Chương 437: Hệ Thống Thật Sự Không Có Phẩm Vị
Khi tin tức Sở Mộng Vân xuất hiện ở cửa hàng sớm như vậy truyền vào tai một số người, bọn họ liền cảm thấy không đúng.
Nữ nhân đáng sợ này, sao hôm nay lại tới cửa hàng sớm như vậy? Hôm qua nàng ở trong cửa hàng hàn huyên với Dương Phong rất lâu, có phải đã biết hôm nay Dương Phong sẽ bán vật phẩm gì lợi hại hay không?
Chuyện này có kỳ quặc, có vấn đề, cho nên, bọn họ cũng phái người xếp hàng phía sau Sở Mộng Vân.
Thời điểm cửa hàng mở cửa, Sở Mộng Vân liền như gió đi ra, xuất hiện ở quầy, lấy ra thẻ hội viên, đặt lên quầy.
- Dương Chưởng quỹ, phi thuyền kia… Sở Mộng Vân trơ mắt nhìn Dương Phong.
- Cho ngươi, sau khi nhỏ máu nhận chủ, ngươi sẽ biết cách sử dụng
Dương Phong lấy ra phi thuyền mini từ trong hệ thống, đặt lên quầy, cầm lấy thẻ hội viên của Sở Mộng Vân quét lên máy, trừ đi 1000 vạn kim tệ!
- Đa tạ Dương Chưởng quỹ, đa tạ Dương Chưởng quỹ Sở Mộng Vân chờ Dương Phong quẹt thẻ xong, mới hưng phấn cầm lấy phi thuyền nói lời cảm tạ.
Nàng rạch ngón tay mình, nhỏ một giọt máu tươi lên phi thuyền mini.
Phi thuyền phát ra ánh sáng màu trắng, chợt lóe rồi biến mất. Sau khi tiêu hóa xong một ít thông tin thao tác trên phi thuyền, nàng cúi người hành lễ với Dương Phong rồi nói: - Mộng Vân không biết nên dùng lời gì để bày tỏ lòng cảm kích của mình với ngài
- Không cần như vậy, đều là giao dịch bình đẳng, đúng rồi, trước khi xuất phát, hãy chuẩn bị nhiều ma hạch một chút, một ít vật dụng cần thiết cũng chuẩn bị nhiều một chút, đề phòng bất trắc Dương Phong dặn dò!
Hắn không phải lo lắng cho Sở Mộng Vân, hắn lo lắng cho Trần Lâm, ngộ nhỡ phi thuyền xảy ra chuyện gì trên trời rơi xuống thì sẽ không hay.
Tuy rằng thực lực của hai người bọn họ rất mạnh, nhưng ở cấm kỵ chi dương, ma thú cường đại hơn bọn họ khẳng định có rất nhiều, nếu không rơi chết, cũng có
…
Sở Mộng Vân nghe Dương Phong nói xong, gật đầu nói: - Đa tạ Dương Chưởng quỹ nhắc nhở, ta có rất nhiều ma hạch, hẳn là đủ rồi, những thứ khác ta đã chuẩn bị xong từ hôm qua
- Ừm, vậy thì tốt Dương Phong gật đầu!
Sở Mộng Vân quay đầu nhìn Trần Lâm nói: - Trần lão, không biết lúc nào ngài có thể xuất phát?
Sở Mộng Vân đã không muốn đợi thêm nữa, đến nơi sớm một chút, tộc nhân của nàng sẽ sớm được an toàn!
- Ha ha, lão phu đã chuẩn bị xong Trần Lâm cũng không có gì để chuẩn bị, mua một ít vật phẩm từ quầy hàng tự động là được!
- Vậy Trần lão, chúng ta lên đường thôi Sở Mộng Vân nói.
- Cũng được Trần Lâm gật đầu, có chút ngại ngùng nói với Dương Phong và Tiểu Bạch: - Chưởng quỹ, Tiểu Bạch, vậy ta đi trước một thời gian.
- Ừ, đi đi, trên đường cẩn thận Dương Phong dặn dò!
- Vâng, Chưởng quỹ
Sau khi Trần Lâm và Sở Mộng Vân ra khỏi cửa hàng, Trần Lâm chào tạm biệt Hổ Thiên Thiên, Hổ Hoan Hoan, vợ chồng Triệu Kính Chi!
Sở Mộng Vân ra khỏi cửa hàng, ném phi thuyền mini lên không trung, phi thuyền mini lập tức biến lớn.
Trong nháy mắt đã biến thành một vật khổng lồ dài trăm mét, rộng mười mấy mét, hình bầu dục, toàn thân màu lam, lẳng lặng lơ lửng trên không trung, khiến mọi người ở phía dưới nhìn đến ngây người!
- Cái gì đây? Dùng để làm gì?
- Là vật phẩm mới của cửa hàng sao? Nhưng Dương Chưởng quỹ cũng không thông báo gì cả
Đang lúc mọi người còn đang nghi hoặc, trên phi thuyền đột nhiên mở ra một cánh cửa, Sở Mộng Vân bay lên, tiến vào trong phi thuyền.
- Đây… Đây là vật có thể chở người
- Lớn như vậy, có thể chứa được mấy trăm người?
- Nhìn qua có vẻ rất lợi hại, thứ này có thể bay nhanh cỡ nào?
Lúc mọi người đang bàn tán, Trần Lâm cũng chào tạm biệt mọi người xong, bay về phía phi thuyền.
Sau khi Trần Lâm vào trong phi thuyền, cửa phi thuyền đóng lại.
- Vèo
Ngay sau đó, phi thuyền đột nhiên bay thẳng lên trời với tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã biến thành một chấm đen nhỏ xíu trên bầu trời, rồi biến mất.
- Nhanh quá, tốc độ này quá nhanh
- Đây… Đây là thứ gì? Tốc độ thật đáng sợ
Những người chứng kiến đều đang bàn tán xem đây là thứ gì, vì sao lại có tốc độ nhanh như vậy?
Mấy người đi về phía chỗ ở của Triệu Kính Chi, còn một số người thì chạy nhanh về phía cửa hàng!
- Dương Chưởng quỹ, vừa rồi là cái gì vậy? Còn nữa không? Một vị hộ pháp hoàng gia xếp hàng phía sau Sở Mộng Vân hỏi. Có người là người của Thương Lan Thiên Tông, có người là người của triều đình.
Bọn họ đều thèm muốn thứ này, tuy rằng hiện tại đã có truyền tống trận, đi đâu cũng tiện, nhưng không phải nơi nào cũng có. Nếu như muốn đi tầm bảo ở những nơi hoang dã, đánh lén quân địch, thì thứ này rất hữu dụng!
- Ồ, ngươi nói cái vừa rồi sao? Dương Phong giả vờ hỏi.
- Đúng vậy, Dương Chưởng quỹ, chính là thứ mà Sở cô nương vừa mua Vị hộ pháp kia vội vàng gật đầu.
- Thứ đó gọi là phi thuyền, là phương tiện di chuyển trên không, hiện tại đã hết rồi. Dương Phong nói.
Hắn đã quyết định, trước mắt sẽ không bán phi thuyền nữa, chờ đến khi thực lực của Thiên Thần đại lục có thể sánh ngang với những đại lục khác, hắn sẽ lại bán. Nếu không, phi thuyền sẽ là một quả bom hẹn giờ, lỡ như có kẻ ham chơi, lái phi thuyền ra biển, đến đại lục khác bị người ta bắt, chết thì không sao. Vạn nhất bọn chúng lái phi thuyền đến đây gây chiến thì sẽ là tai họa cho Thiên Thần đại lục!
- Đã hết rồi sao? Vậy… khi nào thì có? Vị hộ pháp kia có chút tiếc nuối.
- Thứ này phải xem duyên phận, nếu như ngày mai có duyên, có thể sẽ có, còn nếu như phải đợi đến sang năm thì cũng đành chịu thôi Dương Phong nhắm mắt lại, chậm rãi nói.