Chương 61: ...

person Tác giả: Đạm Đạm Nhiễm Sắc Đích Thanh schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:13 visibility 4,803 lượt đọc

Chương 61: ...

Narcissa nghe Bella nói mới hiểu chuyện cô lo lắng không tồn tại, rời khỏi phòng dưới ánh mắt chế nhạo của Bella. Bella lấy chiếc gương hai mặt mà người nhà chuẩn bị ra, ý cười chế nhạo vẫn còn lưu trên mặt, hưng phấn nói tiến triển của Narcissa và Lucius bên này cho các gia trưởng trong team bát quái ở nhà, một người vui không bằng mọi người vui, tối đó, các gia trưởng nhà Black nói chuyện thâu đêm suốt sáng với chủ nhân Thái ấp Malfoy bên kia. Đương nhiên là bằng gương hai mặt.

Narcissa bước nhanh về phòng ngủ, dùng tốc độ nhanh nhất chỉnh trang lại, chôn mình vào trong chăn ấm đệm êm. Narcissa đang thẹn thùng cũng không biết lúc cô làm một loạt động tác này, bạn cùng phòng kiêm khuê mật - Myrna đang cầm một tấm gương hai mặt, nói chuyện liên tục với người ở đầu bên kia, vừa nói còn vừa dùng tay còn lại chỉ hướng Narcissa, ánh mắt giống hệt như Bella vừa rồi.

Narcissa vùi đầu vào chăn, lý trí dần trở về của cô vẫn không tin tưởng đoạn tình này. Hoặc là nói, tư tưởng thế giới pháp thuật còn coi Muggle là sinh vật đê tiện không đáng tôn trọng quấy nhiễu Narcissa. Tư tưởng này càng nghiêm trọng đối với các quý tộc thượng lưu. Nhà Black và Malfoy lại là những quý tộc đứng đầu, tư tưởng này đã thâm căn cố đế, ngoan cố khó thay đổi. Narcissa không nghĩ tình yêu của một thiếu niên sẽ vượt qua được tư tưởng này.

Narcissa vốn từng là một Muggle càng không tin tưởng, vì vậy, Narcissa quyết định ngày mai lúc nói về chuyện kết giao này, cô sẽ nói rõ cho Lucius mọi chuyện. Nếu Lucius có thể chấp nhận, cô sẽ cố gắng vun đắp tương lai của hai người, còn không, cô sẽ lập tức chuyển sang trường Beauxbatons bên Pháp, vừa lúc cha mẹ đều về Anh vì chuyện của nhà Black, cô có thể giúp cha trông coi sản nghiệp bên Pháp.

Narcissa tuy đã tưởng tượng tốt mọi việc, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc buông tha Lucius, trái tim cô lại nhói đau. Narcissa không thể không dùng "nước sinh tử" để tiến vào giấc ngủ. Chỉ có như vậy, ngày mai mới đủ sức đối mặt mọi chuyện. Nghĩ vậy, Narcissa dần chìm vào mộng đẹp.

"Cissy, tiết học kết thúc, anh ở phòng yêu cầu chờ em." Lucius thừa dịp Narcissa dùng bữa sáng, nói nhỏ bên tai cô.

Cành tay cầm dĩa của Narcissa không tự chủ mà hơi run, rồi mới hơi gật đầu. Nếu không phải Lucius đằng chăm chú cẩn thận chờ Narcissa trả lời, anh sẽ không nhận ra động tác rất nhỏ này của cô.

"Cissy?" Lucius thấy Narcissa gần như chưa động vào bữa sáng đã đi vòng qua anh đến lớp học, vốn đã nóng lòng, anh lại càng lo lắng, cảm tình lớn hơn lý trí gọi lại Narcissa.

"Lucius, mọi việc chờ giữa trưa nói, được không?" Tuy ngữ khí và động tác cô biểu hiện rất bình thường, nhưng với người hiểu rất rõ cô như Lucius, Narcissa đang khổ sở rối rắm, hơn nữa giọng cô còn mang theo tia đau thương. Lucius hiểu lực này cô sẽ không nói, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn bóng lưng cô rời đi. Lucius tin, trưa nay, mọi nghi vấn đều sẽ được giải quyết.

Lucius điều chỉnh tốt cảm giác, rất tự tin đến phòng học. Vô số thiếu nữ bị con công này giây sát, chết vô số.

Một buổi sáng rất nhanh trôi qua. Cả buổi sáng này, Narcissa luôn hoảng hốt, máy móc trả lời câu hỏi của giáo sư, máy móc làm theo hoạt động của giáo sư, không một cái gì vào đầu. Toàn suy nghĩ chỉ có lời mời buổi trưa nói với Lucius lúc sáng sớm.

Lucius lại cảm thấy thời gian trôi thật chậm. Giáo sư luôn hỏi anh những kiến thức anh đã học ở nhà rồi. Tuy Lucius tin tưởng chính mình, nhưng không có nghĩa anh hiểu toàn bộ về Narcissa. Đôi khi Narcissa sẽ làm những chuyện mà người ta không hiểu, nên Lucius mới lo âu khẩn trương đến vậy.

"Được, giờ tan học, mỗi người phải hoàn thành luận văn dài bảy tấc Anh, nội dung là......" Narcissa căn bản không biết giáo sư đang nói gì. Giáo sư vừa ra khỏi phòng học, cô đã chạy nhanh ra ngoài, ngay cả Myrna không ngừng gọi, cô cũng không để ý.

Narcissa đến trước lối vào phòng yêu cầu, lại do dự. Cô hít sâu một hơi lấy lại tinh thần, làm như bình thường chờ cửa phòng hiện ra. Cô nhẹ nhàng đẩy cánh cửa liên quan đến tương lai nữa ra, lắng nghe tiếng của trầm nặng bị mở ra. Lucius trong phòng yêu cầu cũng khẩn trương. Nhưng khoảnh khắc Narcissa bước vào, hai người lại trầm tĩnh lại.

"Em đến rồi." Lucius đứng dậy, thân sĩ nhận quyển sách trên tay Narcissa, đặt qua một bên, dẫn cô đến trước một bàn đầy đồ ăn cô yêu thích, kéo chiếc ghế ra, làm động tác mời ngồi.

Narcissa thấy vậy, nhấp miệng ngồi xuống, nhìn chằm chằm Lucius chờ động tác tiếp theo của anh.

"Sao vậy, Cissy? Học cả buổi sáng rồi, em không đói sao?" Lucius thấy Narcissa nhìn chằm chằm mình, mờ mịt, hơi nhếch mày hỏi.

"Em không đói lắm..." Cô chưa dứt lời, bụng đã lên tiếng khang nghị.

"Giờ em đói bụng!" Narcissa lập tức nói sang chuyện khác, cầm dao nĩa bắt đầu dùng bữa.

Hai người dùng bữa xong, Lucius lấy ra một chiếc nhẫn xinh đẹp, đá quý màu lục, sợi chỉ bạc quấn quanh tạo thành hình bụi gai, cực kỳ quý giá. Lucius đưa nhẫn đến trước mặt Narcissa, nghiêm túc trịnh trọng nói: "Cissy, anh lấy kết hôn làm tiền đề, xin em hãy kết giao với anh!"

"........." Narcissa trầm mặc.

Một lát sau, Narcissa mới nói với Lucius: "Lucius, em nghĩ chúng ta cần phải nói chuyện trước. Em có rất nhiều bí mật anh không biết, nó rất quan trọng với em, có thể nói nó quan trọng như sinh mệnh của em vậy." Narcissa thấy Lucius muốn chen vào, giơ tay ngăn cản anh, "Em không biết sau khi nói chuyện này xong anh còn muốn ở cùng em nữa hay không, nhưng em nghĩ anh có quyền biết."

Narcissa nói lai lịch của mình cho Lucius, kể cả chuyện về Muggle. Cô vừa nói vừa chú ý biểu cảm của Lucius. Cô muốn dùng nó để phán đoán thái độ của anh.

Cho tới bây giờ, ta vẫn không ngờ trong hoàn cảnh quẫn bách như vậy, ta vẫn tìm được người có thể nắm tay ta trải qua một đời. Đối với ta, Narcissa Malfoy giống như một vật phẩm hắc ám mà ta cần dụng tâm nghiên cứu. Biết rõ cô hấp dẫn vô cùng và nguy hiểm không ngờ nhưng lại vẫn làm người muốn tiếp cận.

Ta vẫn nhớ rõ lần đầu tiên ta gặp Narcissa, có thể nói đó là chuyện ta không muốn nhớ lại nhất. Nhưng vì có Narcissa, nó cũng không phải không thể nói như ta từng nghĩ. Draco từng hỏi ta, cũng hỏi Narcissa chúng ta gặp nhau, yêu nhau như thế nào. Đến bây giờ, ta vẫn nhớ nụ cười ẩn hiện trên mặt Narcissa lúc đó, bởi vì lúc đó nếu ta không phải là nhân vật chính, ta cũng sẽ cười như vậy.

Nhìn khuôn mặt cực kỳ giống ta của Draco lộ ra biểu cảm nghi hoặc, tâm tình ta trở nên rất tốt. Đây là con trai của ta và Narcissa, truyền thừa huyết mạch của hai chúng ta. Ta đứng dậy, bảo Draco đến hỏi Narcissa, ta tin chắc, hình tượng người cha cao lớn uy nghiêm của ta sẽ đổ vỡ sớm thôi, lúc đó ta không nên ở hiện trường mới tốt.

Ta tiêu sái bước nhanh đến thư phòng, cầm một quyển sách ngồi trước bàn, mở đến trang đang đọc dở. Bảo gia tinh bưng một ly hồng trà lên, ta nhàn nhã lật sách, suy nghĩ lại dần dời đi. Ta nhớ lần đầu tiên ta gặp Narcissa ở cửa hàng quần áo. Lúc đó ta chưa thể dời lực chú ý của mẹ sang chuyện khác, lúc đó ta thật non nớt. Ta mỉm cười, hồi tưởng, lúc đó ta mặc một chiếc váy dài mà mẹ đặt may. Lúc mẹ đang bình phẩm, mẹ vợ của ta - phu nhân Black lúc đó dẫn Narcissa và hai chị của cô ấy đến, khởi đầu cho mối quan hệ của ta và cô ấy.

Ta còn nhớ rõ, lúc ấy ta quẫn bách chạy trốn vào phòng thay đồ, nhưng ta ảo não phát hiện trong đó đều là nữ trang mà mẫu thân chuẩn bị. Vốn ta đã học được thuật biến nữ trang thành nam trang, nhưng mẹ của ta, phu nhân Malfoy đáng yêu của chúng ta cứ như có thể nhìn xuyên qua phòng thay đồ, lời nói uy hiếp bảo ta đừng có ý khác. Không còn cách nào khác, ta chỉ có thể mặc một bộ váy có vẻ trung tính (tin ta đi Lucius, anh thấy sai rồi) ra khỏi phòng. Nghe Narcissa chào "tiểu thư Malfoy", ta rất buồn bực, nhưng không thể phản bác trước mặt mọi người. Ta định cho con nhóc kia nếm mùi, không ngờ cô ấy lại nghĩ ra được cách hay như vậy. Thôi, ta đại nhân đại lượng tha cho cô ấy! (Narcissa còn không để trong lòng.)

Sau khi kết giao, tuy Narcissa coi ta là nữ, nhưng ta không giận chút nào (điêu! Lucius, đừng quên lúc đó gia tinh nhà anh đập vỡ bao nhiêu bức tường chỉ vì tâm trạng anh không tốt!), được rồi ta có hơi tức giận, nhưng lại buồn cười vì phản ứng trì độn của Narcissa. Lúc đó rất muốn nhìn thử vẻ mặt của cô ấy sau khi biết ta là nam, nhưng ta cũng biết cô ấy sẽ bùng nổ, nên giấu diếm.

Nhớ đến tai nạn lúc Narcissa biết thân phận thật của ta, ừ, chỉ có thể nói đó là tai nạn, dù là nam hay nữ trong Hogwarts đều muốn vào phòng ta, còn cầm cả quả cầu ghi nhớ. -.- Nghe nói Gryffindor và Ravenclaw còn cá cược ở Hufflepuff, ta muốn giải thích với Narcissa, nhưng lại luôn có người ngăn cách chúng ta. Nhất là bạn cùng phòng của cô ấy - Myrna, càng là nhân tài kiệt xuất.

Sau đó, chúng ta phát hiện vòng nguyệt quế Ravenclaw, một loại những chuyện phiền toái không ngờ kéo đến, tuy lúc đầu chúng ta mong nó sẽ trợ giúp Bella trở thành Tử thần thực tử dễ dàng hơn. Đương nhiên, chúng ta rất may mắn, lúc đó chúng ta biết được, Chúa tể Hắc ám như mặt trời ban trưa lại ngu ngốc phân tách linh hồn của mình, một việc mà các quý tộc khinh thường nhất.

Hiểu Chúa tể Hắc ám nhất định sẽ thất bại vì phân tách Trường sinh linh giá, các đại gia tộc đều lén chuẩn bị đường lui. Tất nhiên bao gồm cả nhà Malfoy. Chính lúc này, ta phát hiện tình cảm của mình với Narcissa, cũng bắt đầu con đường truy thê của mình.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right