Chương 112: Khách quý
1609 chữ
Một người mái tóc bạc trắng, ăn vận quý phái đi đến.
Đây chính là Yến lão thái quân của phủ Nam quốc công
Mọi người không khỏi đứng lên nói lời chúc mừng.
Yến lão thái quân được hai đứa con trai dìu lấy, sắc mặt phơi phới.
“Đa tạ chư vị còn nhớ đến lão bà này
Đám người cười ha ha, nhao nhao chọc cho Yến lão thái quân vui vẻ.
Lão thái quân cười đến không ngậm miệng được.
Chưa kịp ngồi xuống đã nghe Yến Kính Dương nói:
“Tổ mẫu, Yến Thập Tam có chuyện quan trọng nhất định phải bẩm báo với tổ mẫu”
Yến Thập Tam khẽ nhíu mày.
Hắn mới còn đang do dự, ở nơi đây lên tiếng chỉ sợ rằng không tốt lắm.
Yến lão thái quân vốn không thích hắn.
Nhưng không nghĩ tới cái tên Yến Kính Dương này lại nói lớn tiếng trước mặt mọi người, giáng đòn phủ đầu.
Lão thái quân vốn tâm trạng đang vui vẻ, nghe đến ba chữ Yến Thập Tam, nụ cười cứng đi, đảo mắt qua người con trai thứ, Yến Khải.
Yến Khải lộ ra chút xấu hổ.
Cổ họng Yến Thập Tam tựa như mắc một cái xương cá.
Nuốt không xuống thì không được, nhả ra cũng không xong, cực kì khó chịu.
Hôm nay là ngày đẹp nhưng hắn hết lần này tới lần khác lại cảm thấy rất ngột ngạt.
“Có chuyện gì thì đợi chút nữa hẵng nói!”
Yến khải nói.
Yến Kính Dương một bên châm ngòi vào lửa:
“Thập Tam nói là muốn chuyện hệ trọng, nhất định phải nói ra.
Yến Thập Tam mặt không đổi sắc.
Lời này của Yến Kinh Dương đúng là độc thật.
Nếu thứ Yến Thập Tam nói ra không phải chuyện gì quan trọng thì có nghĩa là người kéo đàn nhị
mù kia là tên lừa đảo.
Chỉ sợ, hắn lại phải chịu phạt.
Lão thái quân khoát tay áo.
“Thập Tam, ngươi có chuyện gì?”
Yến Thập Tam đứng ra, nhẹ hít một hơi.
“Bẩm tổ mẫu, bên ngoài có một người cầu kiến.
“Người nào?”
“Là một người mù…... chơi đàn nhị
Người mù?
Yến Kính Dương nhíu mày, lập tức nhớ có một tên mù đến tìm hắn nói rằng có chuyện cần làm. Tên mù vừa vặn đeo một cái đàn nhị, không phải chứ…
Yến Thập Tam tiếp tục nói:
“Hắn nói, hắn được Yến Tuân cô cô nhờ vả đưa hạt giống của cây Phù Tang trả lại cho Yến gia
Lời vừa nói ra, cả yến tiệc đều kinh hãi.
Cây Phù Tang!?
Cây Phù Tang chính là thánh vật của Yến gia.
Chỉ là hơn mười năm trước đã mất tích cùng với Yến Tuân.
Hai cái tên này, bất kì cái tên nào đối với Yến gia cũng rất là chấn động.
Nhất là lão thái quân Yến gia.
Yến gia lão thái quân đột nhiên đứng dậy, giọng hơi khàn.
“Ngươi… Ngươi lặp lại lần nữa!”
Trong lòng Yến Thập Tam cầu nguyện rằng tên mù kéo đàn nhị này không phải chơi xỏ hắn, nếu không cảnh tượng này rất khó kết thúc.
Nhưng mà nước đã đến chân, cũng không có đường lui. Hắn lặp lại lời vừa nói ra một lần nữa.
Lão thái quân hít một hơi sâu.
Hai đứa con trai vội đỡ mẹ già.
Lão thái quân thật sự là trải qua sóng gió, rất nhanh đã bình tĩnh lại.
Lệnh cho quản gia:
“..... Mời vị tiên sinh kia đến đây nhanh lên!”
“Huynh đệ, cái tang lễ kia, ngươi cho ta cái tin chính xác, cuối cùng là có hứng thú hay không?”
Lưu Kiều vẫn chưa từ bỏ.
Lý Bình An lúc này cũng ăn uống no đủ, lau miệng.
Lúc này Yến Thập Tam vẫn chưa đi ra.
Xem ra, hôm nay là không đi được phủ Nam quốc công rồi.
Ngày mai lại đến vậy.
“Huynh đệ, chờ một chút”
Lưu Kiều lúc này đưa cho Lý Bình An hai cái bọc giấy to.
Một bọc là đồ ăn vẫn chưa ăn xong, một cái khác thì là nửa con gà còn lại.
“Về cái tang lễ kia thì ngươi nên suy nghĩ lại một chút.”
Lý Bình An cười cười, muốn nói lời cảm tạ.
Lúc này, chỉ thấy một người trung niên mặc đồ đen vội vã chạy đến.
Liếc mắt sơ qua thì ánh mắt dừng lại trên người nha đầu Lan Nguyệt.
Lại đảo mắt qua nhìn Lý Bình An, thấy phía sau lưng hắn có một chiếc đàn nhị. Quay qua nhìn Lan Nguyệt, hỏi:
“Là hắn sao?”
Lan Nguyệt gật đầu.
Quản gia liền nói:
“Vị tiên sinh này, lão thái quân của chúng ta mời ngài vào trong”
Lý Bình An sững sờ.
“Mời ngài đi lối này”
Nhìn Lý Bình An bị quản gia lôi đi, Lưu Kiều sửng sốt, lập tức kêu lên:
“Này! Hai ngày nữa, cái tang lễ kia ngươi có đi hay không?”
Tại yến tiệc.
Lúc này, bởi vì một câu nói của Yến Thập Tam mà trọng tâm của buổi tiệc đã có sự thay đổi lớn. Mọi người ai cũng đang thì thầm nói chuyện.
Đệ tử của Yến gia cũng đang bàn luận cái gì đó, tâm tình của lão thái quân lúc này hết sức phức tap.
Hơn mười năm qua, mới được một lần biết được tin tức của khuê nữ.
Kích động thì có, nhưng cũng sợ hãi.
Bởi vì, sâu trong nội tâm, nàng hi vọng khuê nữ nhà mình chỉ là trốn ở chỗ nào đó.
Sau đó, bỗng nhiên xuất hiện cho mình một sự kinh ngạc bất ngờ.
Dưới sự mong đợi của mọi người, quản gia cuối cùng đã trở về, sau lưng còn có một chiếc bóng bước theo cùng, không nhanh không chậm.
Trong đám người, Yến Kính Dương mở to hai mắt nhìn, đúng là hắn!!
“Lão thái quân vạn thọ”
Lý Bình An cung kính chắp tay.
Đến nhà người khác thì đây là lễ nghi cơ bản.
Lão thái quân gật đầu.
“Không biết danh húy của tiên sinh là gì, xuất sư ở đâu?”
“Tại hạ vô danh bất sư, chỉ là một lữ khách giang hồ thôi”
Tất cả mọi người trong buổi yến tiệc đều quan sát Lý Bình An, trong đó cũng có không ít cao thủ luyện khí nhưng lại nhìn không ra sức mạnh của hắn.
Nhìn qua dáng vẻ bên ngoài của hắn thì cũng rất là khó đánh giá.
Khoác trên mình một chiếc áo xanh đã sờn, chắp vá nhiều chỗ, nhưng nhìn tổng thể thì rất tươm tất, sạch sẽ.
Một tay nắm chặt cây gậy trúc, một tay cầm bọc thức ăn thừa.
Còn có một đôi giày cỏ.
Lão thái quân chỉ lo gật đầu.
Nàng cũng không thật tâm muốn biết tên của đối phương, đây chỉ là lời khách sáo thôi. Dù sao thì cũng không thể cứ vậy mà thẳng hỏi người ta.
Đã có một vài thông tin rồi, lão thái quân cuối cùng cũng hỏi câu muốn hỏi nhất.
“Tiểu nữ Yến Tuân… hiện tại như thế nào?”
Lý Bình An trầm mặc một lát.
“Lão thái quân xin hãy nén bị thương
Tuy rằng đã đoán trước việc này, nhưng xác thực lại là chuyện khác.
Sau khi nghe xong, lão thái quân thấy hoa mắt, suýt nữa ngất đi.
“Mẫu thân!”
“Không sao.”
Mãi một lúc sau lão thái quân mới tỉnh táo lại.
Yến Khải không nhịn được mà nói:
“Tiên sinh, Thập Tam nói rằng muội muội ta giao hạt giống cây Phù Tang cho ngươi, chuyện này là thật?”
Lý Bình An lấy từ trong ngực ra một bọc vải.
“Vật quy nguyên chủ”
Mọi người không khỏi mở to mắt ra xem thử.
Cây Phù Tang sớm đã theo Yến Tuân biến mất hơn mười năm, giây phút này lại được trả về phủ Nam quốc công.
Thật sự là một tin tức quá chấn động.
Hạt giống cây Phù Tang được đưa đến trước mặt lão thái quân cùng hai vị gia chủ, cẩn thận kiểm
tra.
Quả nhiên đây chính là hạt giống của cây Phù Tang, không phải hàng giả.
Toàn bộ Yến gia không khỏi kích động, cây Phù Tang này chính là thánh vật của Yến gia.
Mất tích hơn mười năm, nay lại được hoàn trả về, quả thật là một chuyện may
Lão thái quân đứng dậy, lệ rơi đầy mặt.
mán.
“Ta vốn cho rằng sau khi chết không còn mặt mũi để đối diện với liệt tổ liệt tông, chưa từng nghĩ sẽ có một ngày tìm lại được cây Phù Tang.
Tiên sinh, xin hãy nhận cái cúi đầu này của lão!”
Lão thái quân đích thân bái lạy.
Mấy đệ tử Yến gia đang ngồi đấy thì vội vàng đứng lên, muốn học theo lão thái quân bái lạy.
Lý Bình An bước đến ngăn cản, đỡ lấy lão thái quân.
“Lão thái quân, vãn bối không dám
Lão thái quân quay sang quản gia nói:
“Hãy nhanh chóng an bài chỗ ngồi thượng vị cho tiên sinh”
“Tiên sinh, ngài là ân nhân của Yến gia, xin mời ngồi.”
Yến Thập Tam thở dài một hơi.
Vẫn tốt chán! May là mình cược đúng chỗ.
Có kẻ vui ắt có kẻ sầu.
Yến Kính Dương âm thầm nhìn Yến Thập Tam một cách hung hăng.