Chương 104: Bình bình an a

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 515 lượt đọc

Chương 104: Bình bình an a

2172 chữ

Hai người vừa bị giết đều là tán tu trẻ tuổi đi ngang qua nơi này.

Nhìn thấy Quy thần ở đây vô pháp vô thiên.

Tín đồ Quy Thần giáo trắng trợn cưỡng đoạt trong sạch của một cô nương.

Lúc này tu sĩ trẻ tuổi đã ra tay dạy cho đối phương một bài học, hắn còn mắng chửi lão Quy thần giữa đường.

Sau đó, dường như bọn họ cũng hiểu được mình đã gây ra chuyện nên nhanh chóng thoát khỏi nơi đây, nhưng không nghĩ tới vẫn bị đối phương tìm được.

Ninh Yến khẽ gật đầu liếc mắt nhìn thoáng qua cái đầu của tán tu trẻ tuổi kia.

Sau đó, hắn ghét bỏ thu hồi tầm mắt:

“Ngươi làm việc rất tốt, thưởng!”

Cá trê mập chắp tay:

“Đa tạ Quy thần gia!”

Thủy xà yêu đứng ở một bên lườm cá trê mập một cái.

Ninh Yến phất phất tay:

“Lấy đầu người này đi đi, đừng làm đau mắt ta.

Hắn vừa nói xong thì vẻ mặt đột nhiên cứng đờ, ngay sau đó phun ra một ngụm máu.

Hắn giống như bị một khối sắt nung đỏ làm cho bị bỏng, đau run lên.

“Quy thần gia!”

Dưới sảnh đường, đám yêu quái đều kinh ngạc giật mình.

Mọi người đều đang ăn một bữa cơm ngon lành, đột nhiên xảy ra chuyện.

Ninh Thiết Trụ là người phản ứng đầu tiên, hắn đỡ lấy phụ thân:

“Phụ thân!”

Ninh Yến được đỡ ngồi xuống, ánh mắt có chút buông lỏng. Bình bình an an

Bốn chữ to như sấm nổ bên tai, chấn động khiến tiếng tim Ninh Yến

rung lên ong ong.

Khí hải cuồn cuộn dâng lên, mãnh liệt như có vạn mã phi nước đại.

Các khiếu huyệt, các huyệt đạo trên cơ thể rung động giống như động đất. Lúc thì như đứng giữa sóng to gió lớn, lúc thì như bị vạn roi quất lên người. Hai mắt Ninh Yến tối sầm lại, ngực như bị đánh mạnh.

Kêu rên đau đớn, tâm trí suýt nữa bị vỡ nát.

Lại một tiếng “Phụt” nữa, phun mạnh ra một ngụm máu tươi.

Thân hình hắn lảo đảo lắc lư, ngã xuống trên mặt đất.

Ngay lập tức, cả phủ đệ trở nên hỗn loạn.

Cùng lúc đó, đầu sỏ gây nên tất cả chuyện này, Lý Bình An, sau khi bái Quy thần xong thì hắn tiến vào trạng thái quan tưởng.

Tử Phòng đứng ở bên cạnh cẩn thận quan sát Lý Bình An.

Hắn thấy Lý Bình An mỗi lần thở ra hít vào đều dày và dài, giống như là một võ phu.

Khuôn mặt Tử Phòng hiện ra chút khó hiểu.

Sau đó bỗng nhiên trong tâm trí hắn nghĩ đến một câu.

“Đại đạo chí giản!”

Đối với hắn mà nói, không phải chỉ là bốn chữ đơn giản này, mà là một loại khó có thể nói rõ hàm nghĩa.

Sau một thời gian ngắn, Lý Bình An đã kết thúc quan tưởng.

Vừa rồi Lý Bình An đã liên tục niệm Niết Bàn kinh.

Cẩn thận tìm hiểu hàm nghĩa trong đó, dường như hắn đã ngộ ra điều gì đó.

Lý Bình An liên tục niệm đọc kinh cố gắng tìm kiếm theo đuổi suy nghĩ hàm nghĩa bên trong Niết

Bàn kinh.

Luồng chân khí Phật gia còn lại trong cơ thể hắn dường như cũng được tiêu hao một ít.

Chắc hẳn không lâu nữa thì luồng chân khí này có thể hoàn toàn dung nhập vào trong thân thể hắn, để hắn có thể hoàn toàn sử dụng theo ý mình.

Lý Bình An thuận miệng hỏi:

“Lúc trước ta nghe người ta nói trên đời này ngoại trừ tu sĩ luyện khí, võ giả luyện võ cũng có thể đắc đạo, phải không?”

Tử Phòng sửng sốt đứng ngây ra, dưới ánh trăng, làn da trắng bệch của hắn càng thêm đáng sợ. Trong lòng hắn hoài nghi, sao đột nhiên tiên sinh lại hỏi vấn đề này.

Nhưng vẫn thành thật trả lời:

“Võ giả không giống với tu sĩ luyện khí, bọn họ không có thiên phú tu hành cho nên không thể trở thành tu sĩ luyện khí, chỉ có thể lui về sau, theo đuổi võ đạo.

Tuy rằng võ giả có thể vô cùng kiêu ngạo, họ có thể chiến đấu vượt tu vi nhưng tuổi thọ của võ giả lại quá ngắn.

Tu sĩ luyện khí thì khác, họ đoạt được tạo hóa của thiên địa, trường sinh cửu thế.

Theo những gì học viện ghi lại, võ giả trường thọ nhất cũng chỉ hơn bốn trăm năm.

Tu sĩ luyện khí theo đuổi trường sinh, mục đích cuối cùng cũng không phải là muốn tranh đấu với người khác.

Cho nên ở phương diện chiến đấu, tu sĩ luyện khí kém hơn võ giả, nhưng ở phương diện khác thì nghiền ép võ giả

Lý Bình An lại hỏi:

“Vì sao tuổi thọ võ giả lại ngắn như vậy?”

Tử Phòng đáp:

“Võ giả chỉ tập trung tu luyện thân thể, không rèn luyện hồn phách, chỉ thuần tuý là duy trì bằng

chân khí.

Giống như là cầu bập bênh, một đầu quá nặng sẽ mất đi cân bằng.

Chưa kể khi võ giả chiến đấu, họ thường dùng phương thức chiến đấu mang đổi mạng.

Mỗi cuộc chiến lại tiêu hao một phần thân thể, về lâu về dài tất nhiên sẽ không thể trường thọ”

Tu luyện võ đạo sẽ tiêu hao tuổi thọ…

Hệ thống của hắn lại có thể tăng tuổi thọ…

Đang chơi trò của nhà trồng được sao?

Tạm thời Lý Bình An không suy nghĩ tiếp nữa.

Dường như Tử Phòng cũng không biết nhiều lắm.

Dù sao hiện tại Tử Phòng còn chưa thể hoàn toàn hóa hình, khi đi lại thỉnh thoảng còn lộ đuôi.

Chờ khi nào có cơ hội thích hợp rồi nói sau.

Thời gian không chạy đi mất nên không có gì phải gấp gáp, mọi thứ thuận theo tự nhiên sẽ ổn cả thôi.

Di ngů!

Nhóm người kì lạ gồm hai người, một rắn và một trâu đi trên phố.

Nhưng những người dân ở đây lại không tỏ ra bất kì điều gì bất thường.

Quy Đà thành này quả nhiên là địa phương không có gì thú vị, chỉ có một tòa miếu Quy thần có thể gọi là danh lam thắng cảnh.

Chỉ là đi vào nơi này thì không tránh khỏi phải dâng hương, Tử Phòng tất nhiên không muốn.

Hơn nữa việc dâng hương trong miếu cũng không phải miễn phí.

Vì thế mấy người Lý Bình An chỉ đi dạo bên bờ sông, sau đó lại đi ăn lẩu.

Ngoài lẩu ra thì rượu ở Quy Đà thành cũng nổi danh từ lâu.

Nổi tiếng nhất chính là rượu Ninh giang đặc sản của Quy Đà Thành, giá cả rất đắt.

Tuy rằng Lý Bình An nghe đến rượu thì rất vui mừng nhưng khi nghe đến giá bán cũng chỉ có thể chùn bước nhịn xuống.

Dưới lòng Ninh giang, tại “Càn Khôn phủ”.

Ninh Thiết Trụ, trưởng tử của Quy thần Ninh Yến, đang lo lắng đi đi lại lại xung quanh.

Theo tu vi thâm hậu của phụ thân hắn, sau khi chiếm lĩnh vùng thủy vực này đã rất nhiều năm cũng chưa từng bị thương nặng như vậy.

Ninh Thiết Trụ và một vài tên thủ hạ vừa bàn tính thảo luận, cảm thấy hẳn là kẻ thù trước kia đã

dùng một loại vu thuật hoặc là nguyền rủa nào đó mà bọn họ không biết để ám hại phụ thân hắn.

Nếu không, phụ thân hắn không thể vô duyên vô cớ bị thương như vậy.

“Nếu như đối phương lợi dụng lúc phụ thân ta bệnh nặng rồi tấn công thì phải làm sao?”

Thủy xà yêu nói:

“Thiếu chủ, người không cần phải lo lắng.

Tuy Quy thần gia hôn mê bất tỉnh, nhưng huynh đệ chúng ta cũng không phải là lũ ăn chực.

Hơn nữa đối phương đã dùng loại thủ đoạn hèn hạ này, chứng minh hắn không dám chính diện xuất hiện, vì thế hắn nhất định không có thực lực giết tới cửa.

Cho nên việc cấp bách hiện tại là:

Một, điều tra ra hung thủ.

Hai, giúp Quy thần gia mau chóng bình phục.

Ninh Thiết Trụ suy nghĩ một lát thì gật gật đầu:

“Nói có lý! Nói có lý.

Sau đó cái đầu nhỏ như quả dưa không quá thông minh của hắn quay lại và nói:

“Thông báo đi, từ hôm nay, toàn bộ dân chúng trong thành từ một ngày dâng hương bái lạy Quy thần một lần, tăng lên một ngày hai lần.

Hương hoả nguyện lực tinh thuần không chỉ có thể giúp gia tăng tu vi, còn có thể chữa thương cho phụ thân hắn.

Đây chính là chỉ số thông minh của Ninh Thiết Trụ

Thủy xà yêu:

“Thiếu chủ anh minh!

“Cái gì?! Một ngày một lần dâng hương còn không đủ, hiện tại lại còn muốn một ngày hai lần?” Trong giọng nói của Tử Phòng có chút không thoải mái.

Một vị dã thần nơi hoang dã nhỏ bé lại có thể tham lam không biết giới hạn như vậy.

Chưởng quỹ bất đắc dĩ nói:

“Không thể làm trái được, đây là mệnh lệnh giáo hội ban, nhất định phải chấp hành!”

Tử Phòng đang muốn nói thêm gì đó nhưng lại bị Lý Bình An ngăn lại.

“Không sao, không phải chỉ là đốt thêm vài nén nhang thôi sao, chưởng quỹ cứ yên tâm

Chưởng quỹ thở phào nhẹ nhõm, cũng may vị khách này hiểu lý lẽ.

“Tiên sinh, dã thần này thật sự là lòng tham không đáy.

Đợi chưởng quỹ rời đi, Tử Phòng nhịn không được nữa nói bằng giọng oán giận.

“Chỉ là cắm thêm vài nén nhang mà thôi, cũng không tốn công sức gì?

Tử Phòng phun đầu lưỡi, trong lòng có chút ghen tị với tên rùa thần này.

Có thể để cho nhân vật như tiên sinh cung phụng hương hoả, hắn chắc là được lợi không ít.

Giờ phút này, Ninh Yến, người được lợi không ít kia, cuối cùng đã tỉnh lại từ trong hôn mê, hai mắt chậm rãi mở ra.

“Phụ thân, người tỉnh rồi!”

Ninh Thiết Trụ vui mừng.

Ninh Yến chậm rãi thở ra mấy hơi:

“Ta hôn mê bao lâu rồi?”

“Suốt một ngày một đêm rồi, phụ thân, người làm hài nhi sợ muốn chết.

Hài nhi đã lệnh cho đám thủ vệ đóng cửa Thủy phủ, toàn diện cảnh giới, phòng ngừa có người nhân cơ hội đánh lén”

Ninh Yến khẽ gật đầu, đứa con trai này trời sinh ngu ngốc nhưng ở trong quá trình từng bước bồi dưỡng của hắn, nhi tử cũng dần dần đã có thể trở nên độc lập, một mình đảm đương được công việc.

Ninh Yến đang muốn khen con trai của mình đã trưởng thành thì lại nghe Ninh Thiết Trụ nói. “Ta còn yêu cầu bọn họ cúng bái hương hoả từ một ngày một lần đổi thành một ngày hai lần

Vẻ mặt Ninh Yến cứng đờ.

Lúc trước hắn cảm nhận được là hương hoả chi lực xảy ra vấn đề, chỉ là chưa kịp nói đã bị hôn mê. Lúc này, nghe con trai nói như vậy, đột nhiên hắn nhớ ra, đang muốn nói thì:

“Phut!!”

Hắn lại phun ra một ngụm máu.

“Bình bình an an”

“Vô tai vô nạn”

âm thanh như tiếng sấm cuồn cuộn lại một lần nữa vang lên.

Dường như, trong hư vô, có một loại lực lượng nào đó đang ép hắn phải gánh chịu những lời chứa nhân quả nghiệp lực này.

“Phụ thân! Phụ thân!”

Ninh Yến cố dùng hơi sức cuối cùng để nói:

“... Không… hương”

Hắn chưa kịp nói xong thì lại ngất đi lần nữa.

Ngoài cửa phủ.

“Thiếu chủ, bây giờ chúng ta nên làm thế nào?”

Cá trê mập lo lắng hỏi.

Ninh Thiết Trụ suy nghĩ một lát, hắn cần phải phản đoán thật nhanh đối với tình hình bây giờ.

Trước khi hôn mê phụ thân đã nói “không… hương.”

Thế nghĩa là sao?

Có phải là hương hoả chi lực chưa đủ!?

Ninh Thiết Trụ chợt hiểu ra.

“Không cần hoảng hốt! Đi mời Tiết thần y đến bắt mạch cho phụ thân ta.

Ngoài ra từ hôm nay trở đi, cung phụng hương hoả từ một ngày hai lần, tăng lên một ngày ba lần!”

Tất cả yêu ma đều đồng thanh:

“Thiếu chủ anh minh!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right