Chương 438: Phần Thưởng Thần Bí Cực Khủng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 4,828 lượt đọc

Chương 438: Phần Thưởng Thần Bí Cực Khủng

Mấy người nghe xong, đều lộ vẻ thất vọng, rời khỏi cửa hàng.

Lúc này, Nhất Hào đi tới, thay thế vị trí của Trần Lâm, đứng sau quầy hàng.

Trong phòng của Triệu Kính Chi, Thái thượng trưởng lão Thương Lan Thiên Tông, Hướng Vấn Thiên, Tần Chấn, Tần Minh đang vây quanh Triệu Kính Chi.

- Sư đệ, vừa rồi Sở cô nương lấy ra là thứ gì vậy? Có tác dụng gì? Ngươi có thể nói cho chúng ta biết không? Ánh mắt Hướng Vấn Thiên sáng rực nhìn Triệu Kính Chi. Hắn cảm thấy rất khó chịu, tuy rằng hôm qua Triệu Kính Chi đã nói sau này sẽ không tiết lộ chuyện của cửa hàng ra ngoài, nhưng tận mắt nhìn thấy bảo vật mà không biết gì về nó, hắn vẫn cảm thấy rất khó chịu.

- Kính Chi, tuy rằng ngươi đã nói không thể tiết lộ bí mật của cửa hàng, nhưng thứ kia đã bị Sở cô nương mua đi rồi, ngươi nói ra cũng không sao. Tần Minh nhìn người bạn đã từng vào sinh ra tử với mình, mong đợi nói.

- Được, ta cũng chỉ mới nghe Dương Chưởng quỹ nói đến tối qua thôi. Triệu Kính Chi chậm rãi nói.

- Vậy ngươi mau nói đi, đó là thứ gì? Thái thượng trưởng lão Thương Lan Thiên Tông nói. Những người khác cũng vểnh tai lên nghe.

- Nó gọi là phi thuyền, có thể chở được 500 người, tốc độ nhanh nhất có thể sánh ngang với tốc độ của Võ Đế. Triệu Kính Chi nói đơn giản.

- Hít

Mọi người nghe xong đều hít vào một ngụm khí lạnh, tốc độ nhanh bằng tốc độ của Võ Đế? Tốc độ của Võ Đế nhanh cỡ nào? Không ai biết, bọn họ chưa từng thấy Võ Đế thi triển tốc độ. Nhưng có thể tưởng tượng ra được nó nhanh đến mức nào!

- Vậy sư đệ, ngươi biết Trần lão và Sở cô nương đi đâu rồi? Hướng Vấn Thiên hỏi.

Hắn cũng không cho rằng lấy thực lực của hai người sẽ đi địa phương bình thường, hai người bọn họ khẳng định là đi địa phương mà những người như bọn hắn có khả năng chạm đến không đến!

- Ha ha… Biết, chuyện này cũng có thể nói, ta cũng là tối hôm qua mới biết được

Triệu Kính Chi nhìn vẻ mặt mấy người tràn đầy tò mò, khóe miệng nhếch lên một chút tiếp tục nói: - Sở cô nương cùng Trần lão bọn họ đi một cái đại lục bên ngoài tên Cấm Đoạn đại lục, nơi đó cũng là quê hương Sở cô nương.

Còn Trần lão, trước đây từng ở trong một thế lực ở đó, lần này trở về cũng là xem người và chuyện bên kia, những chuyện khác ta không quá rõ ràng

Triệu Kính Chi nói xong, buông tay ra.

Mà mấy người nghe xong lời Triệu Kính Chi nói, đều chấn kinh, Cấm Đoạn đại lục? Quê hương Sở cô nương? Trần lão trước kia từng ở?

Mặc dù chỉ nói mấy câu ngắn ngủi, nhưng lượng tin tức này cũng quá nhiều rồi?

Bọn họ biết Sở cô nương này không có khả năng là người Đông đại lục bọn họ, không nghĩ tới nàng lại không phải người của Thiên Thần đại lục, mà là người của ngoại đại lục, điều này làm cho bọn họ cảm thấy kinh ngạc, Thiên Thần đại lục bọn họ lại có người của ngoại đại lục tới…

- Kính Chi, ngươi biết mục đích Sở cô nương đến Thiên Thần đại lục chúng ta là gì không? Còn nữa, mục đích nàng trở về lần này là gì?

Tần Minh cau mày nói, vấn đề này phi thường trọng yếu, Sở cô nương đến Thiên Thần đại lục có ý đồ gì? Mà lần này trở về lại mang theo mục đích gì?

Điều này đối với an toàn của Thiên Thần đại lục mà nói, là một vấn đề trọng đại, nếu nàng là có ý tốt, vậy không có vấn đề gì, nếu là có mục đích khác, như vậy lần này nàng trở về có phải dẫn người tới muốn làm cái gì hay không?

- Các ngươi yên tâm đi, nàng là trong lúc vô tình đi tới Thiên Thần đại lục chúng ta, nàng lần này trở về, là bởi vì lo lắng cho an nguy tộc nhân của nàng. Thanh âm Lý Tú Ngưng từ bên cạnh bọn họ vang lên.

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, đối với Thiên Thần đại lục chúng ta không có nguy hại là tốt rồi Tần Minh thở dài một hơi!

- Nghe nói, lần này nàng ta sẽ dẫn tộc nhân tới đây, định cư ở Huyễn Nguyệt Ma Sâm Lý Tú Ngưng lại nói.

- Hả?

Mọi người nghe xong choáng váng, mang theo tộc nhân của mình tới định cư?

- Có lẽ, sau này nơi đây chính là trung tâm của đại thế giới cũng không chừng Lời Triệu Kính Chi nói, như đại chùy nặng nề nện vào trong lòng mọi người!

Hồ Thiên Ba? Thành Thiên Phong? Phủ Thiên chủ? Trung tâm của đại thế giới? Mấy vấn đề này không ngừng vang vọng trong đầu mấy người Tần Chấn!

Bọn họ hiện tại đang lên kế hoạch xây dựng nơi này thành một siêu cấp thành, thế nhưng, ở trong miệng Triệu Kính Chi lại là trung tâm đại thế giới.

Đây chẳng lẽ chính là đi theo Dương chưởng quỹ, cảnh giới tư tưởng cùng cách cục đều mở ra sao?

Vừa lên đã là trung tâm của đại thế giới, ai, không thể so sánh được!

Mấy người Tần Minh cảm khái nói!

Đúng lúc này, mấy người vừa rồi ở cửa hàng hỏi thăm phi thuyền cũng đi tới.

- Thế nào? Tần Chấn nhìn mấy người tới, vội vàng dò hỏi.

Mấy người chua xót lắc đầu nói: - Hồi bẩm Thái thượng hoàng, Dương chưởng quỹ nói không có, lúc nào có, dựa vào duyên phận

- Ai, đáng tiếc Trong lòng tất cả mọi người đều mất mát một chút.

- Thiên Thiên, Hoan Hoan, các ngươi về rồi à Giữa trưa, Ngụy Đình Đình, Ngụy Thư Di, Triệu Nhã Chi, Triệu Nhã Phương, Thẩm Giai Di mấy người đi tới cửa hàng.

Các nàng nhìn thấy Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan nằm sấp trước cửa hàng, vui vẻ chạy tới.

- Đúng vậy!!

Hổ Thiên Thiên không biết vì sao các nàng lại nói như vậy, nhưng mà, nói theo lời của các nàng luôn không có sai!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right