Chương 109: Ăn lễ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,943 lượt đọc

Chương 109: Ăn lễ

1692 chữ

Ban ngày, Quảng Lăng phủ lại toàn là phong cảnh đẹp.

Lý Bình An nhân lúc ăn điểm tâm đã vận công nghe ngóng được vị trí phủ nam quốc công.

Đang đi trên đường cái rộng rãi thì chợt nghe thấy một âm thanh xé gió.

Lý Bình An giơ tay lên, ngón trỏ và ngón giữa nhẹ nhàng kẹp được một vật hình tròn kích thước chỉ tương đương mắt ngựa.

Lí do là bởi vì mấy công tử nhà giàu ở lầu hai của Hoa Nguyệt các vừa ngủ với hoa khôi xong, nhàn hạ đến phát chán nên mới dẫn các nàng vẫn còn ăn mặc hở hang, từ lầu hai dùng ná cao su bắn trêu người đi đường.

Nhưng mà những người này chẳng những không tức giận mà ngược lại còn đến gần hơn để bọn họ bắn trúng.

Mấu chốt là bởi vì thứ mà bọn họ bắn ra vô cùng đặc biệt, không phải cục đá bình thường hay là cục sắt gì cả mà thật ra là hạt châu bằng vàng.

Nếu nhặt được một hạt châu bằng vàng này thì cũng đủ để người bình thường ăn uống được gần nửa tháng.

Nếu bị bắn trúng thì chỉ đơn giản là trên đầu sưng lên một cục nhỏ, hoặc là đau một lúc thôi. Nhưng đây thực sự là vàng.

Lý Bình An mân mê hạt châu bằng vàng này, không khỏi có hơi buồn cười.

Quả nhiên là vận tốt.

Đi trên đường cái mà cũng nhặt được tiền.

“Ai u, Yến thiếu, thân thủ của người kia không tệ.”

Một công tử áo gấm cười nói.

Người được gọi là Yến thiếu kia mặc áo màu xanh nước biển, thường ngày phong lưu phong nhã,

lòng dạ rộng lượng mà lại không mất đi vẻ văn nhã thanh tú.

Yến Kính Dương, dòng dõi phủ nam quốc công.

Tất nhiên là rất rộng rãi.

Lúc này, Yến Kính Dương lại kéo ná cao su.

“Vù!!”

Hạt châu vàng vẽ ra một đường cong xinh đẹp rồi rơi đến ngay trước mặt Lý Bình An.

Chân Lý Bình An vẫn bước không ngừng, không hề bị ảnh hưởng, lại cất thêm hạt châu bằng vàng thứ hai vào trong ngực.

Lầu hai của Hoa Nguyệt các truyền đến tiếng cười của các hoa khôi.

Yến Kính Dương có vẻ không nhịn được nên lần này đã lên hai hạt châu bằng vàng.

Tay cũng tăng thêm mấy phần khí lực.

Hai hạt châu bằng vàng bay trong không trung vèo một tiếng hóa thành hai tia sáng màu vàng. Người thường chẳng thể nhìn ra được, chỉ cảm thấy hạt châu lần này nhanh hơn.

Nhưng người có chút nội công thì có thể nhìn ra được ngay là lần này Yến Kính Dương đã thêm mấy phần thủ pháp.

Lý Bình An nắm một tay lại, một hạt châu bằng vàng xuất hiện ở trên ngón tay cái, nhẹ nhàng bắn ra, hạt châu bằng vàng trên tay va chạm với hạt châu bằng vàng trên không trung tạo ra một tiếng vang trong trẻo.

Ngay sau đó lại duỗi tay nắm lấy một hạt châu bằng vàng khác đang bay đến.

Hai hạt châu bằng vàng kia va chạm với nhau trên không trung sau đó lại cùng nhau rơi xuống, vừa hay lại rơi vào tay còn lại của hắn.

Một màn này, các công tử và cô nương hoa khôi trên lầu đều thấy rõ, không nhịn được mà khen

tốt.

Yến Kính Dương nhìn qua đối phương, cũng không ngờ được.

“Ai, hình như bị mù!”

Lúc này có người nói.

“Đúng thật, giỏi quá.

“Có chút công phu trong người”

Có công tử rất thích thú, gọi to:

“Ê! Tên mù kia đi lên đây uống một chén đi!”

Lý Bình An vờ như không nghe thấy, nhanh chóng biến mất ở cuối đường.

Một người nói:

“Thô

- hết thú vị”

Hôm nay là lễ lớn của Quảng Lăng phủ.

Giỗ tổ nên bọn người hầu bận bịu đi lại khắp nơi như thoi đưa, bày biện bàn tiệc, nhận quà tặng, đón khách đến, hô trước hô sau, càng bày càng nhiều.

Tổ tiên Yến gia từng chinh chiến sa trường vì hoàng đế Đại Tùy, lập được bao công lao hiển hách. Ba con trai và hai con gái hy sinh.

Sau khi Đại Tùy lập quốc thì Thái tổ hoàng đế cảm niệm công lao nên ban thưởng tước vị quốc công, tử tôn cũng được tiếp nhận tước vị nam quốc công.

Bởi thế nên Yến thị ở Quảng Lăng được phồn vinh hưng thịnh mấy trăm năm.

Nhưng mà đến bây giờ thì Yến thị này lại thật sự là bên ngoài tô vàng nạm ngọc còn bên trong thì thối rữa.

Trong nhà, đa phần con cháu đều ăn no rồi lại nằm kềnh, không chú ý đến dòng dõi quý tộc.

Sa vào lối sống mơ hồ, dù sao thì chẳng phải làm gì mà cũng không cần lo ăn lo uống, chỉ với tước vị quốc công cũng đủ cho gia tộc sinh sống.

Quả nhiên là đúng với câu nói, “Sinh ra trong gian nan khổ cực, chết trong yên vui.

Khi Lý Bình An đi vào trước phủ thì sớm đã có không ít người tụ tập ở trước cửa phủ, có người đang thấp giọng nói chuyện với nhau, có người thì vẫy tay thăm hỏi lẫn nhau.

Lý Bình An có chút nghi hoặc là sao lại náo nhiệt như vậy?

Hắn còn chưa biết hôm nay là giỗ tổ của phủ nam quốc công.

Dường như những nhân vật có mặt mũi từ trên xuống dưới Quảng Lăng phủ đều đến đây xem lễ. Thậm chí còn có một số quý nhân từ kinh thành hoặc địa phương khác mặc dù không thể đến được nhưng cũng để gia phó đưa lễ quý đến, hoặc là phái tiểu bối trong nhà thay mặt chúc mừng. Lý Bình An tò mò hỏi thăm mới biết hôm nay là giỗ tổ của phủ nam quốc công.

Người ta giỗ tổ, mình không thể đến tay không.

Lại nhớ tới hạt giống cây Phù Tang trong ngực, thế cũng miễn cưỡng được xem như quà chúc mừng.

Lúc này, một người hầu đi đến phía trước, trông thấy Lý Bình An mặc mộc mạc, cầm một cây gậy chống, đằng sau còn dắt một con trâu giống như là đi chợ, chứ cũng không phải quan lại quyền quý gì.

Chỉ là, trên giang hồ cũng nhiều nhân vật ngọa hổ tàng long như này, đại nhân vật chân chính hết

lần này tới lần khác đều không thích ăn mặc cao sang.

Thân là người hầu của phủ nam quốc công sẽ tự nhiên có chút mắt nhìn người nên tiến lên thở dài, cười nói:

“Tiểu nhân mắt vụng về, không biết xưng hô với ngài thế nào cho phải?”

“Tại hạ họ Lý”

“A, ra là Lý gia.

Phiền Lý gia để tiểu nhân xem qua thiệp mời là Lý gia có thể vào phủ.

“Tại hạ không có thiệp mời, là cô nương Yến Tuân nhờ ta tới gửi cho Yến gia một hạt giống Phù Tang.”

Yến Tuân?

Người hầu tìm kiếm cái tên này trong đầu một lượt từ trên xuống dưới, tuy con cháu nam quốc công nhiều nhưng không có vị nào tên gọi như này.

“Vị gia này, có phải ngài nhớ lầm tên rồi hay không?

Ta nhớ là trong phủ không có chủ tử nào có cái tên này.

Về phần… cây Phù Tang này…

Người hầu tỏ ra chút biểu cảm nghi ngờ.

Yến Tuân rời khỏi nhà từ nhỏ, sau đó lại mất tích hơn mười năm.

Người hầu thì thay đổi một nhóm lại một nhóm.

Bây giờ trong nhà đã có rất ít người hầu có thể biết cái tên Yến Tuân này.

“Tại hạ thật sự không nhớ lầm”

Lý Bình An lại nói:

“Vẫn phải làm phiền các hạ bẩm báo một tiếng giúp tại hạ”

Lúc này gia chủ đang bận rộn nên đương nhiên người hầu sẽ không bởi vì những chuyện nhỏ nhặt này mà đi làm phiền gia chủ.

Nên cùng người hầu bên trong nói một tiếng với một tiểu quản sự.

Tiểu quản sự liếc qua Lý Bình An, chẳng thèm để ý:

“Chắc là lại đến ăn chực thôi, dẫn hắn đi đến chòi hóng mát ở bên ngoài đi”

Người hầu nói:

“Ta nhìn khí thế có vẻ không giống đâu!”

“Nói nhảm! Ngươi có thể nhìn ra được à, đây đã là người thứ tám của hôm nay rồi đấy, tranh thủ thời gian đi!”

Phủ nam quốc công có lễ lớn nên tự nhiên hấp dẫn không ít kẻ đến ăn nhờ ở đậu với đủ loại lý do, trong đó, lý do của Lý Bình An coi như là đơn giản nhất.

Còn có lý do vớ vẩn hơn là con riêng của lão gia nào đó.

Nam quốc công giàu có nên dựng luôn một cái chòi hóng mát ở bên ngoài để an trí cho những người đến ăn nhờ ở đậu này đầy đủ rượu ngon, thức ăn ngon,

Chỉ cần không quấy rối là được.

Đương nhiên cũng không có người nào dám không muốn sống mà đến phủ nam quốc công quấy rối.

Người hầu lại đi đến.

Mặc dù trong lòng có thêm chút chán ghét và vứt bỏ nhưng mà nụ cười trên mặt vẫn giữ nguyên, cũng không hề giống như người không biết suy nghĩ mà mở miệng cười cợt.

Người hầu dẫn Lý Bình An đi vào chòi hóng mát, rất uyển chuyển mà nói:

“Lý gia, đồ ăn bên này cứ ăn tùy ý, nếu không đủ thì sẽ có người mang thêm, có việc gì thì cứ trực tiếp tìm gặp chúng ta là được!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right