổ Lao Quan thật sự khó lòng ngăn cản nổi, chẳng bao lâu nữa, ba phủ phía tây của đế quốc Thiên Tần sẽ bị bọn chúng thâu tóm mất.

Dương Phong nhìn quân Phá Thần đang chém giết phía dưới, tính thống nhất khi tấn công lẫn phòng thủ, Võ Hoàng bình thường gặp phải e rằng sẽ bị bọn chúng đánh chết.

Dương Phong chỉ dừng chân xem xét một lát, rồi lại bay về phía sâu nhất của di tích.

Sau khi bay một khoảng thời gian, Dương Phong không còn thấy bất kỳ ai khác. Xem ra, ở phương hướng này, Phá Thần Quân là những kẻ tiến vào sâu nhất bên trong di tích.

- Ồ!!

Lại bay thêm vài phút, Dương Phong phát hiện phía trước lại xuất hiện dị tượng.

Chỉ thấy phía trước không còn là màu đen nữa, mà là màu lam, màu xanh da trời.

Mặt đất là màu lam, bầu trời là màu lam, tất cả đều là màu lam.

- Cảnh tượng thật kỳ quái…

Dương Phong nhìn cảnh tượng này có chút sững sờ, lập tức hỏi thăm hệ thống:

- Hệ thống, thật sự không có nguy hiểm sao? Sao ta cứ cảm thấy kỳ lạ thế này!

Một lát sau, âm thanh của hệ thống mới vang lên:

- Nguy hiểm nhất định sẽ có một chút, nhưng loại nguy hiểm này, còn chưa đủ để uy hiếp đến kí chủ, mong kí chủ yên tâm!

- Hệ thống, ngươi trước đó rõ ràng nói không có nguy hiểm, vậy mà giờ lại bảo là có một chút nguy hiểm, chẳng lẽ lát nữa ngươi định nói, chỉ cần ta sử dụng Thẻ Vô Địch Vương là có thể hóa giải mọi nguy hiểm có đúng không?

Dương Phong lúc này đối với cái gọi là tiết tháo của hệ thống rất có ý kiến, quả nhiên tục ngữ xưa nói rất đúng, lời nói của hệ thống, chẳng khác gì lời ma quỷ.

Hệ thống: …

Hệ thống không trả lời, cũng chẳng phủ nhận.

Nhưng Dương chưởng quỹ đại nhân chỉ mắng chửi cả nhà hệ thống một trận, rồi rộng lượng tha cho nó, tiếp tục đi về phía trung tâm di tích.

Khi Dương Phong tiến vào không gian màu lam này bay chưa đến 10 mét, liền gặp phải tình huống.

- Ta kháo!!!

Lúc Dương Phong đang cưỡi Truy Phong Kiếm bay giữa không trung, đột nhiên Truy Phong Kiếm dưới chân không còn bay về phía trước nữa, thân kiếm xuất hiện một tia run rẩy.

Dương Phong vội vàng hỏi Truy Phong kiếm linh Truy Vân Yên xem có chuyện gì xảy ra, nhận được hồi âm từ Truy Vân Yên, thì ra trong này có một cỗ khí tức cực kỳ cường đại đang tồn tại, nó bị cỗ khí tức này áp chế đến mức không thể động đậy.

- Hệ thống, ngay cả Truy Vân Yên thân là ma thú Thiên Cảnh mà cũng bị áp chế đến không thể động đậy, vì sao ta lại chẳng cảm nhận được chút khác thường nào?

Dương Phong cảm thấy kỳ quái, bản thân chẳng cảm giác được chút khác biệt nào, nhưng Truy Phong Kiếm lại không thể động đậy.

- Kí chủ cứ tự mình đi vào là được!

Hệ thống nhàn nhạt trả lời một câu.

Dương Phong:…

Không còn cách nào khác, Dương Phong đành thu hồi Truy Phong Kiếm, đi bộ vào bên trong di tích.

- Bẩm tướng quân, lũ yêu vật đã bị tiêu diệt toàn bộ, bên ta có ba người tử trận, mười tám người bị thương.

Một tên tướng sĩ quân đội - Phá Thần- bẩm báo với vị tướng quân của bọn chúng.

- Ừm… Mau chóng tiến lên phía trước, đừng để người khác giành mất tiên cơ.

- Vâng…

Ở một nơi khác bên trong di tích.

Một đám người mặc đồng phục, trong đó có cả nam lẫn nữ, đang nhanh chóng bay về phía trước, trên ngực áo của bọn họ có thêu hai chữ Thanh Vân.

Trong đám người này có hai vị lão giả đi đầu, tu vi đều ở cảnh giới Võ Hoàng.

Bọn họ đều là người của Thanh Vân Thiên Tông, trong số đó có vài người bị thương nhẹ, nhưng cũng không đáng ngại.

Đột nhiên, hai vị lão giả dẫn đầu dừng lại, ánh mắt nhìn về phía trước, thần sắc nghiêm nghị nói:

- Chuẩn bị chiến đấu…

- Keng! Keng! Keng!

Tất cả mọi người đều rút vũ khí ra, bày trận sẵn sàng nghênh địch!

- Lại có yêu vật hình người tấn công, trong đó còn có cường giả cảnh giới Võ Hoàng.

Vị lão giả cảnh giới Võ Hoàng kia chau mày, thần sắc có chút nghiêm trọng.

Càng đi sâu vào bên trong di tích, thực lực của đám yêu vật càng mạnh, hiện tại đã xuất hiện cả yêu vật cấp bậc Võ Hoàng, nếu như tiếp tục đi vào trong, không biết còn có thể gặp phải yêu vật đáng sợ đến mức nào nữa!

Trong màn sương mù có chút tối tăm, đám yêu vật cũng dần dần hiện ra thân hình.

Một đám yêu vật giống như tang thi chậm rãi đi về phía bọn họ, kẻ cầm đầu chính là con tang thi tản ra khí thế Võ Hoàng, nó so với những con tang thi khác to hơn một vòng, chỉ cần nhìn vào hình thể là có thể dễ dàng phân biệt ra.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right