Chương 368: Ngày nào cũng giết hắn cho ta
Nhóm người Dương Phong thấy vậy kinh ngạc không thôi, Triệu gia này cũng quá xa xỉ, đây là muốn biến Thiên Phong Thành thành biển đỏ hay sao!
- Hôn lễ bây giờ so với trước kia náo nhiệt hơn nhiều.
Trần Lâm xem xong, cảm khái một câu.
Hiện tại, một tiểu thành chủ làm hỉ sự, lại làm long trọng như vậy, theo hắn là không thể tưởng tượng nổi.
Triệu Kính Chi cũng nhìn mà ngây người. So với lúc hắn thành thân với Lý Tú Ngưng, quả thực là tiểu vu gặp đại vu.
Khi bọn họ đến bên ngoài phủ thành chủ thì càng là há hốc mồm, cái này cũng quá khoa trương đi, đây là muốn mời bao nhiêu người vậy?
Cũng không trách bọn họ chưa từng gặp qua tình cảnh như vậy, Triệu Kính Chi quanh năm bôn ba bên ngoài vì giải độc cho Lý Tú Ngưng, căn bản sẽ không đi tham gia yến hội hay hôn lễ gì.
Dương Phong ở Địa Cầu vẫn chỉ là một trạch nam, chưa tiếp xúc qua xã hội thượng lưu, càng không biết gì về mức độ xa hoa của hôn lễ.
Bọn Tiểu Bạch càng chưa thấy qua hôn lễ của nhân loại. Còn Trần Lâm, ở 10 vạn năm trước, căn bản không có ai coi trọng cái gọi là hôn lễ, càng không có ai làm long trọng như vậy.
Bên trong phủ thành chủ.
Theo một ít khách mời tiến vào, người ở đại sảnh tiếp khách cũng dần dần bắt đầu nhiều lên.
Hiện tại Triệu Thế Phương đang nghênh đón khách khứa ở cửa, từ xa đã nhìn thấy Dương Phong cùng mọi người đến.
Chờ đến khi Dương Phong đi tới cách cửa phủ thành chủ không xa, ông liền tự mình chạy tới nghênh đón.
- Dương Chưởng quỹ, hoan nghênh các vị, mời vào trong! Mời vào trong!
Trên mặt Triệu Thế Phương đều là nụ cười rạng rỡ, Dương Chưởng quỹ chẳng những tự mình đến, còn mang theo toàn bộ nhân viên cửa hàng đến, điều này khiến cho cảm giác tự hào trong lòng ông, trong nháy mắt đạt đến đỉnh điểm.
- Haha, chúc mừng, chúc mừng!
Dương theo Triệu Thế Phương tiến vào phủ thành chủ, hắn nhìn thấy trong phủ thành chủ có một chỗ thu lễ, liền đi tới, đem món đồ đã chuẩn bị đặt lên bàn.
- Dương Chưởng quỹ, ngài có thể đến, chúng ta đã vô cùng cao hứng rồi, sao có thể nhận lễ của ngài chứ?
Triệu Thế Phương có chút hoảng sợ nói, ông thật sự không ngờ Dương Chưởng quỹ đến, lại còn mang theo quà mừng.
- Nhận lấy đi, chỉ là một chút tâm ý, không đáng giá bao nhiêu tiền đâu! Dương Phong khoát tay nói.
- Vậy đa tạ Dương Chưởng quỹ hậu ái.
Triệu Thế Phương sau khi cân nhắc một phen, liền nhận lấy.
- Dương Chưởng quỹ, mời đi bên này!
Triệu Thế Phương dẫn Dương Phong đến một giáo trường, bởi vì nhân số đông đảo, chỉ có giáo trường mới có thể chứa được nhiều người như vậy.
Lễ đường và tiệc cưới tạm thời được dựng ở đây, lúc này người trong tiệc cưới đã rất đông, mọi người thấy Dương Phong đến, nhao nhao đứng dậy chào hỏi.
- Dương Chưởng quỹ đến rồi!
- Dương Chưởng quỹ khỏe chứ!
Dương Phong mỉm cười đáp lại những người chào hỏi hắn, đi theo Triệu Thế Phương tới một cái bàn ở phía trước tiệc cưới, nơi này là vị trí gần lễ đường nhất.
Lúc này trên bàn đã bày đầy thức ăn, bên cạnh bàn còn có mấy vò rượu.
- Dương Chưởng quỹ, cái bàn này là chuẩn bị cho các vị!
Cái bàn này là bàn dành cho khách quý nhất trong buổi tiệc.
Trong mắt Triệu Thế Phương, hiện tại bất kể là ai cũng không có khách nhân nào tôn quý hơn Dương Chưởng quỹ, cho dù là hoàng đế Thiên Tần đế quốc đến cũng không được.
- Ngươi cứ tự nhiên đi!
Dương Phong để Triệu Thế Phương đi làm việc, không cần phải để ý đến mình.
Triệu Thế Phương cáo lỗi một tiếng rồi rời đi, nhưng ông cũng gọi hai thị nữ tới bên cạnh bàn hầu hạ Dương Phong.
Không bao lâu sau, người cũng càng ngày càng đông. Trong số đó có một số người quen biết Dương Phong, đều đến chào hỏi Dương Phong một tiếng rồi mới trở lại chỗ ngồi của mình.
Triệu Thế Phương tiếp đãi xong một số người, đi tới chỗ thu lễ, tìm được món quà mà Dương Phong tặng.
Ông biết, Dương Chưởng quỹ tặng tuyệt đối không phải là phàm vật. Mở hộp ra, chỉ thấy bên trong là một khối ngọc giản, trên ngọc giản viết ba chữ - Kiếm Thế Tiểu Thành.
Sau khi thấy ngọc giản cùng ba chữ nhỏ kia, Triệu Thế Phương trợn to hai mắt, một giọt nước miếng từ khóe miệng chảy xuống.
- Dương Chưởng quỹ, ngài đến sớm như vậy sao?
Lúc này, người của Sở vương phủ cũng đã đến giáo trường, Sở vương Tần
- Các ngươi lại đây.
Dương Phong nói với hai thị nữ.
Hai vị thị nữ nghe thấy Dương Phong gọi, không dám chậm trễ, vội vàng đi tới hỏi:
- Dương Chưởng quỹ, có gì phân phó?
- Hai người mới đâu? Khi nào mới ra?
Dương Phong tò mò hỏi, từ lúc hắn đến phủ thành chủ, vẫn chưa gặp Triệu Trường Thanh, ngay cả mấy tiểu nha đầu kia cũng không thấy đâu.
- Bẩm Dương Chưởng quỹ, hiện tại Thiếu thành chủ đang ở Thiên chủ phủ nghênh đón Thiếu phu nhân, nhưng mà theo như giờ giấc, chắc cũng sắp đến rồi!
Một thị nữ cung kính đáp.
Dương Phong nghe xong, gật đầu, xem ra còn phải chờ thêm một lát nữa.
Nhưng mà đúng lúc này, bên ngoài giáo trường vang lên tiếng chiêng trống cùng tiếng cười nói.
Ở hai bên giáo trường, có hai đội người đang chậm rãi đi tới.
Bên trái là do Ngụy Thư Tuấn, Trần Phi, Chấn Tập, Từ Ba, Hoàng Khánh, Lưu Bằng cùng nam khách mời khác vây quanh Triệu Trường Thanh từ bên ngoài chậm rãi tiến về phía lễ đường.
Còn bên phải là một vị nữ bưng tráp lớn tuổi hơn một chút dẫn theo Ngụy Đình Đình, Ngụy Thư Di, Triệu Nhã Chi, Triệu Nhã Phương cùng các nữ bưng tráp khác vây quanh tân nương tử chậm rãi đi về phía lễ đường.