Chương 101: Ở học viện từng nhìn thấy tiên sinh

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,381 lượt đọc

Chương 101: Ở học viện từng nhìn thấy tiên sinh

2210 chữ

Sương trắng tràn ngập khiến cho không khí trở nên vô cùng ngột ngạt.

Sương mù ẩm ướt giống như là chướng khí càng lúc càng dày khiến trời càng tối. Sương mù dày như vô cùng vô tận giống như nước từ trên bầu trời trút xuống.

Chủ thuyền nghe thấy rõ tiếng trái tim mình đập “thình thịch”.

Một hơi thở nguy hiểm ập tới.

“Có chuyện gì vậy?”

“Đã xảy ra chuyện gì thế!”

Một nhóm người vội vã chui ra từ trong khoang thuyền.

“Chiếc thuyền kia có vấn đề!”

Lý Bình An đi ra chậm rãi theo đám người, cây bút “Hiệp khách” bên người tản ra hơi thở bất an. “Chúng ta đi xem thử một chút! Chúng ta có nhiều người như vậy có gì phải sợ?”

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Lập tức có mấy bóng người nhảy lên chiếc thuyền chở hàng kia, họ đang định chui vào khoang thuyền.

Cửa khoang thuyền bị một lực rất lớn phá tung ra.

Thứ hiện ra trước mắt mọi người là một con rắn lớn vảy trắng, chính xác thì đó là quái vật mặt người thân rắn, mức độ quỷ dị không thua gì nhìn thấy một con chim mọc đầu hổ.

Khiến cho thị giác mọi người chấn động cực lớn, biểu cảm trên mặt mọi người đột ngột thay đổi đều không tự chủ được mà lui về phía sau.

Khuôn mặt trên thân rắn quái dị còn phun ra đầu lưỡi.

Khuôn mặt này có làn da trắng hếu, dưới ánh trăng chiếu rọi giống như làn da của người bệnh yếu

ớt càng khiến cho mọi người cảm giác lạnh lẽo đáng sợ.

Đây là yêu quái gì vậy!?

Con xà yêu uốn éo thân hình rồi lặn vào trong nước.

Đến khi mọi người kịp phản ứng thì bóng dáng xà yêu đã sớm biến mất.

Chủ thuyền vội vàng đỡ Tiểu Đông dậy.

Hai người Tiểu Đông không có gì đáng ngại, chỉ là bị ngất đi.

Trải qua chuyện này, trong lòng mọi người trên thuyền đều vô cùng sợ hãi, lo lắng xà yêu kia sẽ tấn công lần nữa nên thuyền vội vàng tăng nhanh tốc độ.

“Chết tiệt, đó là thứ gì vậy? Con mẹ nó đáng sợ quá”

“Có phải là hóa xà trong truyền thuyết không?” “Nó có quay lại không”

Trong khoang thuyền, mọi người bàn luận ầm ĩ.

Bọn họ đều đã trải qua là những ngày liếm máu trên lưỡi đao nếu như gặp phải đạo tặc cướp đường gì đó thì họ sẽ không sợ hãi.

Nhưng những điều ma quái, thần thần quỷ quỷ này nằm ngoài phạm vi nhận thức của bọn họ. May mắn thay không có ai thiệt mạng.

Con rắn kia chỉ khiến hai người Tiểu Đông choáng váng, cũng không làm bọn họ bị thương. Những ngày kế tiếp cũng đều bình an không có chuyện gì xảy ra, mọi người dần dần thả lỏng hơn. Bắt đầu quên dần chuyện này ném nó ra sau đầu.

Chỉ có Lý Bình An âm thầm đề cao cảnh giác.

Chiếc bút “Hiệp khách” thỉnh thoảng vẫn phát ra chuyển động bất thường.

Rất rõ ràng là con xà yêu kia không hoàn toàn rời đi mà vẫn luôn đi theo thuyền của bọn họ.

Lại là một buổi sáng sớm, Lý Bình An từ trong quan tưởng phục hồi lại tinh thần.

Thuyền đi tới nơi này nước dường như chảy xiết hơn, thân thuyền lắc lư nhiều hơn.

“Ăn ít cháo đi”

Thảo Thượng Phi đi tới cạnh Lý Bình An, trên tay hắn bưng một bát cháo.

Thuyền lắc lư nhưng bát cháo trong tay hắn vẫn rất ổn định.

Người này có chút công phu.

Thảo Thượng Phi cũng đi đến Quảng Lăng phủ, theo như hắn nói là về nhà thăm người thân.

Thảo Thượng Phi biết Lý Bình An cũng muốn đi Quảng Lăng phủ nên hắn thân thiết với Lý Bình An

Thuyền này tuy nói là đi Quảng Lăng phủ nhưng trên thực tế người muốn đi tới tận Quảng Lăng phủ lại không mấy ai, những người khác đều là tiện đường đi đến những nơi khác.

Thảo Thượng Phi hào sảng mạnh miệng:

“Ngươi yên tâm, có Thảo Thượng Phi ta, bảo đảm ngươi bình an vô sự”

Lý Bình An mỉm cười, không khỏi nhớ tới Lưu Nhị ở bốn trấn An Bắc.

Hai người này có chút điểm chung.

Buổi tối, Lý Bình An nấu mấy món cá.

Quy tắc khi ăn cá trên thuyền chính là không thể lật mặt, ám chỉ thuyền sẽ bị lật.

Trước tiên phải ăn hết mặt phía trên, sau đó gỡ bỏ xương rồi mới ăn mặt còn lại.

Tương tự như vậy còn có quy tắc người họ Trần không thể ngồi thuyền vì trần và trầm (chìm) đồng

âm.

Đó là những quy củ rất thú vị.

Nơi nào có người, nơi đó có giang hồ.

Bên trong khoang thuyền cũng phân lớn nhỏ.

Ví dụ như người có bản lĩnh sẽ được ngủ ở bên trong, người không có bản lĩnh chỉ có thể ngủ ở bên ngoài.

Mỗi ngày ở trên thuyền mọi người không có việc gì làm thì sẽ tìm một người để bắt nạt tạo niềm

vui.

Vì Lý Bình An biết nấu cơm cho nên được chủ thuyền quan tâm đặc biệt, cũng không có ai đi bắt nạt hán.

Tục ngữ đã nói: Đắc tội với ai cũng đừng đắc tội với đầu bếp, vì không ai biết họ sẽ thêm gì vào bữa ăn của bạn.

“Này, các ngươi đã nghe nói về chuyện Trương gia ở kinh thành bị diệt môn chưa?”

Một hôm, trong khi đang trò chuyện, tên mặt sẹo bỗng nhiên nói.

Mặt sẹo là tên cướp có tiền thưởng cao nhất trên bảng truy nã, nghe nói hắn đã giết năm sáu bộ khoái.

Hắn được đám người xấu tôn làm kẻ đứng đầu.

“Chuyện này ai mà không biết, trong một ngày toàn bộ bốn huynh đệ đều chết thảm. “Nghe nói Trương Đức Minh đã là võ giả đạt đến cảnh giới tứ phẩm rồi.

Mặt sẹo nói:

“Vậy các ngươi có biết người giết hắn là ai không?”

Có người nói:

“Ta chưa từng nghe nói về người này

“Đúng rồi, ta nghe nói hình như đó là một người mù!”

Người khác nói theo.

Hắn ở trong ngục giam của Cẩm Y vệ giết chết Cẩm Y vệ, ra ngoài thì đi giết chết cả nhà Cẩm Y vệ. Tin tức này có thể nói là tương đối chấn động.

Cho nên mọi người cũng biết ít nhiều, chỉ là biết không đầy đủ.

“Ta nghe nói nam nhân đó là một tên sát nhân điên loạn, hắn thấy ai ngứa mắt thì sẽ giết ngay!

Hắn ngồi cùng bàn với một tiểu hài tử nhưng vì tiểu hài tử đó không rót rượu mời hắn vì thế hắn đã

giết chết toàn bộ nhà tiểu hài tử ở đó”

Lời đồn càng truyền càng khoa trương.

Mọi người mồm năm miệng mười bàn tán xôn xao, đột nhiên toàn bộ ánh mắt đều rơi vào trên người Lý Bình An.

“Ở đây không phải chúng ta có một người mù sao?”

Lý Bình An bình tĩnh cười nói:

“Trên đời này có rất nhiều người mù.

Mọi người cảm thấy đúng.

Lúc này lại có người khác nói:

“Nghe nói hắn còn cầm một cây gậy trúc xanh”

Gậy trúc?

Một lần nữa ánh mắt mọi người lại rơi vào trên gậy trúc trong tay Lý Bình An.

“Có rất nhiều người dùng gậy trúc màu xanh mà.

Mọi người cũng cảm thấy có lý.

Mọi người lại tiếp tục trao đổi tin tức cho nhau, nhanh chóng rút ra hình tượng hoàn chỉnh của người

no.

“Đúng rồi, ta nghe người ta nói hắn còn đeo đàn nhị trên lưng”

Lý Bình An sờ sờ đàn nhị sau lưng:

“Người biết kéo đàn nhị… cũng rất nhiều”

“Và dắt theo một con trâu nữa”

Lý Bình An mím môi:

“Trên đời này cũng rất nhiều trâu bò.

Tất cả mọi người đột nhiên im lặng.

“.. Người đó hình như tên là Lý Bình An.

Bỗng nhiên Lý Bình An như có thêm sức mạnh, tự tin nói:

“Ta đã nói các ngươi hiểu lầm rồi!

Ta không phải tên Lý Bình An, không tin các ngươi hỏi Thảo Thượng Phi tên của ta là gì”

Thảo Thượng Phi nói:

“Hắn tên là Cảnh Dục!”

Ngoại trừ gặp phải xà yêu, hành trình lần này cũng coi như là thuận lợi.

Ngày hôm đó, họ nhìn thấy một bến đò vừa bẩn vừa loạn phía xa xa.

Bọn họ đều là những kẻ có tiền án trên người, không thể xuống bến đò lớn ở Quảng Lăng phủ. Cho nên thuyền chỉ có thể đi đường vòng đến Quy Đà thành, từ Quy Đà thành đến Quảng Lăng phủ còn cần hơn hai mươi ngày đường nữa.

Chủ thuyền nói với mọi người:

“Quy Đà thành nhỏ không có chỗ nào chơi vui.

Ở đây chỉ có đền thờ Quy thần, các vị có thể đi bái một lạy xin bình an.

Mọi người lần lượt cầm hành lý của mình rồi xuống thuyền.

“Các vị, có duyên gặp lại!”

Chủ thuyền chắp tay.

Mọi người lần lượt đáp lễ.

“Bình An,

đi thôi!”

Thảo Thượng Phi quay đầu kêu lên.

Lý Bình An xuống thuyền, đứng ở bên bờ sông không rời đi.

“Không vội, chờ một thứ”

“Chờ cái gì?”

Thảo Thượng Phi khó hiểu.

Xà yêu vẫn luôn đi theo phía sau thuyền, Lý Bình An vốn tưởng rằng xà yêu này là chạy theo thuyền nào có người.

Nhưng bây giờ xuống thuyền, hắn lại phát hiện xà yêu này giống như nhắm vào mình.

Một khi đã như vậy, hắn nghĩ rằng tốt nhất là giải quyết luôn lúc này cho đỡ rắc rối về sau. Ngón tay Lý Bình An kẹp tờ giấy có một chữ “Xá”.

Đây là chữ một ngày trước hắn vừa viết xong, tuy rằng hắn có trượng đao trong tay nhưng nhất

định không thể khinh thường khi đối phó với những yêu ma này.

Nước sông vỗ vào bờ, nước bắn lên tạo thành từng vòng gợn sóng. “Ra đây đi”

Một lát sau, một đôi tay xương trắng vươn ra từ trong nước.

Sau đó là một cái đầu người và thân rắn đầy lân trắng nhô lên khỏi mặt nước.

Thảo Thượng Phi ngồi bịch mông dưới đất, nhìn cái đầu dữ tợn, thân rắn cuồn cuộn trong nước

Hắn sợ tới mức suýt nữa són ra quần.

Sau đó, hắn phản ứng rất nhanh, kéo Lý Bình An chạy.

“Huynh đệ, chạy mau!”

Không kéo được Lý Bình An chạy, hắn bất đắc dĩ nhảy lên mấy cái rồi tiếp đất cách đó mấy trượng.

Danh hiệu Thảo Thượng Phi (bay trên cỏ) thật sự không phải là hư truyền.

Tay Lý Bình An vẫn nắm chữ “Xá” và cầm chuôi đạo.

“Hai chúng ta có thù oán gì?”

Xà yêu lắc đầu.

“Vậy tại sao ngươi đi theo ta?”

“Ngươi… ngươi là người rất kì quái”

Giọng nói xà yêu khàn khàn trầm thấp nghe rất kì dị.

Giống như là giọng khi ai đó có một cục đờm lớn mắc kẹt trong cổ họng.

Lý Bình An hơi nhíu mày, con xà yêu này đang chửi mình sao?

Xà yêu nhìn thấy Lý Bình An chuẩn bị ra tay thì vội vàng nói:

“Ta… ở học viện từng… nhìn thấy tiên sinh…”

“Học viện?”

“Chỉ trong một đêm tiên sinh đã câu được bốn con cá trong hồ, ngài cũng đã cho Xuân Thu và Hạ Thiền một đại tạo hoá.

Cho nên… ta đã len lén đi theo tiên sinh, xem ta có thể nhận được một ít chỉ điểm từ ngài hay không”

Hữu giáo vô loại.

Lý Bình An đã nghe Cảnh Dục nói qua.

Ở trong học viện, ngươi còn có thể nhìn thấy gấu chó chưa hóa hình ôm sách đến học đường. Hình ảnh đó muốn bao nhiêu quỷ dị có bấy nhiêu quỷ dị.

“Đã là đệ tử của học viện, vì sao ngươi còn vô cớ hại người?”

Xà yêu đáp:

“Tại hạ không phải vô cớ hại người, bọn họ gieo nhân nào thì gặp quả đó, trên người bọn họ đều là quả ác.

Tại hạ và học viện có một thoả thuận, ước định rằng mỗi tháng ta có thể ăn tối đa bốn tên ác nhân có ít nhất bốn quả ác.

Lúc trước, trên chiếc thuyền chở hàng đó là một đám đạo tặc chuyên giết người cướp hàng, quả ác quá nặng.

Ta không nhịn được… ăn hết rồi…

Mong tiên sinh đừng thông báo cho học viện, nếu không tại hạ sẽ bị phạt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right