Chương 435: Phải Biết Trân Trọng Những Gì Mình Có
“Ừm…” Dương Phong gật đầu, dường như đang suy nghĩ gì đó, nhưng rất nhanh sau đó đã biến mất, hắn nhìn Sở Mộng Vân, hỏi: “Sở cô nương, ở Cấm Đoạn đại lục còn có địa điểm nào thú vị nữa không?”
“Đương nhiên là có, nơi này có tứ đại cấm địa cùng vô số di tích bí cảnh…” Sở Mộng Vân thao thao bất tuyệt, tóm tắt lại tất cả những gì nàng biết về Cấm Đoạn đại lục!
Sở Mộng Vân vừa nói đến lúc kết thúc buôn bán, trong lúc này cũng có thêm mấy người nghe, chính là mấy người Ngụy Đình Đình, Dương Phong cũng không đuổi các nàng rời đi, để cho mấy người các nàng cũng nghe một chút chuyện ở đại lục bên ngoài!
Sau khi Sở Mộng Vân nói hết những gì mình biết, rời khỏi cửa hàng, Trần Lâm thì lâm vào trầm tư.
Dương Phong vừa nhìn thấy trạng thái này của Trần Lâm, liền biết lão đang tưởng niệm nơi đó, đối với lão mà nói, mười vạn năm sau này, để cho lão cùng mười vạn năm trước còn có một chút liên quan, có thể chính là Chú Linh Tông ở Cấm Đoạn đại lục này!
“Trần lão, người muốn đi Cấm Đoạn đại lục nhìn xem một chút không?” Dương Phong nhìn Trần Lâm hỏi!
“A, chưởng quỹ nói gì vậy, ta chỉ là một tên tiểu nhị!” Trần Lâm theo bản năng lắc đầu nói!
“Nếu như người muốn đi qua nhìn xem, ta liền cho người mấy tháng nghỉ, người cứ đi theo Sở Mộng Vân trở về nhìn xem, nói không chừng còn có thể giúp cửa hàng mở rộng thêm một ít nghiệp vụ cũng không chừng!”
“Hơn nữa, hiện tại Nhất Nhất cũng có thể làm việc ở cửa hàng rồi, người cứ yên tâm đi Cấm Đoạn đại lục nhìn xem, dù sao Chú Linh Tông gì đó còn có chút liên quan đến người, đi xem một chút cũng tốt!”
Dương Phong rót cho mình, Tiểu Bạch và Trần Lâm một chén trà, vừa uống vừa nói!
“Cái này…”
Trần Lâm thật ra có chút động tâm, mười vạn năm sau này, có chỗ liên quan đến mình, Chú Linh Tông này chính là một trong số đó.
“Cứ quyết định vậy đi!”
Dương Phong nhìn bộ dáng này của Trần Lâm, liền biết lão đang do dự, cho nên hắn liền quyết định thay lão luôn!
Để hệ thống nạp vào thẻ hội viên của Trần Lâm một khoản kim tệ kha khá, sau đó bảo Trần Lâm mua một ít đồ vật của cửa hàng, làm một ít lễ vật nhỏ tặng cho mọi người.
“Nhất Nhất, tối nay làm một bữa tiệc lớn, tiễn Trần lão một đoạn đường.” Dương Phong phân phó nói!
“Vâng, chủ nhân!” Nhất Nhất nói xong liền đi vào phòng bếp!
Lúc này, Triệu Kính Chi cầm một ít rau xanh, trái cây đi tới, mỗi ngày lão đều hái một ít rau xanh, trái cây vào phòng bếp!
“Lão Triệu, ngươi tới thật đúng lúc, đợi lát nữa ăn tiệc lớn, tiễn Trần lão!” Dương Phong nói với Triệu Kính Chi!
“A… tiễn? Trần lão, người muốn đi xa?” Triệu Kính Chi tò mò nhìn Trần Lâm.
“Ha ha, đi đại lục trước kia ta từng ở một chuyến…” Sau đó, lão nói đơn giản chuyện muốn cùng Sở Mộng Vân đi Cấm Đoạn đại lục cho Triệu Kính Chi nghe.
Nghe xong, Triệu Kính Chi sửng sốt, lão từ trên điển tịch của tông môn có nhìn thấy ghi chép về sự tồn tại của đại lục khác, nhưng mà, đều tồn tại những đại lục nào, thì lão lại không biết.
Cho nên, lúc nghe được Cấm Đoạn đại lục, lão vô cùng hiếu kỳ, không biết nơi đó sẽ là một nơi như thế nào?
Trong bữa cơm tối, Trần Lâm tâm tình rất tốt, kể lại cho vợ chồng Triệu Kính Chi nghe một ít chuyện về Cấm Đoạn đại lục hiện tại.
Khi bọn họ nghe thấy cách gọi Nhất Cung, Nhị Điện, Tam Tông, Tứ Môn, Ngũ Giáo, liền cảm thấy cái gì mà Huyền Tông, Thiên Tông của Thiên Thần đại lục thật là yếu ớt.
“Ta nói tên tông môn á, đừng có cái gì mà nhất nhất phân chia rạch ròi như vậy, cái gì mà trên Huyền Tông là Thiên Tông, phải là trăm hoa đua nở mới đúng.”
“Nếu không rất dễ bị một số khuôn khổ trói buộc tư tưởng, như vậy đại lục làm sao phát triển? Không có tư duy sáng tạo cùng dũng khí đi thử, đại lục này làm sao tiến bộ?”
Dương Phong nói ra cách nhìn của mình đối với đại lục này. Hắn thấy, Thiên Thần đại lục này, so với mấy vạn năm trước, bất luận là văn minh phát triển, hay là tu luyện phát triển, đều không có một chút tiến bộ nào, mà là đang chậm rãi thụt lùi.
“Chưởng quỹ nói đúng, mấy ngàn năm nay, thực lực tu luyện giả của đại lục chúng ta ngày càng giảm xuống, nếu như cứ theo tình hình hiện tại, e rằng qua mấy ngàn năm nữa, muốn tiến vào Vũ Đế cảnh cũng chỉ là một hy vọng xa vời.”
Triệu Kính Chi cũng gật đầu phụ họa nói!
“Nhưng hiện tại không cần lo lắng, có Dương chưởng quỹ ở đây, thực lực tu luyện giả đại lục chúng ta nhất định sẽ ngày càng phát triển, đến lúc đó, đột phá đến Võ Tôn cũng không phải là không thể!”
Lúc này, Lý Tú Ngưng ở bên cạnh lên tiếng.
Trong lòng nàng, có Dương chưởng quỹ ở đây, có cửa hàng này, Thiên Thần đại lục nhất định sẽ quật khởi, nhất định sẽ ngày càng phát triển.
Lấy chính nàng làm ví dụ, từ sau khi giải độc, nàng luôn mang bộ dạng bệnh tật, cảnh giới rớt xuống Võ Sư.
Mà hiện tại, nàng đã tiến vào Võ Vương cảnh, tuy nàng có nội tình Võ Vương, nhưng mà, nếu như dựa theo tốc độ tu luyện bình thường, nàng nhiều nhất chỉ có thể khôi phục đến Võ Tông cảnh.
“Ha ha, phu nhân nói chí phải, có chưởng quỹ ở đây, Thiên Thần đại lục chúng ta còn lo gì mà không phát triển, đến lúc đó, Thiên Thần đại lục chúng ta sẽ ngạo thị đại thế giới, kiêu tử Thiên Thần đại lục chúng ta sẽ khiến cả thế giới phải ngước nhìn!”