Chương 102: Quy Đà thành
1536 chữ
Có rất ít người biết về việc Lý Bình An đã đến học viện.
Còn chuyện tặng cá cho Xuân Thu và Hạ Thiền thì ngoại trừ người trong cuộc cũng chỉ có Cảnh Dục biết sự việc.
Từ điểm này mà nói thì lời của xà yêu có thể tin được.
Xà yêu thấy Lý Bình An không đề phòng mình nữa thì nở nụ cười hiền lành.
Chỉ là hắn cười còn xấu hơn cả khóc, trông rất đáng sợ.
“Ngươi vẫn nên trở về đi, ta hoàn toàn không biết gì về chuyện tu hành, đừng uổng phí công sức. Xà yêu do dự một chút:
“Tại hạ đã đi đến tận đây rồi thì vẫn nên tiễn tiên sinh đến tận Quảng Lăng phủ.
Thứ nhất, trên đường đi khó tránh khỏi những kẻ có ý đồ trộm cắp hoặc quấy rầy tiên sinh thanh
tu.
Mặc dù bản lĩnh tại hạ không lớn nhưng đối phó với hạng người cướp gà trộm chó này vẫn đủ dùng.
Thứ hai, nếu lão sư hỏi tới ta cũng có một cái lý do để trả lời”
Chỉ sợ điều thứ hai mới là chủ yếu nhất.
Lý Bình An đoán được tâm tư của đối phương, nhưng cũng không vạch trần.
Dù sao đối phương cũng là người của học viện, hắn cũng nên ưu ái một chút vì tính ra hắn đã nợ nhân tình của học viện.
“Vậy thì tùy ngươi, nhưng bộ dạng này của ngươi rất dọa người”
Lúc này Xà yêu biến hóa ra tứ chi, chỉ là làn da trên người vẫn rất tái nhợt.
Xà yêu không biết dùng pháp khí gì mà lấy ra được một cái áo choàng màu đen khoác lên trên người, bắt chước dáng vẻ của con người, chắp tay nói:
“Tại hạ là đệ tử học viện, tên gọi là Tử Phòng” Tử Phòng (buồng trứng)?
Lý Bình An mỉm cười, cái tên rất hay.
Thảo Thượng Phi rất phản đối việc có thêm một yêu quái đồng hành.
Lý Bình An phải đưa ra rất nhiều lời cam đoan, đảm bảo xà yêu sẽ không vô duyên vô cớ đả thương người, thì Thảo Thượng Phi mới hơi an tâm.
Tử Phòng thề son sắt: Chỉ ăn người có quả ác.
Thảo Thượng Phi không có quả ác, cho nên xà yêu sẽ không ăn hắn.
Lý Bình An có chút tò mò:
Ngươi có thể nhìn ra một người có quả ác hay thiện sao?”
Tử Phòng gật đầu:
“Khi ta vừa xuất hiện linh trí thì đã có được thiên phú này.
Trong một lần ta đi du lịch, tình cờ gặp Chung sư phụ.
Lão sư nói thiên tư của ta thông minh, là mầm non tốt để tu hành.
Vì thế, lão sư hỏi ta có đồng ý vào học viện tu hành hay không”
Quả nhiên, bất kì cá thể nào muốn trúng tuyển vào học viện tuyệt đối phải có thiên phú hoặc năng lực đặc thù nào đó.
“Vậy ta có quả ác nhiều hơn hay là quả thiện nhiều hơn?”
Lý Bình An lại hỏi.
Tử Phòng cung kính nói:
“Tiên sinh không có quả ác”
“A, chẳng lẽ tất cả đều là quả thiện?”
“Tiên sinh cũng không có quả thiện, không thiện không ác, Tử Phòng không nhìn ra cái gì hết.
Lý Bình An hơi kinh ngạc.
Hắn nhớ tới lúc trước, phó giám Khâm Thiên giám đã từng nói mình là người bị trời phạt không có nghiệp chướng nhân quả.
Có lẽ liên quan đến chuyện này.
Trách không được Tử Phòng cảm thấy mình là người kỳ quái.
Tử Phòng thầm nghĩ:
“Tiên sinh nhất định là người có đại thần thông!”
Từ trước đến giờ, Tử Phòng mới chỉ nhìn không thấu nhân quả thiện ác của hai người.
Một người là lão sư Chung sư phụ, một người là viện trưởng học viện.
Bây giờ có thêm một người, là Lý Bình An.
Tại Quy Đà thành.
Quy Đà thành là một hòn đảo nhỏ bị cô lập, ba mặt đều là nước.
Hình dáng thành giống như một con rùa, vì thế nó thường được người dân ở đây gọi là “Ủng thành”, dân gian gọi là “Quy Đà thành” (rùa cõng thành).
Truyền thuyết kể rằng, hè về Ủng thành ngập trong nước lũ, những cơn sóng lớn cao vượt quá chiều cao cây cối.
Cho nên Quy thần đã cõng thành, để Ủng thành vĩnh viễn không còn bị lũ lụt.
Lý Bình An muốn ở lại đây thêm vài ngày.
Hắn hiếm khi mới đi ra ngoài một chuyến, đương nhiên là muốn đi xung quanh, mở mang kiến thức.
Mấu chốt nhất là nghe Thảo Thượng Phi nói Quy Đà thành có món lẩu rất tuyệt.
Hơn nữa thời tiết đang chuyển lạnh, thích hợp ăn vài món ăn nhúng trong nồi đồng, uống một chén rượu.
Mưa rào đến muộn, trời trở lạnh, gió thu xào xạc.
Nhìn vào trong sân đình, tiếng cười nói vui vẻ, hạnh phúc hòa thuận.
Một bát tương vừng trộn nấm hương, ba đĩa cừu béo, rượu đầy bình.
Nồi đồng sáng bóng, nước dùng bên trong thơm ngào ngạt, khói trắng nghi ngút, dầu cay bóng đỏ. Thịt vừa mềm vừa đàn hồi.
Miếng thịt tươi và dày được thái thành dải dài như dưa chuột.
Hành tây, rau hẹ, dầu mè…
Vị giác của Lý Bình An bắt đầu bị kích thích.
Sau khi đi qua bến đò, họ đi bộ vào trong thành.
Nhưng không khí trong thành không náo nhiệt như trong tưởng tượng.
Dân chúng Quy Đà thành phần lớn đều là người ít nói, đi tới đi lui lộ ra một sự yên tĩnh kì quái.
Khắp nơi có thể thấy được các toà kiến trúc có tạo hình rùa thần, còn có một số bức tượng được trang trí phụ kiện kỳ quái.
Bức tượng rùa thần khổng lồ nhìn xuống tòa thành nhỏ này toả ra một cảm giác áp bức quỷ dị. Thảo Thượng Phi giải thích:
“Quy Đà thành bởi vì được Quy thần phù hộ mới mưa thuận gió hòa, bách tính an cư lạc nghiệp.
Cho nên quan lại và người dân địa phương không ai không thờ phụng Quy thần, coi Quy thần là thần quan trọng nhất.
Thậm chí còn có một giáo hội đặc biệt tên là “Quy Thần giáo”.
Ở nơi này, quyền lực của giáo chủ Quy Thần giáo thậm chí còn lớn hơn huyện lệnh địa phương. Nếu như ở Quy Đà thành có người không tôn kính Quy thần, nhẹ thì đầu rơi xuống đất, nặng thì người thân dòng tộc đều phải chịu liên lụy”
“Quan phủ mặc kệ sao?”
“Mọi việc đều có hai mặt, tuy rằng Quy Thần giáo ngang ngược nhưng lại có tác dụng không nhỏ
đối với sự phát triển của Quy Đà thành.
Hơn nữa, nhờ danh Quy thần nên Quy Đà thành rất có danh vọng so với các vùng xung quanh. Nếu không, không ai có thể nhớ tới một cái thành nhỏ này.
Bởi vậy mỗi năm đều nhận được phân bổ, thu được thuế má gấp mấy lần các huyện khác.
Lý Bình An suy nghĩ, gật gật đầu.
Thế gian này cho tới bây giờ đều không phải cứ rõ ràng đen là đen, trắng là trắng mà là xen kẽ thành một màu xám tro.
Ba người đều đã đói bụng.
Thảo Thượng Phi dẫn đường đi vào một quán trọ ven đường.
Vào mùa đông, lẩu là món phổ biến khắp nơi, dân gian có phong tục “mùa đông ấm áp”.
Thường xuyên có người tổ chức ăn lẩu kiểu “hội lò sưởi”.
Những gì con người có thể ăn hầu như đều có thể nhúng lẩu.
“Ta nói cho ngươi biết,lẩu của quán này tuyệt lắm! Lúc trước ta đã ăn qua một, lần sau đó ta không thể ăn lẩu ở nơi khác nữa”
Thảo Thượng Phi rất hào hứng.
Ngay sau đó, tiểu nhị bưng lên một chiếc nồi đồng nóng hôi hổi, hơi nóng cuồn cuộn.
Thịt dê, thịt viên, đậu phụ, các loại rau dưa sôi sùng sục trong nồi đồng, mùi thơm tỏa ra bốn phía, xông thẳng vào mũi làm người ta thèm nhỏ dãi.
Trong túi Lý Bình An không có tiền nên hắn hơi xấu hổ, cũng may lúc Tử Phòng ra ngoài có mang đủ bạc.
Lý Bình An viết giấy nợ hứa lúc có tiền sẽ trả lại cho hắn.
Dù sao hắn cũng chỉ là một tiểu xà yêu, lợi tức mỗi tháng ở học viện cũng không nhiều.
Tiểu nhị bưng một nồi lẩu khác đi ra sân, đặt nồi lẩu trước mặt lão Ngưu, miệng lẩm bẩm.
“Con mẹ nó đúng thật là kỳ quái, lần đầu ta gặp người cho trâu ăn bằng nồi”
Lão Ngưu trợn trắng mắt, thứ người không có kiến thức này