Chương 447: Tên Mà Béo Cho Ta Thật Quá Tệ
Hắn chưa từng nghĩ tới vấn đề như vậy, luôn nghĩ đến việc mình có thể kiếm được chỗ tốt gì từ cửa hàng, mua được vật phẩm ma thú có thể sử dụng mang về cho tộc nhân.
Thế nhưng, hắn lại chưa từng nghĩ tới việc để đám nhóc con trong tộc đến đây.
- Đương nhiên là được, tại sao lại không chứ? Dương Phong hỏi ngược lại.
- Tộc trưởng, để ta về đi Hổ Thiên Thiên vội vàng xin đi.
- Hôm nay người sẽ rất đông, các ngươi phải chú ý một chút, vẫn là ta về thì hơn, tốc độ cũng nhanh hơn Tiểu Bạch lắc đầu.
- Chủ nhân, vậy ta xin phép về tộc trước một chuyến Tiểu Bạch nhìn Dương Phong, có chút nôn nóng.
- Ừm, đi nhanh đi Dương Phong gật đầu.
Tiểu Bạch đẩy cửa ra, đóng cửa lại, ngay khi hắn định đi đến truyền tống trận của Thương Minh thì nghe được một tiếng gọi quen thuộc.
- Tộc trưởng!
- Tiểu Bạch!!
Tiểu Bạch quay đầu nhìn lại, thì ra là Hổ Mãnh và Chuẩn Tiểu Thất.
- Ha ha, sao hai vị lại đến đây? Tiểu Bạch cười nói, hắn làm sao cũng không nghĩ tới Chuẩn Tiểu Thất và Hổ Mãnh hôm nay lại đến!
- Tộc trưởng, ta tự ý rời khỏi Thú Hoàng cung, mong tộc trưởng trách phạt. Nhìn thấy Tiểu Bạch, Hổ Mãnh vội vàng chạy tới trước mặt nói!
- Bây giờ ngươi là Thú Hoàng, những chuyện này không cần phải xin phép ta, huống hồ ngươi cũng không làm sai chuyện gì Tiểu Bạch nhìn Hổ Mãnh nghiêm túc nói.
- Hiện tại ta có việc cần về tộc một chuyến, có chuyện gì để ta quay lại rồi nói.
- Chuẩn huynh, ta có việc cần về tộc trước một chuyến, chờ ta quay lại, chúng ta bàn sau
Tiểu Bạch nói với Hổ Mãnh và Chuẩn Tiểu Thất.
- Vâng, tộc trưởng
- Ha ha, có việc thì ngươi cứ đi đi
- Vậy ta đi trước. Nói xong Tiểu Bạch biến mất ở trước cửa hàng.
Nhìn Tiểu Bạch biến mất, Chuẩn Tiểu Thất thầm than trong lòng: - Chênh lệch giữa ta và Tiểu Bạch ngày càng lớn rồi.
Hắn có thể cảm nhận được, thực lực giữa mình và Tiểu Bạch hiện tại càng ngày càng lớn, lần trước gặp mặt, hắn còn có thể mơ hồ nhìn ra cảnh giới của Tiểu Bạch, mà bây giờ thì hoàn toàn không nhìn ra.
Đang lúc suy nghĩ, thẻ hội viên trong tay bỗng chấn động, điều này có nghĩa là có tin tức mới được gửi đến.
Mắt Chuẩn Tiểu Thất sáng lên, vừa rồi Tiểu Bạch nói có việc cần về tộc, chẳng lẽ có liên quan đến tin tức này?
Khi hắn lấy thẻ hội viên ra, thì đám người xung quanh đã bắt đầu bàn tán xôn xao, tiếng la hét, kinh hô không ngớt bên tai.
- Sát trận! Trận pháp sát trận lợi hại hơn cả ảo trận
- Còn có Phá Nguyên Đan này nữa, nếu ta trúng thì phát tài rồi, không biết có thể bán được bao nhiêu kim tệ?
- Phi kiếm này cũng không tệ
- Ha ha, chỉ cần tiêu phí 1000 kim tệ là có thể nhận được một viên Tị Chướng Đan, hoạt động lần này thật sự rất hào phóng
Trong chốc lát, trên Thiên Ba hồ ồn ào náo nhiệt như cái chợ.
Hoàng cung Thiên Tần đế quốc.
Tần Hạo đang thượng triều sớm, sau khi xem tin tức trên thẻ hội viên thì cũng không còn bình tĩnh được nữa, ho khan một tiếng rồi nói với văn võ bá quan đang quỳ phía dưới: - Khụ khụ… Gần đây các vị ái khanh vất vả rồi, trẫm quyết định ban cho các khanh nghỉ ngơi ba ngày.
- Ba ngày này các khanh muốn làm gì thì làm, ba ngày sau nhớ đúng giờ lên triều, ừm, bãi triều.
Nói xong Tần Hạo liền rời đi, để lại một đám văn võ bá quan nhìn nhau ngơ ngác, bất quá, cũng có một số người tinh ý phát hiện ra là sau khi bệ hạ xem thẻ hội viên xong mới nói như vậy.
Bọn họ vội vàng lấy thẻ hội viên của mình ra, sau khi xem xong, rốt cuộc cũng hiểu được vì sao bệ hạ lại làm như thế.
Bọn họ cũng không lãng phí thời gian nữa, sau khi để lại một câu, vội vàng chạy ra khỏi đại điện.
Thương Lan Thiên Tông.
Hướng Vấn Thiên xem xong, hai mắt sáng rực, nếu như tông môn có thể nhận được giải nhất, vậy thì thật sự là phát tài rồi, trận pháp sát trận này còn lợi hại hơn cả ảo trận!
Cho dù Thương Lan Thiên Tông không nhận được giải nhất, vậy thì giải nhì cũng được, tông môn có thêm một vị Võ Đế cũng rất tốt.
- Tất cả đệ tử có thẻ hội viên, lập tức đến Duyên Đến Duyên Đi tham gia hoạt động, những ai chưa có thẻ hội viên thì chia làm nhiều nhóm, nhanh chóng đến đó làm thẻ, lập tức, ngay lập tức
Giọng nói của Hướng Vấn Thiên vang vọng khắp Thương Lan Thiên Tông.
Giờ khắc này, những âm thanh như vậy cũng vang lên ở tất cả các thế lực lớn nhỏ, phần thưởng lần này thật sự quá mức hấp dẫn, khiến người ta hít thở không thông.
Chỉ cần có thể nhận được một trong hai giải nhất nhì, vậy thì có thể nói là thế lực đó trực tiếp bước lên một tầm cao mới, đặc biệt là giải nhất, trận pháp sát trận! Chỉ cần có người xâm nhập, ngay cả động thủ cũng không cần, chỉ dựa vào công kích trong trận pháp là có thể giết chết đối phương, còn tốt hơn cả ảo trận gấp trăm lần, có nó, còn ai dám đến công kích bọn họ? Ai có thể công kích được bọn họ?
…
- Cạch
Nhất Hào mở cửa hàng, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan vừa bước ra đã bị cảnh tượng trước mắt dọa cho giật mình.
- Nhiều người như vậy? Nhìn dòng người chen chúc trước mặt, Hổ Hoan Hoan kinh ngạc thốt lên.
- Hắc hắc, lát nữa còn đông hơn đấy. Hổ Thiên Thiên đã từng trải qua một lần hoạt động, cho nên trong lòng cũng có chút chuẩn bị, nhưng nhìn thấy nhiều người như vậy, hắn cũng có chút ngoài ý muốn.
Bây giờ còn chưa tới giờ mở cửa, hai huynh đệ nhà họ Hổ liền chạy đi tìm Tiểu Linh và Quả Quả chơi.
Nhìn dòng người trước mặt, Dương Phong cũng chẳng cảm thấy bất ngờ, những chuyện này đều nằm trong dự đoán của hắn.