Chương 100: Tiên sinh đã biết trước từ lâu

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 916 lượt đọc

Chương 100: Tiên sinh đã biết trước từ lâu

2057 chữ

“Sư phụ, chúng ta là bằng hữu của Lý Bình An Lý tiên sinh, chúng ta đến đây là muốn mua hai thanh binh khí”

Lão Mặc làm như không nghe thấy, không thèm để ý tới bọn họ.

Lão đi thẳng vào trong sân, rửa mặt.

Hai người Thôi Thành và Thôi Tài nhíu mày, cùng nghĩ lão giả quá kiêu căng rồi.

“Sư phụ…”

“Không bán!”

Lão Mặc dứt khoát trả lời bọn họ.

Vương Nghị kiên trì nói:

“Này! Sao con người lão lại như vậy.

Lão Mặc ngồi trên ghế, bắt chéo chân, tự đốt tẩu thuốc cho mình, nhả ra một ngụm khói. Lão suy nghĩ một chút rồi nói:

“Muốn ta giúp các ngươi làm binh khí? Các ngươi có nhìn thấy hộp kiếm kia không?

Chỉ cần các ngươi có thể rút ra một thanh kiếm bất kì nào trong hộp ra thì ta sẽ làm giúp các ngươi.”

“Không phải chỉ là hộp đựng kiếm thôi sao?”

Thôi Thành khinh thường hừ một tiếng, bước nhanh tới nơi cạnh hộp kiếm.

Hộp kiếm đơn giản không phô trương, cứ như nó được tuỳ ý đặt trên mặt đất.

Trong hộp tổng cộng có bốn thanh kiếm.

Thôi Thành vươn một tay cầm chuôi kiếm muốn rút nó ra.

Nhưng hắn chỉ vừa mới dùng sức thì đã có cảm giác giống như là mình đang muốn nhổ một ngọn núi.

Vẻ mặt hắn thay đổi, hít sâu một hơi.

Khí huyết bắt đầu khởi động, tay phát lực.

Thôi Thành xấu hổ cười ngượng ngùng:

“Kiếm này hơi nặng”

Hắn không dám khinh thường, tay còn lại cũng cầm chuôi kiếm dùng hết toàn lực, gân xanh trên

trán nổi lên.

Nhưng thanh kiếm trong hộp kiếm vẫn không hề nhúc nhích.

“Để đệ thử xem sao”

Thôi Tài nghi hoặc đi tới gần hộp kiếm.

Kết quả hai huynh đệ đứng quanh hộp kiếm, phát ra tiếng kêu giống như bị táo bón.

Sau một lúc lâu, cuối cùng hai người cũng nhận ra sự thật.

Thôi Thành thở hổn hển nghĩ tới một loại khả năng:

“Trong hộp kiếm này có cơ quan phải không?”

Không đợi lão Mặc trả lời thì thiếu nữ đã đi tới trước hộp kiếm.

Nàng đưa tay cầm lấy một thanh kiếm và dễ dàng rút nó ra, nàng lắc lắc thanh kiếm trong tay, sau đó lại cắm nó vào hộp.

Thôi Thành và Thôi Tài im lặng một lát:

“Quấy rầy rồi, xin cáo từ

Vương Nghị không cam lòng rời đi như vậy, hắn tiến lại gần hộp kiếm.

Hắn dùng toàn lực cầm thanh kiếm gần hắn nhất rút ra ngoài.

“Cạch!”

“Thiếu gia, chúng ta nên đi thôi.

Hai người Thôi Thành và Thôi Tài một người bên trái một người bên phải kéo tiểu thiếu gia, xoay người rời đi.

Lý tiên sinh không phải người thường vì thế vị bằng hữu cổ quái này của hắn cũng không phải người thường.

Bọn họ chỉ là những phàm phu tục tử, tốt nhất là ít dính dáng thì hơn.

Giọng nói của lão Mặc bỗng nhiên vang lên phía sau lưng bọn họ.

Ba người đều giật mình, chẳng lẽ bọn họ đã chọc giận người ta, lão sẽ không để cho bọn họ đi sao?

Ánh mắt lão Mặc nhìn chằm chằm vào thanh kiếm ngoài cùng bên trái hộp kiếm. Chuôi kiếm đã hơi thoát ra khỏi vị trí ban đầu, lưỡi kiếm đã lộ ra ngoài nửa tấc.

Ánh mắt lão Mặc sững sờ một lát, sau đó ánh mắt lão chuyển sang người Vương Nghị.

Ánh mắt đó khiến cho cả người Vương Nghị ớn lạnh, hai người Thôi Thành và Thôi Tài vội vàng bảo

vệ tiểu thiếu gia ở phía sau.

“Ngươi tên gì?”

Lão Mặc trầm giọng hỏi

Vương Nghị nuốt nước bọt:

“... Ta không có tên…”

Mắt Lão Mặc nhíu lại:

“Ngươi cho rằng mình rất có khiếu hài hước sao?”

Vương Nghị ngậm miệng, không dám nói nữa.

“Ngươi có đồng ý theo ta học rèn sắt không?”

Lão Mặc đột nhiên chuyển đề tài.

“Rèn… Rèn sắt?”

Vương Nghị sửng sốt, sau đó không chút do dự lắc đầu:

“Không học!”

Lão Mặc cười lạnh:

“Ngươi có biết trên đời này có bao nhiêu người muốn theo ta học rèn sắt hay không, họ đều cầu mong mà không được đó”

Trong lòng Vương Nghị mắng một câu:

“Khoác lác.”

Nhưng ngoài miệng thì nói:

“Trong tương lai ta muốn trở thành một nhân vật lợi hại như tiên sinh của ta, vì thế ta không muốn học rèn sắt, ta muốn học tập võ đạo”

Lão Mặc nhả ra một hơi thuốc dài:

“Tiên sinh nhà ngươi chính là cái người bị trời phạt sao?”

Vương Nghị nghi hoặc, mắt mở lớn nhìn lão Mặc.

“Tên là gì nhỉ, Lý Bình An đúng không?”

Vương Nghị gật đầu.

“Đạo của hắn chính là do ta làm cho hắn, ngươi nói xem ta có lợi hại hay không”

Vương Nghị suy nghĩ một chút:

“Có… hơi lợi hại, nhưng tuyệt đối không lợi hại bằng tiên sinh.

Vẻ mặt lão Mặc vẫn lạnh lùng như cũ, lão đứng lên.

Chân phải đạp mạnh một cái, mặt đất xuất hiện một vết nứt rất nhỏ.

Như là một vết nứt bình thường, nhưng sau đó vết nứt nhanh chóng kéo dài, phóng thẳng tới một cây đại thụ trước cửa.

Một cảnh tượng kì lạ xuất hiện.

Một tiếng “Oành” rất lớn vang lên, lá cây rơi xuống như bông tuyết.

Cây rung lắc dữ dội rồi ngã xuống đất.

Đừng nói Vương Nghị, lúc này hai người Thôi Thành Thôi Tài cũng bị cảnh tượng kinh thiên động

địa này làm cho kinh ngạc không nói nên lời.

“Hừ, thế nào? Hiện tại đã đổi ý chưa?”

Vương Nghị phục hồi tinh thần, vội vàng gật đầu.

“Học! Học! Ta muốn học”

Lão Mặc nhẹ gật đầu.

“Vậy ta phải làm gì? Giúp ngài rèn sắt sao?”

Vừa nghĩ đến mình có thể học được thần thông tuyệt thế, vẻ mặt Vương Nghị vui vẻ tràn đầy mong đợi.

“Trước tiên chặt cái cây kia thành từng đoạn, dọn dẹp sạch sẽ.”

Lão Mặc thản nhiên nói.

Tạm thời Vương Nghị ở lại chỗ lão Mặc.

Thôi Thành và Thôi Tài lo lắng cho tiểu thiếu gia nên ở lại mấy ngày.

Sau đó, họ sẽ trở về báo cáo với lão gia.

Nếu lão Mặc thật sự có âm mưu gây chuyện gì đó, lão có thể trực tiếp ra tay không cần quanh co

lòng vòng.

Tuy rằng nhiệm vụ mỗi ngày của Vương Nghị chỉ là dọn dẹp và chặt cây thành từng đoạn nhưng hắn vẫn rất vui vẻ.

Lão Mặc ngồi vắt chân ở trong sân, nhìn bóng lưng Vương Nghị chạy tới chạy lui.

Lão có chút kinh ngạc:

“Mỗi ngày ta đều giao việc cho ngươi, ngươi không cảm thấy buồn phiền sao?”

“Không

“Vì sao?”

“Tiên sinh đã từng dạy trước đắng sau ngọt, làm bất kì chuyện gì cũng không nên lo lắng gấp gáp”

Lão Mặc:

“Hắn đúng là người hiểu lý lẽ, hắn nói gì ngươi cũng nghe sao?”

“Đương nhiên rồi”

Lão Mặc bỗng nhiên hứng thú:

“Vậy bây giờ ngươi cảm thấy ta hay tiên sinh của ngươi lợi hại hơn.

Vương Nghị thốt ra:

“Đương nhiên vẫn là tiên sinh

“Tuy rằng ngài rất lợi hại nhưng tiên sinh của ta đã sớm đoán biết được hết tất cả chuyện này”

Lần đầu tiên sắc mặt lạnh như băng của lão Mặc có biến hóa.

Vương Nghị tiếp tục nói:

“Lúc trước, ta không được trúng tuyển vào học viện, tiên sinh đã nói với ta rằng cơ duyên của ta là ở phía sau.

Sau đó ta gặp ngài, cho nên có thể nói tiên sinh của ta đã sớm dự đoán được tất cả mọi chuyện”

Lão Mặc nhíu mày:

“Cái gì!?”

Vương Nghị gật đầu:

“Đúng vậy, tiên sinh đã biết trước từ lâu”

“Hắn là một người bị trời phạt, làm sao có thể nhìn trộm thiên cơ?” Vương Nghị hừ một tiếng:

“Tiên sinh rất lợi hại, ngài hoàn toàn không tưởng tượng được đâu.

“Hắt xì!”

Lý Bình An ở cách xa đó vạn dặm hắt xì nhẹ một cái.

Tính đến lúc này thì thời gian đã qua bảy tám ngày, mặt sông nổi lên màn sương mù mịt. Bốn phía trắng xóa, tầm nhìn rất thấp, nước cũng đục ngầu khiến cho mọi người rất khó chịu. Nhưng những điều này hoàn toàn không ảnh hưởng đến Lý Bình An.

Hắn là một quái nhân, đó là điều mà những người khác trên thuyền đánh giá về Lý Bình An.

Mỗi ngày, thức dậy đúng giờ, đi ngủ đúng giờ.

Khi nào thì nhắm mắt quan tưởng, khi nào thì đi dạo bên ngoài.

Khi nào đi boong thuyền, khi nào kéo đàn nhị.

Đều được lên lịch trình sắp xếp cẩn thận.

Thỉnh thoảng hắn nhàn rỗi sẽ lặng lẽ ngồi ở một chỗ nghe mọi người trên thuyền trò chuyện. Cũng đôi khi hắn đáp lời, nhưng đại đa số thời gian đều là nhắm mắt suy ngẫm.

Không ai biết hắn đang nghĩ gì.

Lại một đêm nữa.

Lý Bình An ngồi bên cạnh Lão Ngưu, ngâm nga một bài hát.

“Lão Ngưu, chúng ta đưa trả hạt giống Phù Tang xong thì về nhà đi, được không? Lão Ngưu: “Ưm…”

“Ngươi muốn đi nhìn xung quanh một chút sao? Đi đâu?”

“Um… ò…um… ò”

“Được, ngươi muốn đi đâu thì chúng ta sẽ đi đó.

Ta nghe người ta nói Cửu Châu rất lớn, lớn đến nỗi cả đời cũng không đi hết.

Nhưng cũng may chúng ta có tay nghề, cũng không sợ chết đói, tuổi thọ cũng dài.

Vậy chúng ta cứ từ từ đi, lúc nào mệt mỏi thì trở về.

Lão Ngưu ngươi sẽ luôn ở bên cạnh ta chứ?”

“Um… ò”

“Đại ca, có một chiếc thuyền đã theo sau chúng ta ba bốn ngày rồi, không phải là cướp thuyền chứ?”

Tiểu Đông có chút lo lắng.

“Sợ cái gì? Những người trên thuyền chúng ta có người nào là tay không dính máu”

Chủ Thuyền chẳng thèm để ý.

“Ta chỉ sợ bọn họ ở sau lưng giở trò”

Chủ Thuyền do dự một chút:

“Lái thuyền lại gần.

“Được!”

Hai chiếc thuyền dần dần tới gần nhau, chủ thuyền liếc mắt nhìn boong thuyền, không thấy có

bóng người.

Đây là một chiếc thuyền trở hàng thông thường dùng để vận chuyển lương thực quy mô lớn. “Này, những bằng hữu trên thuyền”

Chủ Thuyền hô lớn một tiếng.

Nghe âm thanh của chủ thuyền, có thể nhận ra đây là một người luyện võ có kinh nghiệm dày dặn, giọng nói rành mạch, vang dội.

Giọng nói vang vọng quanh quẩn trên mặt sông nhưng không nghe thấy bên kia trả lời.

“Đại ca… có gì đó không đúng”

Tiểu Đông nhíu mày nói.

“Lên thuyền nhìn xem thế nào!”

Lúc này hai chiếc thuyền đã đến rất gần nhau.

Tiểu Đông và một thuyền viên khác nhảy lên boong thuyền chở hàng kia.

“Có ai không?”

Vẫn không có ai trả lời.

Trên thuyền vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến đáng sợ.

Hai người không hiểu vì sao, cảm thấy căng thẳng, tay sờ đao, cẩn thận bước vào khoang thuyền. Chủ thuyền nhìn chiếc thuyền chở hàng kia, đợi một lát rồi gọi:

“Tiểu Đông!”

Nhưng nhận được chính là sự im lặng.

Chủ thuyền căng thẳng, ý thức được sự tình có điều không ổn.

Lại hét lên vài tiếng.

Trong khoang thuyền, Lý Bình An đang ngồi thiền định thì bỗng nhiên cảm nhận được sự bất thường của “Hiệp khách”.

Đầu bút tỏa ra ánh sáng dìu dịu và nhiệt độ ấm áp.

Sương trắng tràn ngập, sóng sâu thăm thẳm, thuyền lênh đênh chìm nổi như lá trúc giữa dòng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right