Chương 111: Người ở rể
1751 chữ
Một nha hoàn đi đến.
Yến Thập Tam nhận ra nàng, là nha hoàn bên cạnh Nhị phu nhân.
Nhị phu nhân là mẹ ruột của Yến Kính Dương.
Đại phu nhân tuy là chính thê, nhưng lão gia lại cưng chiều Nhị phu nhân hơn.
Trong phủ, lúc mà hai vị phu nhân nói chuyện với nhau, bề mặt thường là sóng êm biển lặng, nhưng mỗi một câu đều chứa đựng hàm ý sâu xa, so đo cao thấp.
Mấy năm gần đây, thân thể của Đại phu nhân suy nhược, mọi chuyện trong phủ đều do Nhị phu nhân lo liệu.
“Thập Tam thiếu gia, Nhị phu nhân nói, hôm nay nhiều khách, ngài ra bên ngoài hỗ trợ tiếp đón mọi người”
“Ý gì đây!!!”
Lan Nguyệt nghe xong lời này thì bắt đầu lo lắng, mặc dù thiếu gia nhà nàng không được người trong phủ chào đón nhưng tiểu thiếu gia vẫn mang họ Yến mà.
Nói dễ nghe thì là ra bên ngoài tiếp đón khách khứa.
Nói khó nghe một chút thì là hôm nay nhiều người, ngươi đừng ở đây làm mất mặt, cút ra bên ngoài cho không khí nó trong
“Lan Nguyệt!”
Yến Thập Tam ngăn cản Lan Nguyệt đang định nổi giận:
“Chúng ta đi thôi”
Yến Thập Tam cùng Lan Nguyệt đi về phía cửa phủ.
Lồng ngực Lan Nguyệt phập phồng.
Nét mặt cũng không thèm giấu mà tràn đầy sự tức giận.
Phía Yến Thập Tam thì đã quen cảnh này rồi, hắn nhìn lướt qua đình nghỉ mát.
“Hôm nay đoán chừng không biết lúc nào sẽ được ăn cơm đâu, ta thấy thức ăn bên đỉnh kia cũng được đấy, chúng ta ăn ở chỗ này đi.”
Yến Thập Tam cố tình tìm nơi không có người, nhưng đột nhiên thấy thoáng qua một bóng dáng
quen thuộc.
Hắn rảo bước nhanh qua đó, hóa ra chính là người kéo đàn nhị ở ven đường vào đêm qua.
Yến Thập Tam không nghĩ rằng tới ở chỗ này có thể gặp thấy đối phương, không khỏi vui mừng. “Tại sao là ngươi?”
Lý Bình An nghe tiếng nói, hơi sững sờ.
Yến Thập Tam giải thích nói:
“Tiên sinh nhất định là không ra ta, hôm qua may mắn được nghe một khúc nhạc của tiên sinh, tại hạ cảm thấy đồng cảm sâu sắc”
Lý Bình An bỗng nhiên ngộ ra, cười nói:
“Chúng ta thật sự rất là có duyên phận đấy”
Lan Nguyệt đỡ Yến Thập Tam ngồi xuống.
Lưu Kiều hành tẩu giang hồ.
Hắn nhìn Lý Bình An: “Bạn của của ngươi à? Giới thiệu chút đi.”
Lý Bình An giới thiệu Yến Thập Tam cho Lưu Kiều, lúc giới thiệu Yến Thập Tam thì chợt nhớ ra
mình vẫn chưa biết tên của đối phương.
Yến Thập Tam cũng không giấu diếm:
“Tại hạ, Yến Thập Tam.
Yến Thập Tam?
Lưu Kiều suy ngẫm một lúc, buộc miệng:
“Ngươi là cái người ở rể ở Yến gia”
Lời vừa dứt, hắn hận không thể cắt lưỡi của mình.
Mới uống có hai chén mà nói chuyện miệng nhanh hơn não rồi.
Lúc này hắn tự vả miệng hai cái.
“Xem cái miệng nhỏ của tiểu nhân, thật là đáng chết mà!”
Yến Thập Tam khoát tay, rộng lượng nói, “Không sao!”
Quảng Lăng phủ này không người nào là không biết Yến Thập Tam sắp vào phủ bọn họ ở rể.
Yến Thập Tam sớm đã quen với ánh mắt khác thường của người khác.
Lý Bình An lại có chút bất ngờ, hắn không hề để ý hai chữ “ở rể”.
Đối phương là họ Yến, là công tử của Yến gia!
Thế là Lý Bình An nói:
9:55
“Yến công tử, tại hạ phụng mệnh của Yến Tuân cô nương. Đem hạt giống của cây Phù Tang hoàn trả cho Yến gia, không biết có thể làm phiền công tử thay tại hạ bẩm báo?”
Yến Tuân!?
Yến Thập Tam hơi kinh hãi.
Cái tên này vừa lạ lẫm
vừa quen thuộc.
Lạ lẫm là bởi vì khi còn nhỏ thường nghe mẫu thân nhắc đến Yến Tuân, nhưng Yến Thập Tam chưa bao giờ nhìn thấy Yến Tuân.
Yến Tuân chính là trưởng nữ của Yến gia, từ nhỏ đến lớn đều ở bên cạnh Yến lão gia, được Yến lão gia cực kì yêu thương.
Tư chất thông minh, từ nhỏ đã đọc đủ loại sách, thơ.
Chín tuổi tranh luận với mấy vị nho sĩ trong Học viện, làm cho họ á khẩu không trả lời được.
Mười tuổi đã trở thành Nho gia nhất phẩm, tài đức vẹn toàn.
Chưa đến nửa năm sau đã xây dựng Linh Thai.
Hai năm sau, trở thành Tam phẩm, tạo ra hình tượng quân tử trong Linh Thai.
Bên cạnh đó, còn đạt được sự công nhận của cây Phù Tang của phủ Nam quốc công.
Nhớ năm đó tổ tiên của Yến gia cầm Phù Tang, cây biến thành trường đao, đánh đâu thắng đó, lập công lao hiển hách.
Chỉ là từ đó về sau, Yến gia không có người nào nhận được sự công nhận của cây Phù Tang nữa, cho đến khi Yến Tuân ra đời.
Vậy nên người nhà họ Yến lấy đó làm kiêu ngạo.
Nhưng hơn mười năm trước, Yến Tuân bỗng nhiên mất tích.
Khoảng thời gian đó, Yến lão gia thường lấy nước mắt rửa mặt.
Sau khi được thuật sĩ Khâm Thiên giám bói Yến Tuân rất có thể đã tử vong, Yến lão gia suýt nữa thì nguy kịch.
Tính đến hiện tại đã mười năm có lẻ, phần lớn người hầu hoặc lớp thiếu niên ở Yến gia đã sớm quên đi tên Yến Tuân.
Thế nhưng những người bước vào tuổi trung tuần ở Yến gia tất nhiên sẽ không thể quên được cái tên đã từng làm rạng danh Yến gia.
Một lúc lâu sau, Yến Thập Tam mới hoàn hồn lại.
Kinh ngạc nhìn Lý Bình An, như thể đang xác nhận hắn có nói đùa hay không. Đôi mắt không chút gợn sóng, làm cho người khác không khỏi kính sợ.
Yến Thập Tam do dự một chút:
“Tiên sinh….. chuyện này là thật?”
“Tất nhiên là thật”
“Được! Vậy ta sẽ đi bẩm báo một tiếng”
Lý Bình An chắp tay, đầu hơi cúi, nói:
“Làm phiền Yến công tử”
Lưu Kiều nghi ngờ nhìn qua Yến Thập Tam vội vàng chạy đi, lại nhìn Lý Bình An, có chút không hiểu.
“Huynh đệ…. Ngươi…?”
“Không phải việc gì lớn, chỉ là đến hoàn trả một thứ thôi”
Lý Bình An gắp một viên thịt.
Lưu Kiều trầm mặc một lát:
“Qua hai ngày nữa sẽ có việc để làm đấy, ngươi có làm không?”
Chưa hết, hắn lại nói thêm một câu.
“Đãi ngộ rất tốt.”
Yến Thập Tam đi vào yến tiệc, thoáng nhìn sang chỗ ngồi có tên mình.
Quả nhiên là ở một góc không đáng để người khác chú ý đến.
Thật sự là cũng làm khó bọn họ, rõ ràng nhìn mình chướng mắt, nhưng lại không thể không sắp xếp chỗ ngồi cho mình
Lúc này, Yến lão gia vẫn chưa đến.
Mọi người đều đang đợi.
Yến Kính Dương cùng Tô Hân Lam đi đến.
Yến Kính Dương gặp Yến Thập Tam, hừ lạnh một tiếng, cũng không thèm giấu đi sự chán ghét.
Thù oán giữa hai người, sợ là một tuần trà vẫn nói chưa rõ.
Yến Thập Tam chỉ đành xem như không nhìn thấy.
Ngược lại Tô Hân Lam chắp tay chào Yến Thập Tam, không vì thân phận con riêng của Yến gia, hay là thân phận ở rể mà khinh thường hắn.
“Thập Tam công tử, đã lâu không gặp.
Yến Thập Tam đáp lễ, khóe miệng mang theo vài phần cười khổ.
“.... Tô cô nương”
Không khỏi nhớ tới khi còn nhỏ, lúc mẫu thân hắn còn sống.
Tô mẫu thường mang theo Tô Hân Lam đến thăm, hai đứa trẻ bằng tuổi nhau chạy lung tung ở sân
sau.
Yến Kính Dương dường như nhắc khéo:
“Thập Tam! Không phải ta nhớ rằng ngươi ở bên ngoài chào hỏi khách khứa sao? Đã xong việc rồi
à?”
Yến Thập Tam mặt không gợn sóng.
“Đường huynh, Thập Tam có chuyện quan trọng phải bẩm báo lão gia
Yến Kính Dương nhướng mày.
“Chuyện quan trọng? Là hôn sự của ngươi à?
Thập Tam người gấp cũng vô dụng, Lâm gia trì hoãn hôn ước rõ ràng là muốn hồi hôn, ngươi đi cầu lão gia cũng vô dụng”
Trước mặt mọi người, mấy lời này như đánh vào mặt của Yến Thập Tam.
Tô Hân Lam nhíu mày, có chút bất mãn đối với cách hành xử của Yến Kính Dương.
Tuy là ở rể, nhưng cũng không thể làm nhục người ta như thế.
Lại nhìn qua Yến Thập Tam, không ngoài dự liệu, hắn không hề biểu lộ sự tức giận, thậm chí lông mày không hề nhíu một lần, sắc mặt bình tĩnh.
“Đường huynh hiểu lầm rồi, Thập Tam đệ không phải vì việc này, đệ muốn bẩm báo chuyện khác. “Chuyện gì?”
Yến Kính Dương tra hỏi.
“Chuyện quan trọng”
Yến Thập Tam thản nhiên nói ra.
Yến Kính Dương không giữ được bình tĩnh, sắc mặt đã có mấy phần giận dữ.
“Chuyện quan trọng? Ý người là ta không được nghe à
Yến Thập Tam trầm mặc.
Yến Kính Dương không ưa nhất chính là bộ dạng này của Yến Thập Tam.
Rõ ràng là con riêng, mẫu thân không danh không phận, bị Yến gia sỉ nhục, vẫn luôn tỏ ra dáng vẻ không quan tâm, không hơn thua.
Yến Kinh Dương tiến tới, hung ác nói:
“Yến Thập Tam, ta đã cho người thể diện rồi đấy!!”
Một bên, Tô Hân Lam thầm nghĩ: Cái tên Yến Kính Dương quả nhiên là ấu trĩ, chỉ sợ không bao giờ lớn nổi.
Ngược lại, Yến Thập Tam mặc dù thân phận khiến người khác khinh thường, nhưng tâm tư của hắn không biết cao hơn Yến Kính Dương gấp bao nhiêu lần.
Lúc này, chợt nghe ngoài cửa có tiếng nha hoàn truyền đến.
“Lão thái quân đến!”
Tuy xưng hô lão tổ tông, trước mặt ngoại nhân, xưng hô đành phải thay đổi…