Chương 103: Bái thầ
ngon lành.
Quây quần bên bếp lửa reo vui, đủ loại hương vị tan trong nồi đồng nhỏ. Lý Bình An gắp vài miếng thịt dê nhúng vào bát tương vừng, ăn một cách Gia vị ăn kèm của Thảo Thượng Phi rất đơn giản, là dầu vừng và tỏi băm. “Tử Phòng ngươi cảm thấy Quy thần ở đây có phải là thần chính thống thực sự không?”
Tử Phòng nói:
“Trong lãnh thổ của Đại Tùy còn có rất nhiều thần như này.
Trong thời kì Đại Tùy quốc lực cường thịnh, bất kì sơn thần hay giang thần đều phải được chính thức tán thành công nhận mới có thể chứng đạo thành danh”
Lý Bình An lại gắp mấy miếng thịt dê.
Tử Phòng tiếp tục nói:
“Nhưng hiện tại, thực lực của Đại Tùy suy yếu, đủ loại thần xuất hiện nhưng những vị thần này
không phải là thần chính thống.
Đại Tùy không đủ lực để quản, vì thế chỉ cần không gây loạn quá lớn thì sẽ mặc kệ”
Lý Bình An gật đầu đồng ý, lại dùng đũa vớt một miếng thức ăn lớn.
Tử Phòng tiếp tục:
“Điều này ở một số nơi quả thật sẽ mang đến chỗ tốt cho dân chúng, nhưng có nơi vì mất đi sự kiểm soát mà dần dần sẽ làm một số chuyện khác người”
“Quá đúng, nói trúng trọng tâm.
Lý Bình An nhét miếng thịt trong đĩa vào miệng.
Nghe được lời khen ngợi của Lý Bình An, sắc mặt của Tử Phòng rất vui mừng, ngay lập tức nói không ngừng.
Lý Bình An vừa gật đầu đồng ý, vừa cùng Thảo Thượng Phi không ngừng gia đũa không ngừng vớt đồ ăn trong nồi đồng.
Tử Phòng nói ra toàn bộ ý kiến của mình, thấy hai người Lý Bình An ăn ngon quá nên hắn cũng cảm thấy đói bụng, đang chuẩn bị ăn một ít gì đó.
Cúi đầu nhìn xuống nồi.
(000)...
“Mấy đĩa thịt lớn đâu mất rồi?”
Ăn uống no đủ, nhìn sắc trời không còn sớm.
Nhóm người Lý Bình An chuẩn bị nghỉ ngơi một đêm, ngày mai sẽ đi dạo xung quanh. Chưởng quỹ cho bọn họ thuê hai gian phòng.
Phòng không có chỗ nào để nói, tất cả đều bình thường.
Chỉ là góc đông nam trong phòng có bày điện thờ Quy thần, điều này khá kì lạ.
Chưởng quỹ giới thiệu cho ba người:
“Đất là quy định của Quy Đà thành chúng ta, bất kể là khách nhân từ bên ngoài đến hay là người dân địa phương đều phải thờ cúng tượng Quy thần lão gia.
Mỗi ngày các vị đều phải dâng hương bái lạy tượng thần, nếu không ta không dám cho các ngươi thuê phòng này.
Quy thần lão gia cũng sẽ tìm các ngươi gây rắc rối”
Tử Phòng thấp giọng nói:
“Ồ, ta không bái lạy nó thì ta sẽ gặp rắc rối? Đây là đạo lý gì?
Chưởng quỹ vội nói:
“Khách nhân không nên nói bậy, phạm vào kiêng kị!!
Vài năm trước, quan chủ bộ mới tới Quy Đà thành nhậm chức, tuyên bố muốn diệt trừ Quy thần lão gia.
Kết quả cả nhà già trẻ vị quan này đều chết không rõ nguyên nhân.
Một số khách nhân không tin Quy thần lão gia, không dâng hương cho Quy Thần giáo đều không có kết quả gì tốt.”
Lý Bình An không nghĩ Quy thần lại kiêu ngạo như thế.
Nếu ai không dâng hương sẽ lấy mạng người đó.
Từ đó có thể thấy được sự thối nát không chỉ xảy ra với những quan lại trong triều của nhà Đại Tùy hay là đối với quan lại châu phủ huyện sơn dã, giang hà.
Mà còn cả các quy tắc giáo lý của các thần giáo, đều đã đến trình độ không thể không sửa trị. Lão hoàng đế có lẽ cũng đã nhận ra những điều này.
Cho nên những năm gần đây lão vẫn luôn lót đường cho người nối nghiệp là Liễu Vận, hy vọng sau khi nàng kế vị có thể cải cách trừ hại cho dân.
Trước khi đi, chưởng quầy lại dặn đi dặn lại mấy lần.
Tuyệt đối không thể bỏ bê việc dâng hương cho Quy thần lão gia, sau đó hắn mới bồn chồn rời đi.
Tử Phòng dùng lời chính trực:
“Ta là đệ tử Nho gia, sao có thể cúng bái loại dã thần vớ vẩn này”
Lý Bình An cũng không quan tâm lắm, theo hắn, nhập gia tùy tục.
Tốt nhất là không nên gây rắc rối, đã là quy định thì cứ làm như vậy đi.
Huống chi đây còn là địa bàn người ta, thắp nén hương cũng không tốn tiền.
Các thần linh cáo mệnh được phong tước vị được tôn thờ có thể hưởng thụ hương khói thờ cúng, mượn nhờ vào sức mạnh hương nhang này để tiếp tục tu hành.
Những thần linh này phần lớn là anh hùng nhân kiệt ở nơi đó hay các sinh linh tự nhiên ở địa phương đã mất. Hoặc là “ngũ tiên: Hồ Hoàng, Bạch Liễu, Tửu Hồng, Hồ Thuỷ và Hồi Hường” phổ biến ở vùng sâu vùng xa.
Tự ý xây miếu dùng hương khói mà người dân dâng lên để tu hành là danh bất chính ngôn bất
thuận.
Tuy hình thức thì không có gì khác biệt với việc thờ cúng của Phật gia.
Nhưng rõ ràng Quy thần của Quy Đà thành này không được thụ phong chính thức.
Nhưng cũng có thể giống như sơn thần, thủy thần, có thể khống chế một vùng đất, giữ cho mưa thuận gió hoà.
Lý Bình An cầm trong tay ba nén nhang làm lễ ba lạy trước điện thờ.
Đã lạy thì đương nhiên không thể lạy không.
Lý Bình An mặc niệm trong lòng:
“Phù hộ bình an, vô tai vô nạn, vạn sự như ý!”
Hắn nói xong, cắm ba cây hương vào trong lư hương.
Sau đó, Lý Bình An rõ ràng cảm nhận được hơi thở trong người bị kéo ra một sợi.
Giống như là một giọt nước bị bắn ra khỏi chậu nước.
Tuy rằng điều này rất mơ hồ nhưng vẫn bị hắn nhạy bén phát hiện ra được.
Đây chẳng lẽ chính là hương hoả chi lực?
Hơi thở mơ hồ bị kéo ra kia phiêu đãng trôi đi.
Quy Đà thành.
Mặt nước Ninh giang rộng lớn cuồn cuộn nổi lên từng đợt sóng trắng như tuyết, dâng lên hạ xuống.
Khác với mặt sông sóng cuộn mãnh liệt, dưới lòng sông lại vô cùng yên tĩnh.
Ở nơi đó có một tòa phủ đệ hùng vĩ đứng sừng sững.
Trên cửa lớn đứng thẳng một tấm biển.
Trên đó viết bốn chữ to: Càn Khôn phủ.
Trong điện có một vị lão giả áo xanh ngồi trên chiếc ngai chạm ngọc sơn son thếp vàng.
Phía bên dưới, vũ nữ ca múa hoà nhã, ống tay áo tung bay.
Chuông gõ khánh đánh, tiếng nhạc du dương.
Khói đàn hương lượn lờ.
Kỳ quái chính là phủ đệ này rõ ràng nằm ở dưới nước nhưng trong điện lại không tìm thấy dấu vết
nào của nước, như là một tòa biệt phủ giàu có trên đất liền.
Thần kỳ vô cùng.
Trên mặt lão giả áo xanh vui vẻ như tắm trong gió xuân, lão chính là Quy thần được người dân Quy
Đà thành thờ cúng mỗi ngày tại nhà.
Hắn đã tu hành mấy trăm năm ở Quy Đà thành, thọ nguyên đã đến cực hạn.
Ai ngờ một lần ngẫu nhiên gặp được hai vị đại năng lấy Quy Đà thành làm bàn đấu cờ.
Lão rùa này vô tình được ban cho tạo hoá, mới có thành tựu như ngày hôm nay.
Hắn còn được một vị đại năng trong đó ban cho cái tên “Ninh Yến”.
Ninh Yến đứng lên tay giơ ly rượu: “Ly này ta kính mọi người!”
“Kính Quy thần gia!”
Mọi người đồng thanh kêu lên.
Những người trong đại sảnh đều không phải là người bình thường.
Người thứ nhất ngoài cùng bên trái chính là con trai độc nhất của hắn, tên là Ninh Thiết Trụ.
Lúc con trai mới được sinh ra, không cần nói cũng biết Ninh Yến vô cùng sung sướng.
Đặt tên con là Ninh Trường Thanh.
Kết quả mệnh cách của hắn không suôn sẻ, suýt nữa thì chết non.
Sau đó bất đắc dĩ phải đổi tên thành “Ninh Thiết Trụ” mới miễn cưỡng sống sót.
Nhưng thiên tư của hắn không tốt, con đường tu hành không thuận lợi.
Có lẽ đây chính là sự trừng phạt của ông trời đối với Ninh Yến.
Ninh Yển còn có một người con gái, nàng tên là Ninh Ngưng Lang.
Nữ nhi này của hắn ngược lại rất có thiên phú, là một kì tài, là một hạt giống để tu hành tốt.
Nhưng nàng không quen nhìn hành động của phụ thân, mấy năm trước nàng đã dọn ra khỏi nhà. Lúc này có một tiếng bước chân vang lên.
Một con cá trê mập ú hóa thành hình người nghênh ngang đi vào đại điện.
“Lão Càn! Yến hội của Quy thần gia mà ngươi cũng dám đến muộn!”
Kẻ lên tiếng nói chuyện chính là đối thủ một mất một còn của cá trê mập, là một nữ nhân dáng người quyến rũ.
Chân thân của nàng là một con rắn nước.
Cá trê mập mỉm cười, hắn ném một cái đầu người xuống đất.
“Quy thần gia, đây chính là tên mấy ngày trước dám buông lời lẽ ngông cuồng không biết trời cao đất rộng kia.
Tiểu nhân đã giết hắn, còn nữ nhân của hắn, tiểu nhân đã hắc hắc…
Thi thể hai người đều bị ném xuống sông cho cá ăn, trút giận cho Quy thần gia!”