Chương 442: Không cần kết quả, ngầu là được rồi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 985 lượt đọc

Chương 442: Không cần kết quả, ngầu là được rồi

- Hệ thống, đây là có chuyện gì? Chỉ cần là chuyện Dương Phong không hiểu, liền hỏi hệ thống.

- Ký chủ, cây ăn quả hệ thống sản xuất đều là linh thụ, chúng nó đều có ý thức của mình

- Hệ thống, vậy sau này bọn chúng còn có thể thành tinh sao? Dương Phong không chắc chắn hỏi!

- Sẽ, bất luận là cây hay cỏ, chỉ cần mở ra linh trí, có đủ linh khí cung cấp cho chúng hấp thu, chúng nó một ngày nào đó sẽ thành tinh.

Nghe hệ thống nói, Dương Phong nhìn hai cây ăn quả, rất chờ mong bộ dáng bọn chúng sau khi thành tinh.

- Chưởng quỹ, đây là có chuyện gì vậy? Triệu Kính Chi từ trong khiếp sợ tỉnh táo lại, vội vàng hỏi.

- Ha ha, không có gì, chúng nó đã mở ra linh trí, có ý thức của mình, về sau nếu nhàn rỗi, hai người có thể cùng chúng nó nói chuyện phiếm, đừng để chúng nó quá mức cô đơn. Dương Phong cười giải thích.

- Mở ra linh trí? Có ý thức của mình? Hai vợ chồng Triệu Kính Chi không hiểu đây là ý gì!

- Không sai, kỳ thật những thực vật này và ma thú đều giống nhau, chỉ cần mở ra linh trí, có ý thức của mình là có thể tu luyện thành người.

Dương Phong giải thích cho bọn họ thực vật cũng có thể tu luyện, hơn nữa còn có thể tu luyện thành người.

Hai vợ chồng Triệu Kính Chi nghe xong, trong lòng đều vô cùng khiếp sợ.

Thực vật lại có thể tu luyện thành người, loại chuyện này, ở mảnh đại lục này đừng nói là nghe qua, bọn họ thậm chí nghĩ cũng không dám nghĩ.

Một ngọn cỏ, một cái cây có thể tu luyện? Còn có thể tu luyện thành người? Lời này nếu là từ trong miệng người khác nói ra, hắn nhất định sẽ cho kẻ đó một bạt tai.

Thế nhưng, đây là từ trong miệng Dương Chưởng quỹ nói ra, vậy thì không giống, hơn nữa, hắn chính là tận mắt thấy, đây chính là không có sai!

- Chưởng quỹ, phải làm sao mới có thể câu thông cùng chúng nó? Lý Tú Ngưng cũng từ trong khiếp sợ tỉnh táo lại, nàng nghe Dương Phong nói có thể cùng chúng nó câu thông, liền hỏi!

- Hai người đặt tay lên thân cây, dùng tâm linh và ý thức liên kết với chúng nó thử xem Dương Phong cũng không biết bọn họ phải câu thông với cây ăn quả như thế nào, liền để cho bọn họ thử phương pháp này.

Lý Tú Ngưng đặt tay lên thân cây, nhắm mắt lại, để ý thức của mình chạm vào thân cây.

Hai mắt vốn nhắm lại đột nhiên mở ra, lộ ra vẻ mặt vừa khiếp sợ, vừa kinh hỉ.

- Ta cảm nhận được, ta có thể cảm nhận được tâm trạng hiện tại của chúng, vô cùng vui vẻ, hơn nữa, chúng nó đều đang chào hỏi ta Lý Tú Ngưng kích động nói. HTéps:/M.lt;

- Ta cũng tới thử xem

Triệu Kính Chi cũng dùng phương pháp này thử một chút, quả nhiên có thể!

- Chưởng quỹ, chuyện này… Chuyện này thật không thể tin được Triệu Kính Chi thật sự không thể nào hiểu được thực vật cũng có thể tu luyện.

- Ha ha, đại thiên thế giới, quả nhiên cái gì cũng có, chuyện thực vật này có thể tu luyện cũng không có gì là không thể tưởng tượng Dương Phong cười lớn nói!

Lúc này, Tiểu Bạch mang theo Hổ Thiên Thiên cùng Hổ Hoan Hoan đi tới, nghe được Dương Phong nói, cũng khiếp sợ không thôi!

- Chủ nhân, ta cũng có thể thử một chút sao?

Tiểu Bạch trơ mắt nhìn Dương Phong nói!

- Chưởng quỹ, ta cũng muốn thử xem Hổ Thiên Thiên nói!

Hổ Hoan Hoan: - Ta cũng vậy

- Đương nhiên có thể, các ngươi về sau đều là người một nhà, mau đi qua, giới thiệu mình một chút đi

Dương Phong đương nhiên sẽ không cự tuyệt, bọn chúng về sau đều là huynh đệ tốt… Về sau không chỉ phải câu thông nhiều hơn, còn phải gia tăng tình cảm!

Nhưng vào lúc này, trong lòng Dương Phong đột nhiên toát ra một ý nghĩ đáng sợ, nếu như hai cây ăn quả này sau khi thành tinh có thể hóa thành người.

Nếu như, chúng nó là nữ, như vậy, kết hợp với đám ma thú Tiểu Bạch, có thể sinh ra cái thứ gì chứ?

Ý nghĩ này sau khi hình thành trong đầu Dương Phong, liền không thể xóa đi được, hắn thầm hạ quyết tâm, nếu như hai cây ăn quả này sau khi thành tinh mà là giống cái, vậy nhất định phải tác hợp cho Tiểu Bạch, hoặc là Thiên Thiên, Hoan Hoan.

Cái gọi là nước béo không chảy ra ruộng ngoài, gần ở trước đài ngắm được trăng trước, mình nơi này có ba con ma thú, đương nhiên phải để cho bọn chúng thử một chút, không thể tiện nghi cho ma thú khác.

Nghĩ vậy, Dương Phong nhìn ba hổ Tiểu Bạch nhảy tới nhảy lui bên cạnh hai cây ăn quả, cọ tới cọ lui trên thân cây, rất là hài lòng.

Nhưng mà, Dương Phong đột nhiên nghĩ đến, về sau cũng không thể gọi cây ăn quả mãi được, nên đặt cho chúng nó một cái tên, dù sao chúng nó cũng có ý thức của mình.

Dương Phong đi tới trước mặt cây Linh Đào, vỗ vào thân cây nói: - Mọi người đều có tên, cũng nên đặt cho các ngươi một cái tên, ngươi là cây Linh Đào, về sau gọi ngươi là Tiểu Linh đi

Sau khi Dương Phong nói xong, cây Linh Đào rung động một cái, nhánh cây không gió mà lay động, tựa hồ đang biểu đạt tâm tình của mình!

Dương Phong lại đi tới trước cây Thảo Hoàn Đan, vỗ vỗ thân cây nói: - Ngươi về sau liền gọi là…

Dương Phong vốn định gọi nó là Tiểu Thảo, đột nhiên hắn nhớ tới một câu chuyện cười về Tiểu Thảo và mặt trời.

- Tiểu Thảo: Này, mặt trời, chào buổi sáng

- Mặt trời: Chào buổi sáng, Tiểu Thảo

Nghĩ tới đây, Dương Phong rùng mình một cái, vội vàng sửa lời nói: - Về sau ngươi gọi là Quả Quả đi

Phản ứng của cây Thảo Hoàn Đan này cũng giống như cây Linh Đào, đều đong đưa cành cây, tựa hồ đang biểu đạt tâm tình của mình!

- Tiểu Linh!! Quả Quả!

- Tiểu Linh!! Quả Quả!

Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan bọn chúng vừa gọi tên hai cây, vừa nhảy nhót chơi đùa, chơi đến quên cả trời đất.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right