Chương 448: Chúc mừng ngươi trúng giải an ủi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 2,791 lượt đọc

Chương 448: Chúc mừng ngươi trúng giải an ủi

Nếu như phần thưởng được công bố từ ba ngày trước, có thể sẽ còn nhiều người hơn, chắc hẳn hôm nay người đến làm thẻ hội viên cũng không ít.

Nhìn dòng người chen chúc bên ngoài, Dương Phong có chút lo lắng sẽ xảy ra xô đẩy, liền để cho Nhất Hào ra ngoài duy trì trật tự.

Nhất Hào đi tới trước cửa hàng, nhìn dòng người trước mặt, hồng mang trong mắt lóe lên, thanh âm cứng ngắc vang lên: - Không được chen lấn, xô đẩy, cãi nhau, gây rối, nếu không tự gánh lấy hậu quả.

Lời vừa dứt, đám người vốn đang chen chúc ồn ào bỗng chốc im lặng, ai nấy đều đứng im tại chỗ, không dám nhúc nhích.

- Từ lúc nào mà cửa hàng lại có thêm một cao thủ lợi hại như vậy? Trần lão đâu rồi? Chuẩn Tiểu Thất tò mò hỏi.

- Chuẩn tiền bối, đây là Nhất Hào, đầu bếp của Dương Phong, cũng là nhân viên của cửa hàng, hôm qua Trần lão và Sở cô nương đã đi ngoại đại lục rồi. Ngụy Phách Thiên giải thích.

- Cái gì? Ngoại đại lục? Chuẩn Tiểu Thất giật mình, ngoại đại lục chứ không phải Tây đại lục!

Sau khi đại lục bị chia cắt thành mấy đại lục, trong suốt mười vạn năm qua, chưa từng có bất kỳ ghi chép nào về việc có người từ ngoại đại lục tiến vào Thiên Thần đại lục.

Bởi vì bị cấm kỵ chi dương ngăn cách, cho nên mấy đại lục đã hoàn toàn mất liên lạc.

Nhưng bây giờ lại nghe nói Trần lão và Sở cô nương kia đi ngoại đại lục, sao hắn không kinh ngạc cho được.

- Chuẩn tiền bối, chuyện là như vậy… Ngụy Phách Thiên đem chuyện của Trần Lâm và Sở Mộng Vân kể lại cho Chuẩn Tiểu Thất nghe, đương nhiên, những chuyện hắn biết đều là nghe từ Ngụy Đình Đình và mấy người kia kể lại, ngày hôm đó mấy cô nương kia đã đứng nghe lén cả một buổi trưa.

- Phi thuyền… cấm kỵ chi dương… xem ra sau khi kết thúc hoạt động, ta phải về thánh địa một chuyến. Nghe Ngụy Phách Thiên kể xong, Chuẩn Tiểu Thất cảm thấy chuyện này phải bẩm báo cho thánh hoàng biết mới được.

Đến khi đồng hồ trong cửa hàng điểm chín giờ, cũng là lúc cửa hàng chính thức mở cửa, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan đứng ở hai bên cửa, nhìn dòng người trật tự đi vào trong.

Những người đi đầu tiên là nhóm người của hoàng thất và Thương Lan Thiên Tông, bọn họ đều mua ba lần ở quầy hàng tự động, sau đó quẹt thẻ hội viên ba lần rồi rời đi, không tiếp tục xếp hàng nữa.

Bình thường những người này đều muốn ăn ngon uống tốt, có thể chiếm tiện nghi được bao nhiêu thì chiếm, nhưng hôm nay bọn họ cũng không muốn chọc giận quần chúng, cho nên đều rất biết điều, sau khi mua ba lần, nhận ba dãy số liền rời đi.

- Sư đệ, dãy số của đệ là gì? Một đệ tử của Thương Lan Thiên Tông hỏi sư đệ bên cạnh.

- Sư huynh, huynh xem. Tên sư đệ kia đưa thẻ hội viên cho hắn.

Những chuyện như vậy thường xuyên xảy ra sau khi mọi người nhận được ba dãy số.

Có người tụ tập thành từng nhóm nhỏ, lấy thẻ hội viên ra cùng nhau thảo luận, mục đích của bọn họ chính là vì ba dãy số này, bọn họ không quan tâm đến việc dùng tiền mua cái gì.

Trong cửa hàng, Dương Phong nhìn thấy có người vừa vào bí cảnh thí luyện và phòng trọng lực một chút đã đi ra, mục đích chính là để quẹt thẻ lấy dãy số.

- Xem ra phần thưởng lần này rất hấp dẫn bọn họ. Nhìn những người mua sủng thú và những thứ khác ở quầy hàng tự động, sau khi nhận được ba dãy số liền tự giác rời khỏi cửa hàng, rời khỏi Thiên Ba hồ, Dương Phong thầm nghĩ.

Hiện tại dòng người xếp hàng đã kéo dài đến tận bên ngoài Thiên Ba hồ, hơn nữa, trong Thiên Phong thành lúc này cũng chật ních người, người từ truyền tống trận đi ra chưa được bao lâu thì đã có một đoàn người khác tiến vào.

- Xin… xin chào! Cho ta làm một cái thẻ hội viên. Một thiếu niên gầy gò bước vào cửa hàng, hắn là người đầu tiên đến làm thẻ hội viên trong ngày hôm nay.

Thiếu niên nhìn Nhất Hào, cung kính nói.

- Được

Nhất Hào bắt đầu làm thẻ hội viên cho hắn.

Nhìn thiếu niên gầy gò trước mặt, Dương Phong không khỏi có chút kinh ngạc, những người hắn gặp từ trước đến nay, cho dù là thường dân cũng cường tráng hơn thiếu niên này.

Sau khi làm thẻ xong, thiếu niên lấy từ trong ngực ra một cái túi, từ trong túi lấy ra mười một kim tệ, sau đó cẩn thận cất túi vào trong ngực.

- Nạp cho ta mười kim tệ. Thiếu niên đặt mười một kim tệ lên quầy, cung kính nói với Nhất Hào.

- Được. Nhất Hào cầm lấy mười một kim tệ, giúp hắn nạp tiền.

Dương Phong tò mò, dùng Thông Thiên Linh Nhãn nhìn thiếu niên:

- Nhân vật: Lâm Ngạo Thiên.

- Chủng tộc: Nhân tộc.

- Cảnh giới: Võ giả nhị giai.

- Thế lực: Thiên Mệnh.

- Quan hệ: Khách hàng.

Nhìn thấy cái tên này, Dương Phong không khỏi cảm thấy tê dại, hắn có ấn tượng rất sâu sắc với cái tên - Ngạo Thiên- này, trong những tiểu thuyết hắn từng xem, những người tên Ngạo Thiên đều là nhân vật chính.

Giai đoạn đầu đều là những nhân vật có thiên phú nghịch thiên, mặc dù về sau có một số người bị nhân vật phản diện xuyên việt giết chết, nhưng không thể không thừa nhận, bọn họ đều là những người có thiên mệnh.

Chẳng lẽ Lâm Ngạo Thiên này cũng là người như vậy? Thế nhưng, nhìn cảnh giới tu vi thấp kém cùng thân thể gầy gò ốm yếu của hắn, Dương Phong lại có chút hoài nghi.

Lại nhìn thấy thế lực của hắn, Dương Phong càng thêm nghi hoặc, - Thiên Mệnh- là tổ chức nào? Hắn chưa từng nghe nói qua, có thể dùng - Thiên Mệnh- để đặt tên, chắc chắn sẽ không phải là một tổ chức nhỏ, sao có thể vô danh vô tức như vậy?

- Vị tiểu huynh đệ này, ngươi từ đâu đến? Dương Phong gọi Lâm Ngạo Thiên lại, tò mò hỏi.

- A, Dương… Dương Chưởng quỹ. Lâm Ngạo Thiên cầm thẻ hội viên, có chút luống cuống.

- Không cần khẩn trương, từ từ nói Dương Phong lộ ra nụ cười hòa ái!

- Dương… Dương chưởng quỹ, ta đến từ thành Thiên An, ta ở nửa đường gặp phải Hứa Nguy công tử, là hắn dẫn ta tới nơi này, số tiền vàng này là hắn cho ta.

Lâm Ngạo Thiên nói có chút xấu hổ.

- Ừ, không sao, ngươi tự mình đi làm đi Dương Phong gật gật đầu, hắn từ thần sắc của Lâm Ngạo Thiên nhìn ra, người này không giống như là kẻ có thế lực, nhưng Thông Thiên linh nhãn nhìn thấy hắn đúng là kẻ thuộc về - Thiên mệnh.

- Chờ một chút, thiên mệnh, thiên mệnh sở quy? Hay là người thiên mệnh? Dương Phong tựa hồ phát hiện ra một đại lục mới, khiến cho hắn hứng thú.

Dương Phong thủy chung nhìn Lâm Ngạo Thiên, chỉ thấy hắn đi tới trước máy tự phục vụ, từ bên hông cởi xuống một cái thùng trúc.

Sau khi quẹt thẻ xong, hắn để linh thủy vào trong ống trúc, uống một ngụm. Khi ngụm linh thủy đầu tiên vào miệng, sắc mặt hắn khẽ biến, ánh mắt trở nên sắc bén vô cùng, nhưng mà, chợt lóe rồi biến mất, uống cạn nước trong ống trúc!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right