Chương 106: Chưa đánh đã bại
1851 chữ
Trên đường đi, Ninh Ngưng Lang không mấy hào hứng vì tưởng gặp được hi vọng, ai ngờ lại thấy thất vọng.
Tử Phòng nhìn thấy nàng thất vọng thì an ủi:
“Ninh cô nương không cần phải lo lắng. Chờ sau khi trở về, ta sẽ bẩm báo việc này với học viện. Chắc quy kia không thể ăn ngon được đâu!”
chắn lão
Ninh Ngưng Lang nặn ra một mặt cười.
Trời thì cao, hoàng đế thì xa, tu sĩ chăm chỉ trong học viện ai sẽ đến chỗ như thế.
Hơn nữa lão quy kia lại cùng một giuộc với quan phủ nơi đó.
Mà nơi đó lại không thiếu tín đồ cuồng tín.
Giả sử học viện muốn quản thì cũng là danh không chính, ngôn không thuận. “Yên tâm đi, ta đã quen cả rồi”
Ninh Ngưng Lang nói.
Tử Phòng suy nghĩ một chút:
“Hay là Ninh cô nương về học viện cùng với ta. Đến lúc đó, học viện muốn có minh chứng cũng có” Ninh Ngưng Lang thấy đối phương thật sự muốn giúp mình thì sinh lòng cảm kích, hơi do dự một chút rồi lập tức gật đầu nhẹ.
“Được, chờ ta về thu xếp một chút”
Bây giờ, hai người đi vào phủ đệ của Ninh Ngưng Lang.
quy
Phủ đệ của Ninh Ngưng Lang là một tòa miếu đổ nát ở bên ngoài Quy Đà thành. Hương hỏa không nhiều, quy mô càng khác một trời một vực so với miếu rùa thần. Chỉ có điều là Ninh Ngưng Lang thật tâm trợ giúp bách tính chứ không như lão Người khác không dâng hương cho hắn là hắn muốn tính mạng của người ta. Tử Phòng đánh giá một chút cái hoàn cảnh rách nát này và thở dài một hơi.
Thế đạo này đã biến thành dạng này từ lúc nào.
Lúc này, một con tiểu yêu vội vàng chạy vào.
“Lão đại, lão đại!”
Ninh Ngưng Lang nói:
“Sao lại vội vàng hấp tấp như thế?” Tiểu yêu kia thở hổn hển nói: “... Lão ô quy kia… hắn hắn.”
“Hắn thế nào? Đến giết ta à?”
Ninh Ngưng Lang lạnh lùng hỏi ngược lại. “Hắn… Hắn chết rồi!”
Ninh Ngưng Lang lập tức mở to hai mắt:
“Ngàn vạn lần chính xác, mấy mật thám được chúng ta sắp xếp vào phủ đệ của hắn đều báo tin tức này.
Bây giờ rất nhiều thủy yêu dưới lòng Ninh giang cũng đang điên cuồng lan truyền chuyện này
Ninh Ngưng Lang kích động, bắt lấy tiểu yêu kia mà gặng hỏi:
“Cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra?”
“Nghe đâu một giây trước lão ô quy kia còn rất tốt, còn cùng ăn cơm với mọi người, rồi bỗng nhiên nôn ra máu.
Sau đó lại nôn ra máu mấy lần liên tiếp, được mấy ngày thì ô hô mất mạng”
Kinh hỉ tới đột ngột như là vòi rồng.
Chốc lát đó, Ninh Ngưng Lang hơi thất thần.
Tử Phòng:
“Chúc mừng! Cuối cùng cha ngươi cũng chết.”
Mãi một lúc sau Ninh Ngưng Lang mới tỉnh táo lại. “Là… tiên sinh! Là tiên sinh!”
Nàng như bị bệnh thần kinh mà thì thào lẩm bẩm. “Tiên sinh?”
Tử Phòng nghi ngờ không hiểu.
Sau đó nhớ lại, lúc chuẩn bị lên đường tiên sinh đã nói:
“Lão rùa kia… đoán là không còn sống được bao lâu nữa.
Tử Phòng bừng tỉnh đại ngộ.
Chẳng trách nào, thì ra là thế!
“Là tiên sinh ra tay”
Ninh Ngưng Lang hướng về phía Quảng Lăng phủ, trịnh trọng quỳ xuống, thay người mẹ đã quá cố của chính mình, thay bách tính Quy Đà thành đã chết bao nhiêu năm nay, mà bái ba bái về phía Lý
Đại ân đại đức này, không thể báo đáp.
Bởi vì Quy thần chết nên toàn bộ thế cục Quy Đà thành bỗng nhiên có biến động lớn.
Ninh Thiết Trụ ngu ngốc coi như là bỏ đi.
Tu vi thường thường nhưng lại không thiếu người ủng hộ.
Đối đầu với cá trê mập cầm đầu một số lực lượng nòng cốt phản đối việc Ninh Thiết Trụ thay thế vị trí Quy thần.
Không lâu sau đôi bên bạo phát đại chiến.
Về sau càng đấu đá không thôi làm cho đôi bên đều tổn thất nặng nề.
Nhưng như thế lại có lợi cho Ninh Ngưng Lang.
Lúc trước nàng vẫn đang âm thầm chuẩn bị lực lượng.
Ninh Ngưng Lang không giống với Ninh Thiết Trụ, thiên tư thông minh, thiên phú tu hành cao. Lại thêm danh nghĩa con gái Quy thần nên rất nhanh đã làm lay động một nhóm thủ hạ.
Lý Bình An còn không biết mấy nén nhang, mấy cái vái vọng của mình lại mang đến thay đổi lớn như thế nào cho Quy Đà thành.
Lúc này, hắn đang ngồi một chỗ ở đầu ngõ, kiên nhẫn chờ đợi.
Bên ngoài phủ thành Quảng Lăng có một cây cầu tên là Tầm Dương.
Dưới cầu có một con sông, bên trên cầu nhỏ buộc một đầu của xích sắt loang lổ vết rỉ sét, một đầu chìm vào trong nước.
Trông coi cầu là một bang phái tên Lưu Hưng đường, thường ngày thu một chút phí qua cầu và phí bảo hộ để sống.
Mỗi một lần đi qua đều phải gặp hắn để mua đường, tùy hàng nhiều ít mà đòi tiền.
Thuyền bè qua lại cũng không có ngoại lệ.
Mỗi tháng tính ra thì cái này cũng là một món làm ăn lớn.
Nhưng bây giờ lại gặp phải phiền phức không nhỏ.
Thời gian gần đây, không biết một Lão Long bang toàn tạp chủng từ chỗ nào xuất hiện.
Hắc đạo có quy củ của hắc đạo, ví dụ như là gây họa không liên lụy vợ con.
Bang phái đấu đá nhau thì không thể kinh động quan phủ, cũng không thể náo loạn đến mức động các loại đồ sắt trên chợ.
Đám gia hoả này hoàn toàn là một đám chó dại nên không quan tâm là có quy củ gì hay không, chuyên môn hạ độc thủ với gia quyến của đối phương, đã liên tiếp chiếm đoạt hai bang phái.
Hiện giờ, mục tiêu thẳng đến Lưu Hưng đường.
Cho nên đường chủ Lưu Hưng đường chuẩn bị thuê người giết bang chủ Lão Long bang này. Lần này, Lý Bình An đến đây chính là vì đã nhận lời mời nhiệm vụ này.
Thứ nhất là vì tiền, Lưu Hưng đường đưa ra giá cả không ít.
Thứ hai cũng là điểm quan trọng nhất, trong phủ Quảng Lăng kiểm tra ra vào rất nghiêm.
Bây giờ, Lý Bình An là người đang bị truy nã, muốn vào thành cũng không dễ dàng như vậy. Trước khi đi, Thảo Thượng Phi đã giới thiệu cho mình cách này để sống.
Nếu như giúp Lưu Hưng đường làm xong chuyện này thì Lưu Hưng đường đồng ý sẽ đưa hắn vào thành.
Tiếng ve hòa vào trong gió, ngân nga, bay bổng. Vầng trăng tròn mông lung treo ở đầu cành liễu.
Một lớp sương mù màu ngà sữa phảng phất, mơ hồ.
Lý Bình An mặc một bộ quần áo xanh từ đầu đến chân, vừa nâng một ly trà, vừa ăn chút điểm tâm được cho miễn phí.
Mà hôm nay, cương vị đối thủ cạnh tranh của hắn là một hán tử, thân cao chín thước, đang đứng dựa người nhắm mắt dưỡng thần ở bên cạnh.
Một giọt mực rơi vào trong nước xanh, chầm chậm khuếch tán, phác hoạ ra giang hồ trong lòng mỗi người.
Là ngựa phi kiếm múa, là khoái ý ân cừu, là tay áo mỹ nhân.
Nhưng Lý Bình An lại cảm thấy giang hồ như là điểm tâm nhỏ miễn phí trong tay mình. “Vì tiền mà cược mạng ư? Đáng giá sao?”
Bỗng nhiên hán tử đang nhắm mắt dưỡng thần kia cất lời, có vẻ như là muốn dọa Lý Bình An.
“Không phải ta vì tiền, ta vì để có thể vào được trong thành”
Hán tử hơi nhăn mày:
“Hai ta lại có cùng mục tiêu”
“Ngươi cũng muốn vào thành sao?”
“Đúng vậy, nương tử của ta sinh nên ta muốn về thăm nàng”
Không cần đợi lâu, có người đi ra từ buồng trong.
Đó là một người trung niên mặc áo dài, chính là đường chủ Lưu Hưng đường, Mã Ngọc, trong tay nắm xoay hai viên Thiết Đản tử.
“Hai người các ngươi đều do ta tuyển ra từ trong biển người mênh mông”
Lý Bình An thầm nghĩ
“Không phải tổng cộng có bốn người sao?”
Mã Ngọc:
“Nhưng đáng tiếc là chỉ có thể có một sát thủ thôi” “Chó!”
Hán tử tiến lên một bước:
“Ta cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”
Lý Bình An cũng muốn nói gì đó. Nhưng lại nghe thấy hán tử nói:
“Ta chỉ cần một nửa số tiền”
Lý Bình An hơi do dự.
Hán tử vung tay lên:
“Ta không cần tiền nữa, chỉ cần ngươi đưa ta vào trong thành” Lý Bình An mím môi:
“Ta…”
Hán tử lập tức nói:
“Ta lại đưa thêm cho ngươi hai lượng bạc!”
Mã Ngọc suy nghĩ một chút, gật gật đầu, sau đó nhìn Lý Bình An. “Ngươi còn gì muốn nói sao?”
Ta còn cái rắm!
Hắn mà nói thêm câu nữa, có khi hán tử kia sẽ bán cả thận.
Lúc gần đi, hán tử xông đến chắp tay với Lý Bình An.
“Xin lỗi huynh đệ, chỉ là ta đã đồng ý với nương tử, phải trở về thăm nàng”
Lý Bình An cũng không thèm để ý.
“Đây là một lượng bạc, ta mời huynh đệ uống rượu!”
Hán tử lấy từ trong túi tiền ra một thỏi bạc cuối cùng. Lý Bình An cười cười:
“Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh, ngươi tên là gì, ngày khác ta sẽ trả lại tiền này cho ngươi.”
“Tại hạ họ Thiết”
Lý Bình An nhét bạc vào trong túi:
“Chuẩn bị tên gì cho hài tử rồi?”
Hán tử cười một tiếng:
“Con trai thì Thiết Nhị Cẩu, con gái thì Thiết Ngưu.
Ta ít học, huynh đệ có biết chữ không?
Có thể lấy cho con ta một cái tên nghe hay chút được không”
Lý Bình An hơi suy nghĩ một chút:
“Thuỷ lạc Ngư lương thiển,
Thiên hàn Mộng trạch thâm.
(Trích thơ: “Dữ chư tử đăng Hiện Sơn” – Mạnh Hạo Nhiên) (Ngư lương nước rút, nông lộ bãi
Mộng trạch đông về, sâu tối lòng.)
Con trai thì gọi là Thiết Lương Thiển, con gái thì gọi là Thiết Mộng Thâm, thấy thế nào?” Hán tử nhẩm nhẩm hai lần, sau đó chắp tay.
“Đa tạ huynh đệ