Chương 443: Vẫn Là Người Tây Đại Lục Trâu Bò
Trong bữa cơm tối, Dương Phong hỏi thăm ba hổ và Tiểu Linh, Quả Quả ở chung thế nào rồi, có thể hay không.
Câu trả lời của bọn chúng làm cho Dương Phong vô cùng hài lòng, có cảm giác như một người cha già!
- Chưởng quỹ, chúng ta chơi rất vui, hiện tại chúng ta đều là bạn tốt Hổ Thiên Thiên vừa ăn vừa nói.
- Đúng vậy, Chưởng quỹ, chúng ta bây giờ đều là bạn tốt, về sau chúng ta còn phải ngày ngày qua tìm bọn chúng chơi đùa Hổ Hoan Hoan cũng nói theo!
Dương Phong nghe xong cười híp mắt gật đầu: - Ừ, tốt lắm, tốt lắm, các ngươi phải ở chung thật tốt, tương lai cũng phải ở chung thật tốt, không nên gây mâu thuẫn
- Vâng ạ, Chưởng quỹ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ sống hòa thuận, bởi vì chúng ta đều là người một nhà. Hổ Thiên Thiên nuốt thức ăn trong miệng xuống rồi nói!
- Tốt, tốt lắm, phải sống hòa thuận, ăn nhiều một chút, đừng ngại Dương Phong phi thường hài lòng với ý nghĩ của bọn chúng, còn gắp cho Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan hai miếng thịt!
- Cám ơn Chưởng quỹ!
- Cám ơn Chưởng quỹ!
Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan vội vàng nói lời cảm ơn!
Nhưng bọn chúng đâu biết, Dương Phong căn bản không có hảo tâm gì, hắn muốn biết ma thú cùng cây ăn quả kết hợp, sẽ sinh ra người? Hay là một quả trứng ma thú? Hay là một hạt giống, hay là một con hổ.
Vì muốn biết kết quả, Dương Phong liền định làm chuyện nguy hiểm này!
Sau khi ăn xong, Dương Phong cùng mọi người ngồi vây quanh uống trà, Dương Phong liền hỏi thăm vấn đề về phòng trọng lực: - Mấy ngày nay, các ngươi có phát hiện thêm công năng nào thú vị của phòng trọng lực không?
Nghe Dương Phong nói, mọi người đều ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.
- Chưởng quỹ, ngoại trừ việc có thể phản ngược linh khí, ta không phát hiện ra vấn đề gì khác Triệu Kính Chi đáp.
- Đúng vậy, chủ nhân, ta đã thử rất nhiều cách, nhưng không tìm ra công năng nào khác Tiểu Bạch tiếc nuối nói.
- Chúng ta cũng vậy
Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan giơ vuốt nói.
- Các ngươi đã thử dùng thân thể va chạm vào vách tường của phòng trọng lực chưa? Dương Phong dẫn dắt.
- Chủ nhân, ta đã thử rồi, dùng hết sức lực lớn nhất cũng không thấy phản ứng gì Tiểu Bạch nói, hắn đã thử qua, nhưng dù có va chạm vào vách tường phòng trọng lực thế nào cũng không có kết quả.
- Ồ, vậy ngươi đã thử dùng linh lực bao bọc lấy móng vuốt tấn công vào vách tường chưa? Dương Phong cười ẩn ý hỏi.
- A, điều này thì chưa, chủ nhân, hiệu quả của nó là gì ạ? Tiểu Bạch tò mò hỏi.
- Haha, chỉ có thể tự mình cảm nhận, các ngươi phải tự mình thử mới biết được Dương Phong cười lớn.
- Được, chúng ta đi thử ngay. Tiểu Bạch cùng tam hổ vội vàng chạy vào phòng trọng lực.
Triệu Kính Chi cũng đứng dậy, muốn thử một chút.
- Chưởng quỹ, thử như vậy sẽ thế nào? Lý Tú Ngưng nghi hoặc hỏi, nàng biết, chắc chắn không phải chuyện gì hay ho.
- Thử xem sẽ thế nào? Haha… thử xem đương nhiên sẽ toi mạng Dương Phong cười gian xảo.
Mồ hôi…
Triệu Kính Chi đang đi tới cửa phòng trọng lực, khựng lại một chút, nhưng hắn không lùi bước, muốn thử xem chết như thế nào. Trong phòng trọng lực, hắn đã chết không biết bao nhiêu lần rồi, cũng chẳng sao.
Có thể thử chết theo nhiều cách khác nhau cũng là một điều thú vị, dù sao cũng không phải chết thật, sợ gì chứ!
Tiểu Bạch tiến vào phòng trọng lực, hắn lựa chọn trọng lực gấp ba lần, muốn thử xem dùng linh lực bao lấy móng vuốt tấn công vào vách tường sẽ ra sao.
Hắn không hề có ý định từ từ, dồn hết sức lực, tung ra một kích mạnh nhất.
Nhưng khi sắp chạm vào vách tường, hắn đột nhiên thu hồi chín mươi chín phần chín mươi chín sức lực.
Hắn biết, nếu như đánh ra một kích này, chắc chắn sẽ không dễ chịu, cho nên vào thời khắc cuối cùng, hắn đã thu hồi phần lớn lực lượng và linh lực.
- Ầm!!
Sau khi Tiểu Bạch dùng móng vuốt chạm vào vách tường, liền bị một lực mạnh hất văng ra, khiến móng vuốt của hắn tê dại.
- Hô… May quá, may mà ta cẩn thận, đã thu hồi linh lực và
Nhưng Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan thì khác, chúng trực tiếp dùng toàn lực, đánh móng vuốt vào vách tường, hai con hổ đáng thương bị đánh bay ra ngoài.
Sau khi va vào vách tường phía sau, chúng lại bị bật ngược trở lại vách tường phía trước, cứ như vậy lặp lại hai lần, mới rơi xuống đất.
Còn Triệu Kính Chi muốn thử chết như thế nào, cũng đang diễn ra cảnh tượng giống như Hổ Thiên Thiên, bị lực phản chấn đánh bay, va vào vách tường phía sau, sau đó lại bị vách tường phía sau bật ngược trở lại vách tường phía trước, trải qua hai lần liên tiếp, mới nằm trên mặt đất, bạch quang hiện lên.
…
Ngay khi mọi người đang chơi đùa vui vẻ trong tiệm, thì tại hoàng cung của Huyễn Nguyệt Ma Sâm Thú.
Tân Thú Hoàng Hổ Mãnh cung kính nói với bán thú nhân đầu chim ưng thân người: - Đại nhân, ta thật sự có thể đi sao?
Bán thú nhân đầu chim ưng thân người này chính là Ngân Hoàng Thiên Chuẩn Tiểu Thất.
Lần này hắn đến hoàng cung là muốn rủ Hổ Mãnh cùng đến tiệm Duyên Lai Duyên Khứ ở Thiên Ba hồ, ngày mai là ngày lễ hội, hắn muốn đến tham gia.
Nhưng mà, tự mình đi thì có vẻ hơi cô đơn, nên muốn tìm một người bạn đồng hành, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có tân Thú Hoàng Hổ Mãnh là thích hợp, hắn có ma thú Tụ Linh Đan, hiện tại thực lực đã đạt đến Địa Cảnh thất giai.