Chương 108: Mới đến Quảng Lăng
1649 chữ
Gió thu, trăng vàng, nước lạnh.
Dạ thị thiên đăng chiếu bích vân, cao lâu hồng tụ khách phân phân.
(Trích thơ “Dạ khán Dương châu thị” của Vương Kiến)
(Tối trời đèn tỏ sáng cả mây, lầu cao nến đỏ khách vui vầy.)
Mới đến Quảng Lăng, không ngắm phong cảnh, trước ngắm phố phường.
Phù quang lược ảnh, phồn hoa chỉ như cái bóng thoáng qua, đẹp nhưng vô nghĩa.
Đình đài lầu các xen nhau, chiếm hết phong tình cuối thu.
Quảng Lăng khắp nơi là cảnh đẹp, du khách nhìn ngắm say sưa.
Đến thì phồn hoa, đi thì tĩnh mịch.
Có thể ngắm nhìn núi non xanh biếc đẹp như tranh, cũng có thể ở giữa phồn hoa tìm được trái tim
của mình.
Thưởng thức nét kỳ diệu, cảm nhận đủ sắc hương.
Lý Bình An cầm cây gậy trúc trong tay, dắt lão Ngưu đi dưới ánh đèn đường.
Mặc dù không thể thấy được vẻ đẹp kỳ diệu nhưng lại có thể cảm nhận được tư vị ở trong đó.
Lão Ngưu kêu ừm… ó miêu tả lại cảnh sắc này của Quảng Lăng phủ cho Lý Bình An.
Một người một trâu đi rất chậm.
Ánh trăng tràn ngập trên đường, rọi sáng đá lát đường, phản chiếu ánh xanh như tuyết. Người đi đường như dệt, có người đang đứng lại, có người thì cưỡi ngựa đi.
Trên mặt đất lưu lại một cái bóng nhàn nhạt.
Lão Ngưu miêu tả quần áo mà những người phụ nữ trên đường mặc cho Lý Bình An.
So với kinh thành thì cách ăn mặc trang điểm lộng lẫy, cởi mở hơn rất nhiều.
Trên đường lớn uốn lượn, các nàng đứng chung một chỗ làm cho cả con đường giống như một dòng sông đầy đủ mọi màu sắc.
Lý Bình An không nhịn được mà nói:
“Lão Ngưu, đừng chỉ giới thiệu dáng vẻ nữ nhân”
Lão Ngưu ủi ủi Lý Bình An, có lẽ là đang nói tiểu tử ngươi nên tìm một đối tượng.
Cứ đi mãi, người xung quanh cũng vơi đi rất nhiều.
Cũng không biết sau bao lâu, Lý Bình An ngồi xuống một quán trà, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Ở chỗ này, có người được phong quang, cũng có người chịu cô đơn.
Có người đến, có người đi, có người ở lại
Lý Bình An nghĩ đến khi mình rời đi, không mong có thể thu được cái gì viển vông, chỉ cần ít nhất là không phải mất đi cái gì.
Lý Bình An rất hào hứng lấy đàn nhị ra và kéo làn điệu quen thuộc.
Tiếng đàn thuần khiết, như mưa rơi xuống núi đá, khi thì kéo dài, lúc lại dịu dàng đi thẳng vào lòng người.
Thường nói: Người lạ làm trò quen ai cũng thấy mới mẻ.
Quảng Lăng phủ có nhiều tiếng đàn để mua vui nhưng người kéo đàn nhị tốt như vậy thì lại thật sự hiếm thấy.
Rất nhanh đã có rất nhiều người vây quanh và liên tục có người ném tiền ra.
Người trong thành đa phần đều có gia cảnh giàu có nên cũng không ai quan tâm đến số tiền này. “Thiếu gia, chúng ta đi xem hoa đăng hạ?”
Nha hoàn Lan Nguyệt hỏi.
Yến Thập Tam cười gật đầu, đột nhiên chú ý tới một chỗ có rất nhiều người vây quanh, không khỏi hiếu kỳ mà đi đến.
Khác với nghệ sĩ giang hồ trong tưởng tượng của hắn.
Cả người mặc một bộ đồ xanh, đội mũ rộng vành, sắc mặt bình lặng như nước, có vài phần khí chất giang hồ.
Tiếng đàn nhị chậm rãi chảy vào tai.
Vốn dĩ Yến Thập Tam chỉ hiếu kỳ nghe thôi nhưng ai ngờ cái âm sắc đơn thuần kia lại lập tức hấp dẫn hắn.
Giai điệu du dương, chậm rãi, rõ ràng len lỏi vào trong tâm can.
Càng tấu càng nhanh, càng làm cho người nghe trầm mê.
Phảng phất như thủy triều dâng trào trong đêm khuya, dội lên từng đợt lo lắng.
Lại như giọt nước cô đơn lả tả rơi trong lòng, âm thanh chứa cả bị thương, chua xót làm cho trái tim người nghe không thể không run rẩy theo.
Yến Thập Tam hít sâu một hơi.
Tiếng đàn nhị lại thay đổi, mang theo một nét thất lạc, tiếc nuối cùng tiếc hận.
Lại dẫn vào một vẻ quật cường, như muốn hét lên nỗi cay đắng người thường không thể nào hiểu được.
Nha hoàn Lan Nguyệt chỉ cảm thấy bị thương.
Yến Thập Tam lại có thể cảm động lây.
Sau khi mẫu thân qua đời, thân là con riêng nên đã phải nhận hết mọi sự ghẻ lạnh và thờ ơ, bị người khác căm ghét.
Tuổi còn nhỏ mà đã nhìn thấu lòng người nóng lạnh.
Thủ khúc này phảng phất một loại tình cảm, một loại ý cảnh, đã hay hơn bất kỳ mọi thủ khúc khác, lại chứa đựng một loại cảm xúc thuần túy ở trong.
Kết thúc một khúc nhạc.
Xung quanh yên lặng một lát, sau đó vang lên tiếng vỗ tay rên vang nhu sám. Bộp bộp bộp –
Tiếng tiền được ném ra vang lên không ngừng.
Yến Thập Tam ngây ngốc đứng im tại chỗ, mãi mới lấy lại tinh thần.
“Thiếu gia… Tại sao ngươi lại khóc?”
Yến Thập Tam cười khổ:
“Lan Nguyệt, chúng ta còn tiền không?”
Lan Nguyệt lấy ra nửa quan tiền:
“Còn có một ít giữ lại cho thiếu gia mua giày.”
Yến Thập Tam cầm quan tiền đó, nhưng không ném, mà trịnh trọng để dưới đất.
“Thiếu gia!”
Lan Nguyệt rất là không nỡ.
“Không sao cả, giày tuy cũ nhưng vẫn còn dùng được”
Yến Thập Tam cười cười, lập tức lại nhìn người kéo đàn nhị một cái sâu sắc. “Tiên sinh, trong phủ ta thiếu một nhạc sĩ, tiên sinh có hứng thú không”
Có người hỏi.
Lý Bình An cười cười,
“Đa tạ ý tốt, nhưng tại hạ vẫn còn có chuyện quan trọng cần làm, tha thứ cho ta không thể tiếp nhận.”
“Mỗi tháng năm lượng bạc! Bao ăn bao ở”
Phải biết là tiểu nhị của nhà trọ phổ thông cũng chỉ được hai lượng bạc một tháng.
Giá năm lượng bạc này đã là cao rồi, Lý Bình An vẫn từ chối.
Người kia cũng chỉ có thể hậm hực coi như thôi.
“Kéo thêm khúc nữa đi!”
Có người ồn ào.
Lý Bình An lại bắt đầu kéo chầm chậm.
Lần thứ hai nghe, mặc dù vẫn là khúc nhạc đấy nhưng cảm nhận lại rất khác.
Yến Thập Tam cứ bình tĩnh đứng ở đó như vậy, nghe không biết bao nhiêu lần, một đợt người đi, lại một đợt người tới.
Mãi đến khi đêm đã khuya, người mù buông đàn nhị xuống.
“Hôm nay đến đây thôi”
Giống như tự nhủ, nhưng cũng lại là nói cho người xung quanh biết.
Yến Thập Tam ngồi xổm xuống bên cạnh đánh cho Lan Nguyệt đang ngủ thiếp đi một cái.
“Di.”
“Oáp~ Thiếu gia…
Yến Thập Tam cười cười dịu dàng.
Ánh trăng chiếu sáng khuôn mặt của cô gái, chiếu sáng cả ánh mắt rạng rỡ của nàng.
[Tính danh: Lý Bình An, tuổi thọ: 150—– 160]
[Nhị Tuyền Ánh Nguyệt Lv 3 (1600/10000)]
[Tư chất: linh cốt hạ phẩm]
[Thính Phong đao pháp: 91%− không gia tăng] [Bạt Đao thuật * Tà Liêu xuất vỏ: 65%– 68%]
[Quy Tức công: 93%– không gia tăng]
[Yến Tử Xuyên Vân tung: 42%− 43%]
[Kỹ năng Khóa chặt hơi thở: 63%– 64%] [Tâm kinh: Niết Bàn kinh
[Bảo vật đã thu hoạch:
phi kiếm của tu hành giả, Tế Vũ kiếm (trình độ khống chế: 70%)
Trượng đao chế tác từ cây Phù Tang
Bút lông “Hiệp khách” (trong bút lưu lại một phần quy tắc do thánh nhân Nho gia đặt ra)]
[Khí chưa tiêu trong cơ thể: “khí rượu”
Chân khí Phật gia: đã hoàn toàn tiêu hóa]
[Mệnh cách: Mệnh cách màu trắng “Cần cù bù khuyết điểm”
Mệnh cách màu xanh “Toàn tâm toàn ý”
Tiếng hệ thống vang lên trong đầu.
Tăng không quá nhiều.
Chỉ là Bạt Đao thuật * Tà Liêu xuất vỏ trực tiếp từ 65% lên 68%.
Tổng cộng tăng được ba phần trăm, nhưng Lý Bình An lại hơi ngạc nhiên. Trong đầu có cảm tính rất nhỏ.
Khi đặt tay ở chuôi đao lại có cảm giác khác biệt rõ ràng so với trước đó.
Thân đạo bỗng nhiên xẹt qua không trung, lóe sáng một vùng, xé rách màn đêm.
Gió nhẹ lướt quanh người, đao sáng như mở một vũng sóng biếc.
“Không tệ không tệ.
Lý Bình An hài lòng gật đầu.
Khóa chặt hơi thở và Yến Tử Xuyên Vân tung có tăng lên nhưng không quá rõ ràng, tuy vậy vẫn có thể cảm nhận được khác biệt so với lúc trước.
“Hôm nay là ngày lành tháng tốt”
Lý Bình An ngồi xổm xuống, bắt đầu nhặt từng đồng tiền trên mặt đất.
“Lão Ngưu, xem ra mấy ngày tới không cần phải lo lắng chuyện tiêu xài nữa rồi, sớm biết thế này thì lúc ở kinh thành đã kéo thêm vài khúc.”
Lão Ngưu: “Ngưu… u~”
Lý Bình An hà một hơi rồi mới đứng lên.
“Hôm nay ngủ một giấc, mai đi phủ nam quốc công trả hạt giống cây Phù Tang.
Lão Ngưu, ngươi nói xem có phải là lão rùa già bên Quy Đà thành kia hiển linh thật hay không mà chân trước ta vừa bái nó thì chân sau đã gặp được vận tốt”