Chương 110: Cao thủ chiếm tiện nghi
1468 chữ
Lý Bình An cũng chỉ có thể bất đắc dĩ tạm thời ngồi xuống.
Trên bàn, đồ ăn cũng coi như không tệ.
Lý Bình An hít mũi, theo thứ tự mà ngửi thấy thịt viên Tứ Hỉ, nem chả lụa giò, thịt dê, gà quay, tôm càng rang muối, sườn xào chua ngọt,...
Một bàn này có khoảng hơn hai mươi loại đồ ăn, lại thêm bốn loại canh.
Một bàn như vậy có lẽ dài từ đầu đường tới cuối phố nhưng chỉ là để cho những người đến ăn nhờ ở đậu, không có thân phận gì ở bên ngoài ngồi ăn.
Thế có lẽ là người ở bên trong ăn sơn hào hải vị.
“Huynh đệ, người đến từ đâu vậy?”
Lúc này, một hán tử ở bên cạnh nói. Lý Bình An:
“Người ngoài thành”
Hán tử liếc qua lão Ngưu sau lưng Lý Bình An:
“Huynh đệ đúng là cao thủ chiếm tiện nghi đấy! Đi ăn nhờ ở đậu còn dẫn theo cả trâu nhà mình
tói!”
Lý Bình An cười một tiếng:
“Lão ca, quá khen”
“Gọi ta là Lưu Kiều là được! Giới thiệu một chút, vị này là nương tử của ta”
Người phụ nữ bên trái khẽ gật đầu chào hỏi Lý Bình An.
“Kia là cha ta!”
Lão hán cầm đùi gà trong tay.
“Kia là me ta.”
Lão thái thái đang bưng đĩa đậu phộng.
“Bên kia, kia là đại di, tam cữu, phu quân của tam di của ta, muội muội ta, thân huynh ta, cháu ta, còn có vú nuôi của tam di và lão thái gia của ta”
Lý Bình An giơ ly rượu lên:
“Huynh đệ, ta kính ngươi một ly!”
Lưu Kiều nhìn thoáng qua đàn nhị sau lưng Lý Bình An: “Huynh đệ biết kéo đàn nhị sao?”
“Biết một chút.”
“Ta có việc này để kiếm sống, ngươi có muốn thử hay không?
Hai ngày nữa qua nhà có tang lễ kéo cho người ta một khúc, vừa có tiền xài vừa có ăn”
“Đa tạ đại ca, để ta suy nghĩ một chút”
“Việc này mà còn phải cân nhắc cái gì, ta sẽ không lừa ngươi!
Nhà kia cho tiền rất nhiều.”
Gần đó có hai con ngựa to đang từ từ đi đến.
Hai con ngựa đều là ngua tốt.
Một con ngựa đen bóng, bờm hung đỏ, hai chân vừa dài vừa mập, hai mắt sáng ngời có thần. Xem ra chính là một con ngựa tốt.
Ngồi trên ngựa là một thiếu niên có vẻ phong lưu, tất nhiên là Yến Kính Dương bắn người bằng hạt châu vàng trên lầu Hoa Nguyệt các.
Một con ngựa khác thì toàn thân trắng như tuyết, không lẫn một chút lông màu khác nào, phát sáng lấp lánh như phủ bạc toàn thân.
Ngồi trên tuấn mã là một thiếu nữ mày liễu mắt hạnh, trong vẻ xinh đẹp lại toát ra một loại khí chất mạnh mẽ hơn người.
Mặc một bộ y phục bằng lụa Lưu Tô màu đỏ, búi tóc trên đầu buộc lệch một bên, chính là con gái của Tô gia của Thanh Hà, Tô Hân Lam.
Lúc hai người tới trước phủ thì nhanh chóng có một gã sai vặt ra đón.
Yến Kính Dương nhìn lướt qua đám người có tướng ăn xấu xí trên đình nghỉ mát, ra vẻ chán ghét. “Chuyện gì xảy ra thế này? Người đến từ đâu mà lại nhiều như vậy”
“Là đại nãi nãi phân phó, nói là hôm nay đại hỉ nên để cho những người này được hưởng phúc từ tổ
tiên”
Trong lòng Yến Kính Dương khinh thường nhưng lại không biểu hiện ra ngay trước mặt Tô Hân Lam.
Đột nhiên, hắn chú ý tới một thân ảnh quen thuộc đang ở trong đình ăn nhờ ở đậu, chính là tên mù lòa đã liên tiếp bắt được mấy hạt châu vàng của mình dưới lầu Hoa Nguyệt các.
Lý Bình An cũng cảm nhận được hơi thở của Yến Kính Dương, đối phương ra tay không nhẹ.
Mặc dù cách rất xa, tiếng người huyên náo, nhưng hai lỗ tai của Lý Bình An lại bắt được không sót chữ nào trong đoạn đối thoại của hắn và người hầu.
Biết được đối phương là công tử của phủ nam quốc công này, thế là liền đi qua chắp tay:
“Công tử, chúng ta lại gặp mặt”
Yến Kính Dương chau mày.
Hắn gặp Lý Bình An ở Hoa Nguyệt các, nếu lúc này mà đối phương nói ra ngay trước mặt Tô Hân Lam thì coi như địa vị và hình tượng của hắn trong lòng Tô Hân Lam sẽ bị hủy sạch.
“Lại gặp mặt? Ngươi là ai vậy?”
Yến Kính Dương giả bộ không biết đối phương, dù sao đối phương cũng là một kẻ mù lòa, nếu mình không thừa nhận thì người khác cũng sẽ chỉ xem như là hắn cố ý kéo quan hệ.
Lý Bình An không phải là người không biết điều, thấy đối phương nói kiểu này nên không so đo nhiều ở chỗ này mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề nói:
“Tại hạ muốn phiền Yến công tử..”
Còn chưa nói xong, Yến Kính Dương liền đưa tay ngăn Lý Bình An lại, nháy mắt với người hầu. Người hầu bước lên phía trước, chặn ở trước mặt Lý Bình An.
Yến Kính Dương quay lại nói với Tô Hân Lam:
“Hân Lam, chúng ta đi vào đi”
Tô Hân Lam liếc qua Lý Bình An:
“Hình như là người này tìm ngươi có việc.”
Yến Kính Dương cười cười:
“Đều là lừa đảo để có ăn thôi, gặp nhiều rồi, không có việc gì nữa thì chúng ta đi vào đi”
Tô Hân Lam là khách, nếu lại nói nhiều thì không tốt nên liền đi vào theo Yến Kính Dương.
Lúc này, người hầu thật sự có hơi tức giận, ngươi nên thành thật mà ăn cơm mới phải, thế là hắn ra vẻ hung dữ, hung hăng đạp Lý Bình An.
Lại đột nhiên nhận ra hắn không nhìn thấy nên ngữ khí tăng thêm mấy phần.
“Đó là Tam thiếu gia nhà chúng ta, ngươi điên rồi!
Ta cho ngươi biết, dám làm thế thì ngay cả cơm ngươi cũng đừng ăn!”
Lý Bình An bị đuổi về đình nghỉ mát.
Lưu Kiều ở bên cạnh nói:
“Huynh đệ, lá gan lớn thật đấy!
Hành động đến trước mặt quý nhân để lấy thưởng này, ta khuyên ngươi sau này đừng nên làm”
Lý Bình An uống một ngụm rượu, thuận miệng nói:
“Vì sao vậy?”
Lưu Kiều nhìn ngó thoáng qua xung quanh, thấp giọng.
“Loại quý nhân này giết ngươi chỉ như nghiền chết một con kiến.
Trong túi bọn họ làm sao mà có thể có tiền được, chỉ có một chút đồ vật có giá trị liên thành thôi, không thưởng cho ngươi được đâu.
Nhưng mà nếu ngươi chọc cho hắn mất hứng thì nhẹ sẽ bị đánh một trận, nặng thì khó đảm bảo được cái mạng nhỏ.
Nhất là Yến Kính Dương kia, trong Quảng Lăng hắn là…
Lưu Kiều dừng một chút, không nói tiếp nữa.
“Cạn! Không nói nữa, uống rượu”
Hắn không nói tiếp, Lý Bình An cũng không truy hỏi.
Yến Kính Dương hay Thiên Vương thì cũng không có quan hệ gì với mình.
“Thiếu gia, hôm nay mặc bộ này được không?”
Hôm nay, Lan Nguyệt mặc một bộ váy áo xinh đẹp màu xanh lục.
Mặc dù được giữ gìn còn mới tinh nhưng có điều là đã sớm bị quá cỡ, có hơi không vừa với nàng.
Yến Thập Tam nhìn nha hoàn duy nhất của mình, không khỏi lộ ra vẻ mặt cay đắng.
Bộ quần áo này vẫn là bộ một năm trước mua cho nàng.
Trong phủ, nha hoàn không được đeo vàng bạc.
Lại bởi vì Lan Nguyệt đi theo hắn nên càng chẳng được hưởng phúc phần gì.
“... Ngày khác sẽ mua cho ngươi một kiện vải để may một bộ quần áo mới”
Lan Nguyệt không thèm để ý:
“Bộ y phục này đã rất tốt rồi sao lại còn phải mua mới”
Hai người đi ra Thiên viện, đi vào chủ trạch.
Lúc này, khách quý đã đến chật nhà, văn nhân nhã sĩ, thanh ngâm oanh hoa, hoặc thưởng trà luận đạo, hoặc nâng ly cạn chén, chuyện trò vui vẻ, thể hiện rõ phong phạm đại gia.
Yến Thập Tam nhìn quanh tìm kiếm.
Lúc này, một nha hoàn đi đến..