Chương 107: Ám sát
9:53
1450 chữ
Tiếng ve xa dần.
Dưới vòm cầu, Lý Bình An tỉnh lại, gió đêm mơn man trên mặt hắn, mang theo vài phần ấm áp.
Nắm lão Ngưu, đêm qua dùng một lượng bạc hán tử cho để uống rất nhiều rượu.
Không muốn xua tan chếnh choáng.
Bây giờ dưới chân giống như là giẫm trên bông, hơi lâng lâng.
Đi vào một chợ bán thức ăn tràn ngập các loại hương vị trong không khí.
Những chủ quán vừa hét lớn, vừa quạt mùi thơm.
Đầy tiếng rao hàng, mùi hôi thối trên người gà vịt tỏa ra.
Lý Bình An ngồi xuống một quán nhỏ.
Trong quán chỉ có một thực khách, trước mặt bày một bầu rượu, một đĩa thức nhắm và một bát mì Dương Xuân.
Lúc Tử Phòng gần đi có cho Lý Bình An một chút tiền.
Đủ để mua thức ăn mấy ngày.
“Hai bát mì Dương Xuân, không cần hành thái, không cần rau thơm, nhiều mì là được” Lý Bình An nói.
Chủ quán mì cũng không để tâm, gặp kiểu người này hoài.
Lúc này lên hai bát lớn đầy ắp mì sợi.
Không rượu không đồ ăn nên cũng vơi đi rất nhiều tư vị.
Đang ăn thì chợt nghe tiếng nói vọng đến từ phía sau.
“Ai u, đại nhân mù! Sao ngài lại ở chỗ này, mau trở về cùng ta đi”
Người đến là một quạt giấy trắng của Lưu Hưng đường, quạt giấy trắng là một cách xưng hô trên giang hồ.
Người được gọi như này có vai trò như một quân sư cố vấn bên cạnh lão đại của một bang phái. “Sao thế?”
Lý Bình An nghi ngờ.
Quạt giấy trắng nói:
“Ám sát thất bại rồi, hán tử kia chết”
Lý Bình An nhớ tới hôm qua hán tử nói xong việc thì muốn trở về thăm nương tử, mình còn cầm một
lượng bạc của hắn để uống rượu ngon nên không khỏi có chút tiếc hận.
Sau đó đến trước mặt chủ quán nói:
“Chủ quán, lại cho thêm hai phần mì chân giò nữa.
Không cần mì, chỉ lấy chân giò!”
Lão Long bang.
Ở thành nam Quảng Lăng phủ gần đây có một bang phái quật khởi.
Bang chủ Tào Quảng Sơn cầm đầu bang phái là quyền sư tới từ phương bắc.
Phạm tội ở phía bắc nên đã dẫn mấy đệ tử chạy tới Quảng Lăng.
Là người độc ác, tàn nhẫn nên đắc tội không ít người trên giang hồ. Nhưng công phu rất cao.
Sau khi tới nơi này, Tào Quảng Sơn có một thói quen đó là mỗi ngày sau bữa tối đều phải đi vài vòng quanh trường đình dọc theo hồ hoa sen.
Gọi là “dạo núi
Tương truyền là tổ tiên Tào gia từng lưu lại một bản quyền phổ của một ẩn sĩ, “Tẩu Sơn quyền”, đảm bảo cho Tào gia được giàu sang mấy đời, cũng đã năm đời rồi.
Tào Quảng Sơn cũng khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc một bộ quần áo rộng màu xám mộc mạc, ngậm một ống điếu, sải bước đi.
Nhìn kỹ sẽ nhận ra là không phải hắn đi bừa mà đi theo một quy luật.
Mỗi một bước đặt xuống thì bước chân sẽ nặng thêm một chút.
Theo đó, trên mặt đất cũng sẽ xuất hiện một dấu chân rõ ràng.
Khoảng thời gian này, con đường hồ hoa sen này đã bị hắn giẫm đầy dấu chân.
Một màn làm cho người ta ngạc nhiên.
Đối diện có một bóng người đi tới nhưng toàn bộ khuôn mặt đã được giấu ở trong mũ rộng vành. Có lẽ là hắn không muốn để cho người ta trông thấy mặt mũi của mình.
Tào Quảng Sơn tỏ vẻ hoàn toàn không thèm để ý đến người kia, vẫn bước từng bước nhịp nhàng.
Nhưng ánh mắt của hắn lại đang xem chừng tay của đối phương.
Quan sát mỗi một động tác của đối phương, vô cùng thận trọng.
Đó là một đôi luyện võ tay, nhìn qua là biết.
Bây giờ, đối phương vẫn chưa xuất thủ, nhưng chỉ là đang chờ cơ hội thôi.
Ai đây? Lưu Hưng đường?
Tào Quảng Sơn lập tức xác định hung thủ sau lưng.
Lần ám sát hôm qua chắc chắn cũng là bọn họ làm, sau này nhất định phải cho bọn họ biết mặt một
Bịch bịch bịch”
Tiếng bước chân nặng nề lại liên tiếp vang lên.
Tốc độ của hai người không giảm, càng lúc càng gần.
Ba trượng, hai trượng, một trượng, tám thước.
Tào Quảng Sơn dừng lại một chút.
Trong mười bước, nắm đấm của mình không ngại bất kỳ loại vũ khí nào.
Một bước cuối cùng rất nặng.
Mặt đất dưới chân lõm xuống nửa tấc.
Đôi tay lớn gấp đôi người bình thường của Tào Quảng Sơn bỗng nhiên động.
Trên không trung phát ra một tiếng vang trầm như là tiếng một cây gỗ lớn ngã xuống, lại như là tiếng xe ngựa đột ngột thay đổi.
Lý Bình An trượt một bước lên trước về phía bên phải.
Tay đưa ra trước mang theo lực đánh ra phía ngoài.
Hai động tác liên hoàn như một động tác, thu phóng cực kỳ tự nhiên.
Sau đó vòng qua Tào Quảng Sơn, từ đầu tới cuối cả hai bên không ai nói một lời nào.
Mỗi một động tĩnh thay đổi giữa hai người cũng đủ để nhìn ra sự chênh lệch.
Cơ thể Tào Quảng Sơn nghiêng ngả trong gió thu chập chờn, giống như một mảnh lá Sau đó cứng đờ ngã xuống đất.
rung.
Lý Bình An khẽ nhíu mày, lại là một võ giả?
Chỉ là không biết là phẩm giai gì.
Địa phương lớn như này thật đúng là cao thủ nhiều như mây, sau này phải cẩn thận mới được.
Cả đoạn đường, tính cả lần này thì tổng cộng ngồi ba lần thuyền, Lý Bình An cũng đã quen.
Lưu Hưng đường thực hiện lời hứa, dùng một chiếc thuyền đánh cá nhỏ đưa Lý Bình An vào trong
Lý Bình An ngồi ở đuôi thuyền, trong tay cầm đùi gà.
Gió như nước mát nhẹ nhàng xua đi những ầm ĩ và táo bạo của ban ngày, cho trái tim con người cảm thấy bình yên vô cùng.
Quạt giấy trắng đong đưa cây quạt, quạt nhẹ nhàng, gió nhẹ vờn qua mặt, thao thao bất tuyệt giới thiệu những nơi du ngoạn trong Quảng Lăng phủ cho Lý Bình An.
Nhà ai có rượu uống ngon, tiệm ai có thức ăn mỹ vị…
Hoặc là kể tình hình giang hồ Quảng Lăng phủ bây giờ.
Lý Bình An có vẻ hài lòng bưng rượu, dường như cũng không có hứng thú đối với phân tranh trên giang hồ, tập trung tinh thần đối phó với rượu và đồ ăn trên bàn.
Đến bến tàu, Lý Bình An nhảy lên trước một bước, lấy từ trong ngực ra một túi tiền căng phồng,
ném trả lại quạt giấy trắng.
Quạt giấy trắng vội vươn tay đón được.
Đây là hai trăm lạng bạc ròng do phòng thu chi của Lưu Hưng đường xuất ra trước đây không lâu để tính thù lao cho ám sát lần này.
Trong túi tiền, bạc đụng vào nhau phát ra âm thanh thanh thúy mười phần êm tai.
Quạt giấy trắng không hiểu:
“Đại nhân mù… Này là ý gì?”
Chưa từng gặp tình huống sát thủ sau khi giết người xong thì trả lại thù lao.
“Hán tử đã chết hôm qua kia, hãy tìm người nhà hắn và đưa tiền này cho lão bà hắn đi
Quạt giấy trắng sững sờ, lập tức giơ ngón tay cái lên nói lòng thật lòng:
“Đại nhân, trượng nghĩa!”
“Nếu để ta biết ngươi tham tiền này..”
Không để Lý Bình An nói xong, quạt giấy trắng vội vàng nói vọng ở sau lưng.
“Đại nhân, lời này của ngài cũng xem thường ta quá, lăn lộn giang hồ lấy nghĩa làm đầu! Ngài ra
ngoài hỏi thăm một chút sẽ biết Lưu Hưng đường chúng ta làm việc rất có quy ců!”
Lý Bình An quay người bước vào trong bóng đêm.
Cũng không phải hắn trượng nghĩa, mà bởi vì là ngày hôm trước hán tử kia đã cho hắn một lượng bạc nhưng hắn lại dùng hết để uống rượu.
Rượu kia rất ngon, hắn cũng muốn ngủ ngon.
Nên hai trăm lượng này xem như tiền bồi thường…