Chương 113: Tiểu viện bờ hồ
Lão thái quân cũng không quên hôm nay tất cả những người này đều đến đây mừng thọ mình, bèn nâng lên ly rượu.
“Cảm tạ các vị đã ngàn dặm xa xôi đến chúc thọ bà lão này, ta xin kính mọi người một chén.
Mọi người cùng nhau đứng dậy, nâng ly chúc mừng.
Sau đó, gánh hát vốn đã chuẩn bị từ lâu bước vào.
Lão thái quân thích xem kịch nhất.
Đây là gánh hát Giang Nam rất nổi tiếng.
Giọng Giang Nam độc đáo khiến người ta nghe mãi không thấy chán.
Phủ Nam quốc công đã bỏ ra năm mươi ngàn lượng bạc để mua lại gánh hát này.
Yến hội rất nhanh liền trở nên náo nhiệt.
Nhưng hôm nay lão thái quân lại chẳng có tâm tình xem kịch, tập trung lôi kéo Lý Bình An hỏi này
hỏi nọ.
“Thập Tam, việc này ngươi làm tốt lắm.”
Yến Khải hiếm khi tán thưởng đứa con riêng này một câu.
Yến Thập Tam cũng chẳng cảm động, chỉ khẽ vuốt cằm, tỏ ý tôn trọng.
Yến Khải nhìn lướt qua y phục Yến Thập Tam mặc, nhíu mày.
“Trong phủ không cho ngươi tiền tiêu hàng tháng sao? Ăn mặc rách rưới như thế, chẳng ra thể thống gì! Gọi người đi phòng thu chi lấy chút bạc, may mấy bộ quần áo mới đi.”
Yến Thập Tam:
“Cảm ơn phụ thân.
Trên chiếc bàn trước mặt, Lý Bình An chỉ biết duy nhất một đĩa thịt bò kho tương.
Thịt bò mỏng như giấy, nhưng khi nhai lại vừa mềm vừa dai, hương vị vô cùng đặc biệt.
Còn có một mùi thơm êm dịu không thể tả.
“Có lẽ Lão Ngưu sẽ thích đĩa thịt bò này lắm.
Trong đại sảnh, thỉnh thoảng có người đưa mắt nhìn Lý Bình An, vô cùng hứng thú với người đã
mang hạt giống Phù Tang trả cho Yến gia này.
Lý Bình An ngồi cạnh chủ vị, không chút nào giống khách nhân mà lại tựa như người chủ yến tiệc. Yến hội kéo dài gần nửa ngày trời.
Lão thái quân cũng lớn tuổi, cũng không thể liên tục tham dự một thời gian dài.
Chỉ có thể để con cháu thay mình tiếp đãi khách nhân mà thôi.
Lão thái quân uống một ly trà.
Lúc này, ngoại trừ Lý Bình An, trong phòng đều là người nhà.
“Lý tiên sinh, ân tình lớn như vậy, chúng ta thật sự không biết báo đáp ngài như thế nào mới tốt” Lý Bình An nói:
“Lý mỗ chỉ là hoàn thành sự ủy thác của một người bạn mà thôi, nếu lão phu nhân muốn cảm ơn, vậy thì hãy cảm tạ Thập Tam công tử đi.
Nếu không có hắn thì có lẽ đến cả cửa tại hạ cũng không bước vào được.
Yến Thập Tam ngồi trong góc không nghĩ tới Lý Bình An sẽ nhắc đến mình, chợt ngẩng đầu lên.
Ánh mắt của toàn bộ đệ tử Yến gia đều hướng về phía này.
Lão thái quân gật đầu, mặc dù vô cùng chán ghét Yến Thập Tam, nhưng vẫn nói. “Thập Tam đúng là có công, nếu Lý tiên sinh đã nói thế, vậy liền thưởng cho nó” Yến Kính Dương vô cùng phiền não, lại có chút hối hận.
Vừa rồi ở cửa, sao mình lại không nghe tên mù này nói chuyện.
Hắn cũng chẳng quan tâm đến những phần thưởng kia.
Chỉ là vô duyên vô cớ lại để Yến Thập Tam kiếm được món hời lớn như vậy.
Lão thái quân cũng bởi vì việc vui này, mà nhìn Yến Thập Tam cũng thuận mắt hơn nhiều.
Điều này khiến Yến Kính Dương cảm thấy thật khủng hoảng.
9:56
“Đã như vậy, Lý tiên sinh nhất định phải lưu lại một khoảng thời gian, để cho chúng ta bày tỏ niềm cảm kích.”
Lão thái quân cùng mấy vị trưởng bối Yến gia kiên trì vô cùng.
Lão thái quân vốn rất nhớ nhung con gái, tất nhiên là muốn giữ lại người đã nhìn thấy nàng lần cuối cùng này.
Lý Bình An không thể từ chối, vì vậy hắn không còn cách nào khác ngoài việc đồng ý ở lại một khoảng thời gian.
Phủ Nam quốc công có rất nhiều phòng trống, cho nên chỉ mất nửa ngày để dọn ra một nơi ở thoáng đãng, lịch sự mà tao nhã cho Lý Bình An.
Vị trí rất tốt, bên bờ hồ.
Sân hướng ra đường, điểm xuyết vài núi đá, có cảm giác lối đi ngoằn ngoèo dẫn đến nơi vắng vẻ, hoa viên lại xinh đẹp vô cùng.
Lý Bình An đem thịt bò kho tương lúc trước còn chưa ăn xong ra.
“Lão Ngưu, nếm thử xem là họ hàng nào của ngươi này
Lão Ngưu dùng sừng trâu đẩy nhẹ Lý Bình An.
Tuy đã hơn ba mươi tuổi, nhưng dung mạo của nàng không hề giảm đi nửa phần, dưới hàng lông mày dài là một đôi mắt phượng sáng ngời.
Trên to dưới nhỏ, vừa đủ đầy vừa nắn mà vừa nhỏ nhắn vừa ôm.
Nhìn xuống là thấy ngay vòng ba căng trắng làm tim người ta loạn nhịp.
Cũng không có gì lạ khi làm Yến đại lão gia thần hồn điên đảo, vô cùng sủng ái.
“Kính Dương, nương có chuẩn bị một chút lễ vật, ngày mai con hãy đưa cho vị Lý tiên sinh ở cạnh bờ hồ kia đi”
Yến Kính Dương nói:
“Tặng quà hắn làm gì? Hôm nay lão tổ tông không phải đã đưa qua rồi sao?”
“Lão tổ tông là lão tổ tông, vi nương là vi nương.
Hiện giờ lão thái thái cực kì để ý tới tên Lý tiên sinh kia, chúng ta tặng chút lễ vật, lão thái thái biết chắc chắc sẽ vui vẻ”
Nhị phu nhân dừng một chút, lại nói.
“Hơn nữa, ta thấy Lý tiên sinh có khí chất phi phàm, nhất định không phải là người tầm thường, làm quen cũng không phải chuyện xấu”
Yến Cảnh Dương lơ đãng nói:
“Hiểu rồi”
Nhị phu nhân lại nói:
“Mấy ngày nữa Lâm gia sẽ tới, đại khái là muốn bàn bạc cùng lão phu nhân về chuyện hôn ước với
Yến Thập Tam
Yến Cảnh Dương nở nụ cười hả hê.
“Nhi tử đã đoán trước, dù sao cũng không ai muốn con gái mình gả cho một kẻ vô dụng” Nhị phu nhân nói:
“Trước đó hai nhà đã có ước định, một khi Yến Thập Tam đạt đến Nhị phẩm liền có thể ở rể Lâm phů.”
Nói vậy Lâm gia sẽ lấy ước định này ra nói chuyện trì hoãn hôn ước, khiến cho phủ Nam quốc công cũng mất mặt theo.
Yến Cảnh Dương nói:
“Bốn năm rồi.
Hắn ta vốn là một tán tu, có lẽ sẽ quanh quẩn cả đời.
“Được rồi, đừng hả hê ở đây, mai đừng quên đi gặp Lý tiên sinh.
“Con đi đây, nương”
Hôm sau, Yến Kính Dương lại quên béng chuyện này đi.
Hắn đi theo mấy vị thiếu gia ăn chơi khác đến vùng ngoại ô rong ruổi cưỡi ngựa.
Sáng sớm, đã có người mang bữa sáng tới cho Lý Bình An.
Tổng cộng là mười tám loại.
Tất cả đều đang bốc hơi nóng, dường như vừa mới được mang ra khỏi nồi.
Kiểm soát thời gian thật tốt, lưu lại mùi thơm nhất của thức ăn.
Cơm nước xong xuôi, Lý Bình An ở lại phòng tiếp tục tu hành.
Chợt nghe tiếng bước chân truyền đến.
“Tiên sinh, xin được mạo muội quấy rầy”
Là Yến Thập Tam và nha hoàn Lan Nguyệt.
“Lý mỗ vốn là khách nhân, tới đây ở nhờ, công tử sao lại nói là quấy rầy”
“Tiên sinh ở nơi này có quen không?”
“Người trong giang hồ, ở đâu mà chẳng được, bất kể là hẻm núi hay dưới chân cầu đều có thể sống
tốt”
Lý Bình An pha trà cho hai người.
“Sáng sớm có người hầu đưa tới mấy hộp hoa quế tô xốp giòn, nói là lão thái quân thưởng, Lý mỗ mượn hoa hiến phật vậy”
Mắt Lan Nguyệt sáng ngời, mím môi.
Loại hoa quế này thơm nồng, ngọt ngào mà tinh tế.
Giá cả cũng vô cùng đắt đỏ, chỉ vào khi mừng năm mới, lão phu nhân mới ban thưởng một chút cho đệ tử Yến gia.
Mà Yến Thập Tam tất nhiên là không được chia phần nào.
Lan Nguyệt từng may mắn được ăn nửa miếng, là nha hoàn hầu hạ chủ tử khác phân cho nàng.
Lan Nguyệt không nỡ ăn, muốn lấy về chia cho thiếu gia nhà mình.
Ai biết quá hưng phấn, nửa đường ngã một phát.
Nửa miếng bánh quế cũng rơi xuống nước.
Vì thế, Lan Nguyệt khóc gần nửa ngày.
Yến Thập Tam an ủi nàng, sau này nhất định sẽ dẫn nàng đi ăn cho thật no.
Nhìn bánh hoa quế trước mắt, khóe miệng Yến Thập Tam mang theo vài phần cười khổ.
“Nguyệt nhi, ăn đi”
...... Thiếu gia ăn trước đi”
Cô nương này chính là như vậy, đối với người quen thì hùng hùng hổ hổ, ở trước mặt người không
quen lại cẩn thận giống như một con thỏ nhỏ.
Yến Thập Tam cầm lấy một khối bánh ngọt đặt vào trong tay Lan Nguyệt.
Lại cùng Lý Bình An hàn huyện vài câu, đột nhiên chú ý tới bên hông hắn có cài một cây bút.
Nhìn thoáng qua mắt Lý Bình An, không khỏi tò mò:
“Tiên sinh… biết viết chữ sao?”