Chương 344: Chỉ là một trận pháp ảo giác cỡ nhỏ mà thôi
Đám yêu vật vừa nhìn thấy người của Thanh Vân Thiên Tông, lập tức như hổ đói vồ mồi, lao thẳng về phía bọn họ.
- Giết…
Hai bên lập tức giao chiến với nhau.
Bên trong di tích này, tình cảnh như vậy diễn ra rất nhiều, có người tiếp tục tiến về phía trước, cũng có người bỏ mạng tại đây.
Mà lúc này, Dương Phong lại trợn tròn hai mắt, nhìn chằm chằm vào một nơi giống như tế đàn ở phía xa.
Cách đó không xa có một kiến trúc giống như tế đàn, ở giữa một vùng không gian màu lam này, đột ngột xuất hiện một cái tế đàn màu đen, muốn không thu hút sự chú ý của người khác cũng khó.
Mà kiến trúc giống như tế đàn này không phải được xây dựng từ đá, mà là dùng vô số bộ hài cốt không rõ lai lịch xếp chồng lên nhau tạo thành hình tháp.
Dương Phong quan sát một chút, kiến trúc giống như tế đàn này có đường kính khoảng ba, bốn trăm mét, còn đỉnh tháp có đường kính khoảng mười mét.
Những điều này đều không phải là điều khiến Dương Phong cảm thấy khó có thể chấp nhận, thứ khiến hắn cảm thấy khó tin chính là có rất nhiều quái vật đang tuần tra xung quanh tế đàn.
Dương Phong dùng Thông Thiên Linh Nhãn nhìn lại, đám yêu vật này, kẻ nào kém cỏi nhất cũng có tu vi Võ Vương, kẻ mạnh nhất lại có tu vi Võ Tôn, hơn nữa còn không chỉ có một con, mà là cả một đám.
- Hệ thống, ta nghĩ ngươi nên cho ta một lời giải thích.
Dương Phong bực bội chất vấn hệ thống, hắn đoán không sai, xem ra lần này lại phải sử dụng đến Thẻ Vô Địch Vương rồi.
Tên nhóc hệ thống này không biết học thói hư ở đâu, vậy mà lại dám lừa gạt hắn, không biết là bị ai xúi giục, hay đây mới chính là bộ mặt thật của nó?
Hắn tin tưởng nó như vậy, vậy mà nó lại nhẫn tâm lừa gạt hắn, hệ thống, ta muốn hỏi ngươi một câu, chẳng lẽ trên đời này, lòng tin giữa người và hệ thống cũng chỉ là thứ giả dối sao?
Ngay khi Dương Phong đang oán thầm trong lòng, hệ thống liền lên tiếng:
- Kí chủ xin hãy yên tâm, đám yêu vật này đã tồn tại từ rất lâu rồi, tuy rằng cảnh giới của bọn chúng vẫn còn, nhưng đó chỉ là cảnh giới khi chúng còn sống mà thôi, trải qua thời gian dài như vậy, thực lực của bọn chúng đã giảm đi rất nhiều, kí chủ không cần phải lo lắng.
Hệ thống chậm rãi giải thích với Dương Phong.
- Khi còn sống? Ý ngươi là, hiện tại bọn chúng đều đã chết rồi sao?
Dương Phong nghe thấy hai từ - khi còn sống, bỗng cảm thấy rất thú vị.
- Đúng vậy, chỉ cần ngươi phá giải di tích này, bọn chúng sẽ biến mất khỏi thế gian này.
- Còn nữa, chỉ cần ngươi nín thở, không sử dụng linh lực, bọn chúng sẽ không thể nào phát hiện ra ngươi.
- Hệ thống, chúng ta là đồng minh của nhau, ít nhất cũng phải có lòng tin với nhau chứ, ngươi nói xem có đúng hay không?
Lúc này, Dương Phong không biết có nên tin tưởng lời hệ thống nói hay không, nhưng hình như hệ thống cũng chẳng có lý do gì để lừa gạt hắn.
Hệ thống:
- Thiên chân vạn xác…
Dương Phong vẫn còn hơi nghi ngờ, nhưng hắn tạm thời tin tưởng lời hệ thống nói, nín thở, chậm rãi đi về phía tế đàn.
Mặc dù hắn đã tin tưởng lời hệ thống nói, nhưng vẫn luôn trong trạng thái đề phòng, chuẩn bị sẵn sàng sử dụng Thẻ Vô Địch Vương bất cứ lúc nào, chỉ cần có bất kỳ động tĩnh gì, lập tức sử dụng ngay.
Dương Phong cẩn thận di chuyển giữa đám yêu vật, quả nhiên, đám yêu vật này không hề phát hiện ra hắn, vẫn đang tự do đi xung quanh tế đàn.
Dương Phong di chuyển qua trái, quẹo phải giữa đám yêu vật có tu vi cao hơn hắn rất nhiều, đi thẳng về phía đỉnh tế đàn.
- Hệ thống, ngươi quả nhiên rất đáng tin cậy.
Đi đến bên cạnh tế đàn, Dương Phong thở phào nhẹ nhõm, lên tiếng khen ngợi hệ thống.
Nơi này không có con yêu vật nào di chuyển xung quanh, hình như bọn chúng chỉ hoạt động trong phạm vi xung quanh tế đàn. Không biết là đang bảo vệ thứ gì đó bên trong tế đàn, hay là đang e ngại thứ gì đó bên trong đó.
Dương Phong ngẩng đầu nhìn lên đỉnh tế đàn cao hơn hai mươi mét, với độ cao này, cho dù không sử dụng linh lực, hắn cũng có thể dễ dàng nhảy lên đó.
Dương Phong dồn lực vào mũi chân, nhảy một cái đã lên đến đỉnh tế đàn.
Trên đỉnh tế đàn rộng khoảng mười mét là một khoảng không gian trống rỗng, ở giữa có một vật chứa được tạo thành từ vật liệu gì đó mà hắn không rõ.
Dương Phong tò mò đi đến gần quan sát, bên trong vật chứa vậy mà lại có một vật đen thui, thứ này khiến hắn cảm thấy rất quen thuộc, vì sao nơi này lại có thứ này? Hắn kinh ngạc thốt lên:
- Ồ, sao nơi này lại có một con rùa con?
Không sai, bên trong vật chứa là một con rùa đen to bằng đồng xu, nhưng con rùa này có vẻ hơi khác so với rùa bình thường, mai rùa đen như mực, trên cái đầu nhỏ có hai cái bướu thịt rất nhỏ.
Con rùa đen hình như nghe thấy tiếng hắn nói, chậm rãi mở mắt ra, chớp chớp mắt nhìn Dương Phong.
Dương Phong thấy con rùa con này vậy mà còn sống, còn chớp mắt với hắn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác yêu thích khó tả.