Chương 436: Lúc Này Đây Hắn Không Chiến Đấu Một Mình

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 4,441 lượt đọc

Chương 436: Lúc Này Đây Hắn Không Chiến Đấu Một Mình

Ngày mới…

Dương Phong tỉnh lại từ sớm!

Khi hắn ra khỏi phòng, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan đã không còn ở đầu cầu thang nữa, xem ra đã thức tỉnh xuống lầu rồi!

Sau khi rửa mặt đơn giản, Dương Phong liền xuống lầu!

Lúc Dương Phong ở đầu cầu thang, đã nhìn thấy Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan vùi đầu vào trong chậu lớn trước mặt mình.

- Chưởng quỹ!!

Trần Lâm ngồi trên ghế dùng bữa sáng, thấy Dương Phong xuống lầu, liền chào hỏi!

Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan nghe xong, ngẩng đầu lên từ trong chậu lớn, chạy về phía Dương Phong!

- Chưởng quỹ, chúng ta đều đã tiêu hóa một chút tinh huyết, ta bây giờ đã là Địa cảnh tam giai, còn mọc ra cánh Hổ Thiên Thiên hưng phấn nói, đem cánh của mình hiện ra!

Cảnh giới mà mình tha thiết ước mơ đã đạt tới nhanh như vậy, lúc hắn chưa phục dụng tinh huyết, đã là Huyền cảnh bát giai, chỉ cần hắn đến cửu giai, dùng Phá Cảnh đan, cũng có thể đến Địa cảnh.

Nhưng sau khi hắn uống tinh huyết Tử Đồng Vân Dực Hổ, chẳng những đột phá đến Địa Cảnh, hơn nữa còn có được một kỹ năng của tinh huyết Tử Đồng Vân Dực Hổ, đó chính là có một đôi cánh.

Hơn nữa, tinh huyết này hắn mới tiêu hóa chưa đến một nửa, nếu như đến lúc đó, sau khi tiêu hóa toàn bộ, cộng thêm mình ăn Tụ Linh Đan, hắn cảm thấy mình rất nhanh có thể đột phá đến Thiên Cảnh!

Dương Phong nhìn đôi cánh phát ra ánh sáng màu trắng trên lưng Hổ Thiên Thiên, đôi cánh này tựa như mây trắng hình thành, không hổ là Tử Đồng Vân Dực Hổ a.

- Ừ, rất tốt, Thiên Thiên, ngươi rất ưu tú, có đôi cánh này, về sau sẽ thuận tiện hơn nhiều Dương Phong ngồi xổm xuống vỗ đầu Hổ Thiên Thiên.

- Chưởng quỹ, cảnh giới của ta cũng đề cao rất nhiều, hiện tại ta đã là Huyền cảnh thất giai, Thiên Thiên đại ca đã đưa Phá Kính Đan cho ta, không lâu nữa ta cũng có thể trở thành Địa cảnh

Hổ Hoan Hoan cũng kiêu ngạo nói, hắn thật sự có thể kiêu ngạo, đột phá đến Huyền cảnh mới bao lâu? Hiện tại đã là Huyền cảnh thất giai, hơn nữa, hắn biết mình cách Địa cảnh rất gần rất gần.

- Hoan Hoan, ngươi cũng rất tốt, có đạt được một ít kỹ năng của Phong Ma Yêu Hổ không? Dương Phong nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của Hổ Hoan Hoan, khẳng định là có thu hoạch được kỹ năng không tầm thường.

- Quả nhiên là không thoát khỏi pháp nhãn của Chưởng quỹ, Chưởng quỹ, ta đã có được năng lực cuồng hóa của Phong Ma Yêu Hổ, sau khi cuồng hóa, có thể đạt được ít nhất gấp năm lần chiến lực trở lên

- Hiện tại sau khi cuồng hóa, ta đã có lòng tin chiến thắng Võ Hoàng Địa cảnh nhất giai rồi.

Trong mắt Hổ Hoan Hoan lộ ra một tia chiến ý nồng đậm, hắn rất hy vọng hiện tại có một người cảnh giới như vậy chiến đấu với hắn, xem hắn rốt cuộc có thể đánh bại đối phương hay không!

Hơn nữa, hắn cũng giống như Hổ Thiên Thiên, cũng chỉ tiêu hóa một phần nhỏ tinh huyết, hiện tại hắn vô cùng có lòng tin đối với việc trở thành Thiên Cảnh trong một hai năm này, điều kiện tiên quyết là để hắn ở lại nơi này, ở bên cạnh Chưởng quỹ!

- Cuồng hóa a, là một kỹ năng rất tốt, không tệ, ngươi cũng rất tốt Dương Phong cũng vỗ vỗ Hổ Hoan Hoan!

- Chưởng quỹ, bữa sáng của người Nhất Hào bưng một chén lớn sủi cảo ra nói!

Sau khi ăn xong bữa sáng, nghỉ ngơi một chút, cùng bọn Trần Lâm hàn huyên một hồi.

Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan biết Trần Lâm muốn đi đại lục bên ngoài, lộ ra vẻ hâm mộ.

- Hai người các ngươi đừng có vẻ mặt này, về sau bản Chưởng quỹ mang các ngươi cũng đi xem một chút

- Chưởng quỹ, sau này người cũng sẽ đi ngoại đại lục sao? Hổ Thiên Thiên hiếu kỳ hỏi.

- Đương nhiên là có, thế giới lớn như vậy, đều phải đi xem. Dương Phong mặc dù nói như vậy, nhưng mà, với tính cách của hắn, thật đúng là không muốn đi, ở nhà không tốt sao? Tại sao phải đi ra ngoài chứ?

Nếu như không phải nhiệm vụ hệ thống, hắn thật đúng là không muốn đi ra ngoài.

Sau khi hàn huyên một lát, Dương Phong nhìn thời gian, cũng sắp đến giờ mở cửa hàng, liền để Trần Lâm mở cửa hàng ra, còn hắn cũng ngồi vào quầy.

Trong bể cá trên quầy, Huyền Thủy Minh Giáp Quy vẫn chưa tỉnh lại, còn đang ngủ say, nhưng nó cũng có một chút thay đổi.

Hai cái u nhỏ trên đầu nhỏ kia đã lớn hơn một chút, đã có thể nhìn ra được, hai cái u nhỏ này chính là hai cái sừng.

Một con rùa đen, trên đầu mọc ra một đôi sừng, ngẫm lại cũng thú vị.

Ngoài sừng trên đầu, thân thể cũng lớn hơn rất nhiều, xem ra chờ tiểu gia hỏa tỉnh lại, phải suy nghĩ một chút, xem có nên tiếp tục để nó ở trong bể cá hay không.

- Kẹt

Trần Lâm mở cửa chính của cửa hàng.

- Trần lão!!

Trần Lâm nhìn thấy người xếp hàng mua sắm vật phẩm hôm nay, phía trước nhất lại là Sở Mộng Vân.

Sở Mộng Vân đến Thiên Ba Hồ từ lúc trời còn chưa sáng. Khoảng thời gian này Thiên Ba Hồ còn chưa mở cửa, nhưng khi Sở Mộng Vân tới, không ai dám ngăn cản nàng.

Bởi vì bọn họ đều biết nữ nhân này không thể chọc, Thái thượng hoàng tự mình hạ mệnh lệnh, nói nàng tới đây đều phải chào hỏi, không được bất kính với nàng.

Nàng cứ như vậy ung dung đi tới cửa hàng.

Hôm nay cửa hàng còn chưa có người xếp hàng, cửa hàng không có bày bán vật phẩm mới gì, bọn họ cũng sẽ không đến xếp hàng sớm như vậy.

Cho nên, Sở Mộng Vân cứ như vậy xếp hạng nhất, cho dù không phải nàng xếp hạng nhất, nàng cũng sẽ có biện pháp đứng nhất, không có cách nào, những người này không thể chống lại mị lực của nàng, sẽ chủ động nhường chỗ cho nàng!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right