Chương 369: Trò Chơi Kết Thúc, Các Ngươi Quá Yếu
Tất cả khách khứa nhìn thấy Triệu Trường Thanh tuấn tú cùng tân nương xinh đẹp, đều gửi lời chúc phúc chân thành nhất.
Lúc này, Triệu Thế Phương cùng phu nhân đi tới lễ đường, ngồi vào vị trí chủ hôn.
Sở vương Tần Minh cũng đi tới lễ đường, ngồi vào vị trí người chứng hôn.
Lúc này, hai người mới cũng được đưa đến phía sau lễ đường, vị nữ bưng tráp lớn tuổi nhất sẽ dẫn dắt bọn họ hoàn thành những nghi thức tiếp theo.
- Xin mời tân lang, tân nương…
Lúc này, người chủ trì ở lễ đường nhận được tin tân lang tân nương đã chuẩn bị xong, liền cao giọng hô.
Triệu Trường Thanh và Giai Dung mỗi người cầm một đầu dải lụa đỏ, chậm rãi đi vào lễ đường, đối mặt với mọi người, tiếp nhận lời chúc phúc của mọi người.
Lúc này, trên bàn thờ ở lễ đường đã thắp nến đỏ, còn bày rất nhiều bánh ngọt và trái cây.
Triệu Thế Phương cùng phu nhân lúc này cười đến híp cả mắt, từ hôm nay trở đi, Triệu gia bọn họ chính thức có thêm người, 10 tháng sau, lại có thêm một đứa trẻ nữa.
- Xin mời tân lang, tân nương vào vị trí…
Người chủ trì lại một lần nữa cao giọng hô.
Nghe vậy, Triệu Trường Thanh và Giai Dung đứng trang nghiêm.
- Nhất bái thiên địa…
Người chủ trì kéo dài giọng.
Triệu Trường Thanh và Giai Dung cung kính bái về phía thiên địa.
- Nhị bái cao đường…
Triệu Trường Thanh và Giai Dung xoay người, dập đầu ba cái với Triệu Thế Phương cùng phu nhân đang ngồi ở vị trí chủ hôn.
Nhìn con trai và con dâu đang quỳ phía dưới, con trai tuấn tú lịch sự, con dâu xinh đẹp động lòng người, Triệu Thế Phương và phu nhân vô cùng vui mừng, liên tục gật đầu.
- Ta cũng chẳng còn gì để nói, chỉ mong hai con sớm sinh quý tử.
Triệu Thế Phương nói với Triệu Trường Thanh và Giai Dung.
Triệu Trường Thanh và Giai Dung nghe vậy, hai má đỏ lên, không biết nên đáp lại như thế nào, còn mọi người phía dưới nghe vậy thì cười ồ lên.
- Phu thê giao bái… Người chủ trì cao giọng hô.
Triệu Trường Thanh và Giai Dung nhìn nhau rồi bái ba cái, ba bái này tượng trưng cho nguyện ước sống đến đầu bạc răng long, duyên phận ba đời của hai người.
- Xin mời người chứng hôn!
Hai người đi đến trước mặt Tần Minh, hành lễ với Tần Minh.
Tần Minh nhận lễ xong, trên tay xuất hiện một quyển hôn thư màu đỏ.
- Chúc mừng hai con, chúc hai con bạch đầu giai lão, sớm sinh quý tử.
Nói xong, đưa hôn thư cho Triệu Trường Thanh.
- Đa tạ Vương gia!
Hai người nhận lấy hôn thư, lại một lần nữa hành lễ với Tần Minh.
- Lễ thành, tiễn tân lang tân nương vào động phòng.
Theo tiếng hô cuối cùng của người chủ trì, nghi thức bái đường thành thân coi như hoàn thành, tiếp theo Triệu Trường Thanh sẽ dắt Giai Dung vào động phòng.
Nhưng mà, đúng lúc này, một tiếng hét lớn vang lên.
- Hôn lễ này, ta phản đối!!!
Âm thanh đột nhiên vang lên khiến tất cả mọi người ở đây đều kinh ngạc.
Mọi người nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một nam tử vẻ mặt giận dữ dẫn theo mười mấy người mặc trang phục giống nhau, hùng hổ đi tới.
Người tới không ai khác, chính là Lư Quan.
……
Nửa canh giờ trước.
Không lâu sau khi Triệu Trường Thanh đón Giai Dung rời đi.
Lư Quan từ Thiên Nguyên phủ dùng truyền tống trận đến Thiên Phong thành.
Sau khi hắn đến Thẩm gia, nhìn thấy trong ngoài Thẩm gia đều dán chữ hỉ và đèn lồng đỏ, liền cảm thấy kỳ quái.
Sau khi gặp Thẩm nhị phu nhân, hai người trò chuyện một lúc.
Ngay lúc Thẩm nhị phu nhân không biết nên mở lời thế nào về chuyện Giai Dung xuất giá, thì Lư Quan đã chủ động nhắc đến.
- Dì, Giai Dung đâu rồi ạ? Sao ta không thấy nàng, còn có, hôm nay là ai thành thân vậy, sao náo nhiệt thế?
Thẩm nhị phu nhân lộ vẻ mặt không tự nhiên, nói với giọng bất đắc dĩ:
- Quan nhi, ngươi đừng nghĩ đến nó nữa.
- Ngươi cũng thấy rồi đấy, hôm nay không phải ngày ai thành thân, mà là ngày nó xuất giá, trước khi ngươi đến, nó đã được đón đi rồi.
- Dì, dì nói gì vậy? Chẳng phải Giai Dung đã đính ước với ta rồi sao? Nàng ấy là vị hôn thê của ta mà? Sao có thể bị người khác cưới đi được?
Lư Quan nghe xong, vô cùng khiếp sợ, bản thân chỉ bế quan có một thời gian, sao mọi chuyện lại thành ra thế này, vị hôn thê của mình lại trở thành thê tử của người khác rồi?
- Quan nhi, dì không lừa ngươi, trước đó không lâu, lão gia hồi phủ, nói rằng chưa được ông ấy đồng ý, hôn ước giữa con và Giai Dung không tính nữa.
Thẩm nhị phu nhân chỉ có thể nói ra những chuyện có thể nói, nào dám nói vị hôn thê kia của hắn, trước khi thành thân đã ở cùng một chỗ với người khác rồi, nếu không, cháu trai này của bà không biết sẽ bị đả kích đến mức nào.
- Là ai? Tên nam nhân đó là ai?
Hai mắt Lư Quan tràn đầy lửa giận, là tên nào to gan lớn mật dám cướp đi nữ nhân mà hắn coi trọng, hơn nữa còn là vị hôn thê trên danh nghĩa của hắn.
- Quan nhi, ngươi cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra đi, bây giờ đã muộn rồi, nếu như ngươi không bế quan, mà ‘gạo nấu thành cơm’ rồi, thì cũng đã khác, bây giờ nói gì cũng đã muộn.